Tuyển tập 108

28/11/201113:14(Xem: 19932)
Tuyển tập 108

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 108- thơMặc Giang

(Từ bài số 1071 đến số 1080)

[email protected]; [email protected]

01.Tỉnhmộng hồn đau 1071

02.Cánhchim bạt gió 1072

03.Xinmẹ chờ con 1073

04.Nhớbóng hình cha 1074

05.Cómột ngày 1075

06.Từgiã con tàu 1076

07.Hànhtrình lữ thứ 1077

08.Cùng ta xuyên vũ trụ 1078

09.TửThần lên tiếng ! 1079

10.Chuyểntrao thế hệ 1080

Tỉnh mộng hồn đau

Tháng 7 – 2008

Trần gian thống nỗi ta bà

Thế gian thống nỗi trầm khađọa đày

Mới sinh nguyên lộ trắng tay

Ngày tàn ngọn cỏ lung lay bụimờ

Vậy mà suốt kiếp vật vờ

Nổi trôi oan nghiệt muôn bờlao linh

Ngã nhân bào ảnh tuyệt tình

Lợi danh tráo đấu xẫu mìnhcùng ta

Thanh xuân vật lộn xông pha

Cội cằn tóc trắng chưa phanỗi niềm

Đến khi hắt gió đứng tim

Buông tay nhắm mắt mới imlặng sầu

Ô hay cuộc lữ con tàu

Lại qua biết mấy sắc màu thờigian

Sao không dừng lại bên đàng

Trước khi rũ cánh lá vàng nhẹbay

Cho ta bớt nỗi đắng cay

Cho người bớt nỗi trả vaymuộn màng

Cớ chi xéo dọc xẻ ngang

Ngược xuôi cong quẹo, bẽ bàngbờ lau

Người đau như thể ta đau

Ta đau như thể người đau khácnào

Đeo chi giấc mộng chiêm bao

Bừng con mắt dậy đổ vào hồnđau.

Cánh chim bạt gió

Tháng 7 – 2008

Cánh chim bạt gió giữa lưngtrời

Xa tổ, lìa đàn, biệt dặm khơi

Cách cội, ngăn nguồn, trôngmỏi mắt

Nhìn về cố quận gởi chơi vơi

Năm tháng phong trần bởi giósương

Thời gian xây xát bởi nghêthường

Bùn đen quện cáu dày mây nước

Bạt trắng nương dâu xéo đoạntrường

Thời thế can qua sỏi đá mòn

Thế thời đưa đẩy sắt pha son

Sơn khê vương bóng hồn sôngnúi

Tổ quốc in hình gợn nước non

Hỡi con chim Lạc gọi chimHồng

Réo tận Trường Sơn thấu biểnĐông

Trông ải Nam Quan ngược lệ sử

Cà Mau cuối Mũi chảy xuôidòng

Giang sơn gấm vóc mảnh dư đồ

Thế hệ ông cha mãi thắm tô

Thế hệ cháu con luôn dấn bước

Sắt son muôn thuở chẳng phainhòa

Một bọc trăm con thuở dựng cờ

Đến nay chín chục triệu nênthơ

Rồng Tiên khơi giống dòngHồng Lạc

Ôm ấp muôn đời đẹp ước mơ

Xin Mẹ chờ con

Tháng 7 – 2008

Biết mấy năm rồi mẹ nhớ không

Phương trời cô đọng mãi hoàimong

Mong sao có một ngày nào đó

Thăm lại tình quê ấp ủ lòng

Những tưởng ra đi dễ trở về

Nào ngờ một chuyến vạn sơnkhê

Đôi bờ ly cách mờ sương gió

Núi gởi đồi non vọng ước thề

Đêm trải trường canh nhớ mẹhiền

Cầu xin mẹ sống được bình yên

Dẫu cho tuổi hạc đèn leo lét

Le lói sao trời rọi bóng đêm

Hình bóng mẹ hiền mãi nhớthương

Mai chiều nắng sớm nặng tơvương

Nhà tranh vách lá tình quê đó

Đeo đẳng cùng con khắp nẻođường

Ráng sống an lành nghe mẹ ơi

Dù cho sóng nước vỗ đầy vơi

Bờ xa ấm lạnh mòn mi mắt

Mẹ vẫn chờ con dẫu cuối đời.

Nhớ bóng hình cha

Tháng 7 – 2008

Nhớ bóng hình cha thuở ấu thơ

Tôi mang từ đó đến bây giờ

Thời gian tàn úa mờ sươnglạnh

Năm tháng dày vò khép mắt mơ

Bóng núi chiều hôm nhạt nắngvàng

Rừng khuya kéo gió lộng mênhmang

Cha ngồi ôm mảnh dư đồ rách

Đá lở cát bồi nát ruột gan

Cỏ cháy đồng khô thương mạnon

Trơ vơ gốc rạ mộng hao mòn

Gầy gò nhựa sống tiêu sinhlực

Ruộng lúