Tuyển tập 78

28/11/201113:14(Xem: 18680)
Tuyển tập 78

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 78

(Từ bài số 771 đến số 780)

71. Hỏi aimang nửa vầng trăng 771

72. Một chút lưu tình 772

73. Mảnh trăng treo 773

74. Vành trăng, treo dốc đá 774

75. Ca vang Đồi Thế Kỷ 775

76. Đưa em về quê cũ 776

77. Hoa Đàm reo nhân thế 777

78. Khép cửa Thiên Thu 778

79. Chính ta là Vũ Trụ 779

80. Khúc nhạc Thần Tiên 780

Hỏi ai mang nửa vầng trăng!

Tháng 6 – 2007

Hỏi ai mang Nửa Vầng Trăng !

Đi đâu, nhớ rủ chị Hằng theo chơi

Dù cho bốn biển trùng khơi

Hay ngàn sương gió, núi đồi xa xăm

Dù cho biền biệt dặm băng

Thời gian còn đó, tháng năm xa mờ

Vầng Trăng nghiêng bóng đêm mơ

Chị Hằng vẫn nhớ, đợi chờ từ lâu

Sông Ngân, ai bắc nhịp cầu

Lunglinh bóng nguyệt, kê đầu gối trăng.

Một Chút Lưu Tình

Tháng 6 - 2007

Vầng trăng nghiêng nửamái đầu

Nửa in dưới biển, nửa chầu trên non

Vầng trăng khi khuyếtkhi tròn

Hỏi ai lưu giữ nét son ửng hồng

Ra đi, từ thuởhồng hoang

Hương thơm đồng nội, tâm hồn trinh nguyên

Dù cho đập dũa truânchuyên

Không lay bào ảnh đảo điên cuộc đời

Dù cho chìm nổi muônnơi

Không sờn dấu ngọc, không rời tánh linh

Xưa nay, nguyên vẹnbóng hình

Phong trần gọt dũa, cũng mình với ta

Rong chơi một cõi ta bà

Lửa nung khôngcháy, sắc pha không tàn

Trần ai, mới quí đá vàng

Ngã nhân, mớiquí tâm can tuyệt vời

Dặm ngàn sẵn ánh trăng soi

Đường trường mởlối vạn lời hoan ca

Đi đâu, không phải là nhà

Ở đâu, không phảilà ta với mình

Vào ra bao nẻo tửsinh

Ta xin giữ chút lưu tình, thế thôi !!!

Mảnh Trăng Treo

Tháng 6 – 2007

Mảnh trăng treo giữa lưngtrời óng ánh

Xuyên khung thềm cửa sổ, đẹpquá chưa

Ta đưa tay, nhẹ vén bức rèmthưa

Nhìn thật kỹ vành trăng reoánh nguyệt

Mảnh trăng treo, đẹp tựnhiên, diễm tuyệt

Xin mượn lời diễn tả mảnhtrăng treo

Chữ nghĩa bay, bay theo gióđưa vèo

Bút ngập ngừng không lăn trêntrang giấy

Ta gác bút, chận nguồn cơncủa ý

Để cùng trăng thưởng thức nétdiễm huyền

Đã vẽ nên bức ảnh đẹp thầntiên

Mà lâu nay, ta chưa từng để ý

Mảnh trăng treo, ôi vô cùngtuyệt mỹ

Vắt trên ngàn như nhắn gởihồn ai

Đêm từng đêm mở lối đến thiênthai

Ôm tinh nguyên rải lên thềmvũ trụ

Rải xuống cõi phiêu bồng đangngải ngủ

Trong ấm êm ru giấc điệp mơmàng

Bỏ quên đi sự kiều diễm bìnhan

Vốn sẵn có từ hồng hoang táctạo

Mảnh trăng treo, đêm từngđêm, nhắn gởi

Tự trên ngàn, soi rọi xuốngtrần gian

Sống an lành, một cõi sốngmênh mang

Trang trải khắp mọi vành đaithiên thể

Sung sướng quá, lòng nhủ thầmkhe khẽ

Kể từ nay, ta sẵn có trăngtreo

Sống an nhiên, hồn tịch lắng,trong veo

Dong ruổi mãi trên hành trìnhmiên viễn.

Vành Trăng Treo Dốc Đá

Tháng 6 – 2007

Ta chợt nhớ ngày xưa Hàn MặcTử

Mỗi đêm về đau đớn ánh trăngsoi

Mỗi mùa trăng, con bịnh lạilên ngôi

Nên Mặc Tử, nói đến trăngnhiều nhất

Ôm con bịnh, nhốt trongphòng, cô độc

Từng cơn đau hành hạ thức đêmtrường

Đưa mắt ra, đã nhìn thấy ánhtrăng

Nhắm mắt lại, bóng nguyệt vờntâm trí

Mặc Tử với trăng, ôi chao,tội thế

Nên thơ người thổn thức khócvì trăng

Thả xuống sông, sóng nước đẩybềnh bồng

Rải trên ngàn, ánh vàng loangkhắp nẻo

Khi thì rao, ai mua trăng, sẽbán

Khi thì mơ, trăng về, kịp tốinay

Bởi cơn đau lên tiếng suốtđêm ngày

Nên tình tự ngập tràn trêntrang giấy

Mấy năm thôi, mà thơ văn ngầnấy

Con đường về cửa tử, mở sớmhơn

Chứ nếu không, Mặc Tử lấy hếttrơn

Trong thiên hạ, đâu còn trăngđể nói

Thương Mặc Tử, thương đườnglên dốc đá

Lầu Ông Hoàng, bóng nguyệtvẫn dõi soi

Thương họ Hàn, thương lắm, họHàn ơi

Ta xin vẫy trăng ngàn bên dốcđá

Một mình ta, ngàn cây reo kẽlá

Mượn canh thâu, nói chuyệnvới đêm trường

Ta muốn nghe hết mọi tiếngđau thương

Để nhân thế không còn ai khócnữa !!!

Hàn Mặc Tử, đường nào lên dốcđá

Con đường nào dẫn lối bước tađi

Đi khắp nơi, cho tan hết sầubi

Ta sẽ vớt vành trăng, treodốc đá !!!

Ca Vang Đồi Thế Kỷ

Tháng 6 – 2007

Những hàng cây nghiêngnghiêng bên bờ suối

Mỗi ngày lên đổ bóng xuốngdòng sông

Nước lăn tăn, đẩy sóng, gợnbềnh bồng

Gió thoang thoảng nhẹ nhàngphơn phớt lá

Hoàng hôn đợi, ánh tà dươngchưa ngả

Đêm ngập ngừng, trăng vắtmảnh trời xa

Muỗi vo ve, hòa lẫn tiếngngân nga

Mọi sinh vật về đêm đồng trổikhúc

Thức canh trường, nặng lòngcon quốc quốc

Vọng hồn quê, trĩu gánh cáigia gia

Giang là sông, sơn là núi, tụ sơn hà

Căn là gốc, cội là nguồn, thêu cẩm tú

Mở mắt chào đời, nơi chôn nhau cắt rốn

Mảnh hình hài, mang vóc dáng mẹ cha

Từ mẹ cha, ngược lên nữa, ngàn xưa

Ta bắt gặp thuở khơi dòng Tiên Tổ

Cảm ơn nghe, hàng cây bên bờ suối

Cảm ơn nghe, bóng đổ xuống dòng sông

Quốc quốc, gia gia, lòng những dặn lòng

Nghe tiếng gọi, nhớ hồn thiêng non nước

Từng thế hệ trao nhau lần dấn bước

Con đường dài reo khúc nhạc quê hương

Hát vang lên trên khắp vạn nẻo đường

Con cháu Việt, giống Rồng Tiên muôn thuở

Cha Long Quân, gối đầu, ngàn thương nhớ

Mẹ Âu Cơ, ôm tay, vạn yêu thương

Trăng sáng soi ngàn vạn lý tỏ tường

Chim Hồng Lạc ca vang đồi thế kỷ.

Đưa em về quê cũ

Em ra đi trên con đường muôn hướng

Đi loanh quanh trên sáu nẻo phiêu bồng

Sống nổi chìm trong ba cõi lông bông

Làm người khách lữ hành lang thang mãi

Em ra đi giữa muôn bờ khổ hải

Em nổi chìm trên vạn bến sông mê

Đeo tiền khiên, mang oán trái, ê chề

Vào cửa tử, ra cửa sinh, thống thiết

Tiếng chuông ngân, vang lên rồi, tỉnh thức

Mộng ba sinh, phe phẩy ngọngió lùa

Chợt thấy rồi, bóng dáng củangày xưa

Em cất bước lên đường về quêcũ

Đã từ lâu, mang kiếp người du thủ

Cõi hồng trần, làm viễn khách lang thang

Vẽ rong rêu, treo bức ảnhtrần gian

Gom cát bụi, tô bức tranh phùthế

Giọt nước mắt cạn rồi, thôingấn lệ

Dòng sầu bi khô đọng, hếtngân sương

Em hỡi em, hãy cất bước lênđường

Đường đi đó, đưa em về quê cũ!!!

Tháng 7 – 2007

Hoa Đàm reo nhân thế !

Em trở về căn nhà xa xưa ấy

Em trở về tìm lại bóng dángxưa

Chốn dương trần đã tàn tạnắng mưa

Đường khổ ải xát xây bờ laulách

Đỉnh Linh Sơn, ngân cao muôntiếng hát

Núi Tu Di, vang vọng vạn lời ca

Con đường nào, em đã bước đi qua

Dòng thời gian, giữ gìn hình bóng cũ

Em ra đi, tự đầu nguồn, vô thỉ

Khi đất trời, khởi động, thuở hồng hoang

Đến hôm nay, em vẫn thế, trinh nguyên

Như dấu ngọc lung linh, vầng trăng tỏa

Em dừng bước trên con đường thống khổ

Nghe thì thầm nhịp sóng, vỗ sông mê

Đường xưa đâu, kìa, một cõi đi về

Em thấy đó, bóng hình xưa muôn thuở

Con đường về, nằm ngay bên đầu ngõ

Căn nhà xưa, em đang sống, là đây

Nhận ra niềm chân thực, hạnh phúc thay

Em mỉm nụ Hoa Đàm, reo nhân thế !!!

Tháng 7 –2007

Khép Cửa Thiên Thu

Tháng 7 –2007

Buồn trông mây ngủ trên ngàn

Chim bay mỏi cánh trên đàng về đâu

Buồn trông canh gõ đêm thâu

Trăng treo óng ánh đỉnh đầu sơn khê

Buồn trông lối ngõ đi về

Bước chân mòn mỏi lê thê dặm trường

Buồn trông chiếc lá ẩm sương

Đong đưa trơ cội, vấn vương đeo cành

Buồn trông én liệng loanh quanh

Đông tàn thu héo, xuân xanh mấy mùa

Buồn trông bao ngọn gió lùa

Rong rêu mấy lớp được thua lên màu

Buồn trông nước chảy qua cầu

Bèo trôi man mác về đâu giữa dòng

Buồn trông giá buốt đêm đông

Bao giờ nắng hạ, chờ trông ấm lòng

Hẳnchưa, mây trắng thong dong

Biết đâu không hướng, bềnhbồng nổi trôi

Hẳnchưa, núi ngủ lưng đồi

Thâm u huyễn hoặc lên ngôimịt mùng

Hẳnchưa, biển cả điệp trùng

Đẩy xô tan tác, rối tung vôbờ

Vắtcho kiệt sức tàn khô

Ép cho cạn lực cơ hồ chưaxong

Rồi đemnước đổ trôi sông

Đổ xơ xác bụi rêu phong hoenmờ

Rồiđem đánh lận vật vờ

Đẩy đưa né tránh cuộc cờ canqua

Nắngmưa tàn tạ mái nhà

Cột xiêu vách đổ nắng tà phơisương

Xoáycho loang lổ mọi đường

Đá chồng, hòn tản thê lươngđiêu tàn

Đuổitheo bóng gió thời gian

Rượt theo ảo ảnh trên đànglăn quay

Buồntrông đêm ngủ ban ngày

Đến khi đêm đến loay hoay mịtmù

Buồntrông bóng tối âm u

Gật gù, khép cửa thiên thurợn hồn.

Chính ta là vũ trụ!

Tháng 7 –2007

Ta cất bước khi gà chưa gọi sáng

Khi vừng đông còn ngái ngủ yên lành

Khi làn sương còn nhả sợimong manh

Gội bóng đêm, mơ màng ru giấcđiệp

Tiếng ếch nhái thỉnh thoảngvang từng chặp

Hạc về khuya rỉ rả tiếc đêmdài

Quốc canh trường mòn mỏitiếng một hai

Khua động tĩnh, rót kỷ canhthăm thẳm

Đèn phố thị lờ mờ nhoi, nhấpnháy

Vọng ngàn sao lí nhí gợn, xamờ

Lâu lâu vang tiếng rú củađộng cơ

Rồi im bặt giữa thinh khônglồng lộng

Vành vũ trụ đen ngòm, khôngchỗ trống

Ta bước đi, xô bóng tối thâmu

Bóng tối bao quanh, khép lạimịt mù

Nghe xây xát giữa phong sươngthấm lạnh

Ta cất bước, gõ tịch băng côquạnh

Khua âm vang đánh động thả hưvô

Nghe càn khôn mở cửa tận đáyhồ

Và thúc giục, hỡi sinh linh,thức dậy

Ở dương gian, chen trầm khađưa đẩy

Xuống hoàng tuyền, chồng chấtngủ mê say

Rồi bảo rằng, sao con tạo quátay

Đâu biết được, chính ta là vũtrụ !!!

Khúc nhạc Thần Tiên

Tháng 7 – 2007

Ta bước đi rung rinh vành đạiđịa

Ta bước đi chấn động cả thiênhà

Từng âm ba xô đẩy mọi âm ba

Làm vũ trụ dãn ra và lớn mãi

Khi hội tụ, gom vào trong hạtcải

Khi phân kỳ, phổ pháp giớichâu sa

Đi với có, thì có cả hằng sa

Đi với không, vo tròn khôngcó một

Khi gối tựa kê đầu trên đỉnhtuyết

Khi vươn vai, đụng chóp núi Tu Di

Duỗi chân ra, thấu địa ngục A Tỳ

Đưa bàn tay, quá ba ngàn thế giới

Hoa vũ trụ, nở trùng trùng duyên khởi

Hoa tâm như, trùm vạn hữu vô biên

Hoa pháp thân, không còn chỗ hậu tiền

Hoa nhị nguyên, kéo hai đầu chung thỉ

Hãy nhìn kia, nẻo tận cùng của ý

Thì hư vô đã bỏ lại sau lưng

Muôn vì sao, còn sắp lớp mấy từng

Thân hữu hạn, tâm vô cùng là thế

Có nghĩa gì trên dọc đường sinh tử

Có nghĩa gì trong sáu nẻo vào ra

Hoa không gian nhỏ hơn hạt sương pha

Hoa thời gian không đầy trongtích tắc

Hoa thực tại mở phương trờihuyễn hoặc

Hoa chân như là tự tánh hằngnhiên

Ta với ta, trổi khúc nhạc thần tiên

Ca hát mãi, không còn đâu biên tế !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2018(Xem: 11035)
CỬA THIỀN Cửa Thiền lắm cửa vào ra Tâm an: thấy Phật Tâm ma: thấy Người Tâm vui: chộp bắt nụ cười Tâm sân: nghe tiếng chửi Đời sau lưng Cửa Thiền có cổng kín bưng Không vào được cũng đã từng vào trong Cửa Thiền cửa có cửa không An nhiên đóng mở bằng Tâm chính mình. Tâm Không Vĩnh Hữu
28/02/2018(Xem: 11195)
An Lạc Hạnh Sống an hưởng lạc đời người Đó nguồn hạnh phúc ngự nơi cõi lòng Khi mà muốn được thong dong Giới hạnh đạo đức song song giữ gìn Niềm vui tạo ở nơi mình Hằng ngày giữ lễ như in thoát phiền Bình an vẹn tánh hồn nhiên Kính trên nhường dưới câu hiền chớ vơi Thế gian mười khóc một cười Vì không luyện tập để đời oán đau Dù cho sướng ít sầu nao Riêng người bậc trí vốn thao hạnh rèn Nhờ huân tập mãi thành quen Phiền lụy dẫu bám không len vào người Đời sống phạm hạnh cao vời Thanh bần đơn giản thảnh thơi bất kỳ Không tham ái chẳng mê si Năm dục đoạn dứt tánh thì an nhiên Phật dạy giới vững thần yên Một giới ba sáu, năm thì hàng trăm Nên cần giữ giới trau tâm Mạch nguồn an lạc thậm thâm dạ này. _Quang Toàn Thành Anh_
27/02/2018(Xem: 17159)
Vùng Đất Mũi một vùng trời sông nước Dưới tận cùng miền đất của quê hương Dân hiền hoà sống bình dị yêu thương Hoà với biển cùng trời mây bát ngát . Tôi muốn về thăm cuối miền quê mát Trải nghiệm lòng yêu mến đất phương Nam Cùng dân tôi ngồi ngắm bóng chiều vàng Bên sông nước quê hương thuyền đưa lối . Mẹ Việt Nam muôn đời luôn kết nối Ra đi rồi ai chẳng muốn về thăm Tôi vẫn yêu sông nước giữa trăng rằm Trên thuyền nhỏ tình người trong ánh mắt .
27/02/2018(Xem: 12055)
TRỞ VỀ BA NGÔI BÁO. Từ bỏ sông mê về bến giác. Sống đời thức tỉnh hạnh tha nhân. Tà kiến bao năm nhiều điên đảo. Nay nguyện giã từ hưởng pháp âm. Lầm lỗi triền miên đâu hoà hợp. Hành hạnh thương yêu sống hợp hoà. Ngôi báo trở về tâm bừng sáng. Bình đẳng chân như hạnh phúc đầy. Minh Hội. Syd 11/01 Mậu Tuất 2018 KTTT
25/02/2018(Xem: 27902)
Theo thông tin ban đầu, sáng cùng ngày (22.2), đoàn ni cô, phật tử khoảng 80 người từ một chùa trên địa bàn H.Long Thành (Đồng Nai) xuống biển Long Hải chơi đầu năm. Một lúc sau, có 10 ni cô xuống biển tắm thì bị nước biển cuốn vào xoáy nước. Lực lượng cứu hộ tại bãi biển kịp dùng phao đưa 6 ni cô vào bờ, sau đó ca nô cứu hộ đưa thêm 2 ni cô khác vào bờ nhưng một người đã tử vong. Đến 11 giờ 30 cùng ngày, thi thể của một ni cô được lực lượng tìm kiếm, cứu hộ phát hiện cách hiện trường vụ tai nạn khoảng 300 m. Ni cô còn lại vẫn đang mất tích.
21/02/2018(Xem: 11663)
Vì còn nặng trĩu tơ vương Cái Ta hiện hữu tình trường đa mang Bỏ chưa nở, ôm bẻ bàng Đi sao nhẹ gánh yên hàn tâm tư?! Đời người sợ hai nổi như: Cô đơn bóng lẽ nên chừ buồn ghê Sợ chết có ai khỏi tề! Học rồi Pháp Phật nhẹ bề xôn xao Tuỳ duyên tan tụ ra vào Nương nơi Chánh Pháp thở phào đến đi Hiểu Phật dạy lợi tư nghì Niềm vui Đạo Pháp không chi sánh bằng Bỏ dần phiền não lăn tăn Bình tâm tiếp nhận nên chăng phiền hà! Nhân duyên nhân quả trổ ra Thì mình khắc phục dần dà định tâm Cứu đời Pháp Phật thậm thâm Phước lành mới được gieo mầm Đạo Như Chưa tắc hơi nguyện ngay chừ Đời đời gặp Phật xuân thu tu hành...
18/02/2018(Xem: 14896)
Hơn bốn mươi năm xa quê hương, Nhìn quanh vạn pháp vẫn vô thường. Nhân quả ẩn tàng trong kiếp sống, Như nhắc cuộc đời tựa khói sương! Mỗi độ tàn Động, nhớ quê hương, Giờ đây quên những nỗi đoạn trường. Cùng khổ cũng vui ba ngày Tết, Mai này lại một nắng hai sương!
18/02/2018(Xem: 11249)
Hộp rong biển trên tay Ôn còn đó Chẳng có gì phải đáng nói ở đây Cảnh núi rừng đã nói quá đủ đầy Tôi chỉ muốn đi theo Thầy im lặng .
15/02/2018(Xem: 10698)
Nắng hồng rực rỡ trời mây Chim muông ríu rít, cỏ cây rộn ràng Hào quang chói lọi ánh vàng Theo chân Đức Phật lên đàng sáng nay Ngài đi khất thực trong ngày Tìm cơ giáo hóa ai đây lầm đường. Nhà kia kín cổng cao tường Đế Đô là chủ, giàu sang nhất vùng Tham lam, ích kỷ vô cùng, Hôm nay chủ vắng. Chó trông chừng nhà, Nhe nanh hăm dọa người qua Mắt ngầu hung dữ như là cuồng điên. Phật ngừng khất thực trước hiên Chó lao vội đến sủa lên, cắn ngài "Hãy im!" Ngài nói khoan thai
14/02/2018(Xem: 13967)
Thoáng, đã mười năm vắng Tết nhà Phương trời lữ thứ hỏi mây qua Đâu mùa hương cũ xa xôi nhớ Chiều muộn tàn năm bóng mẹ già.!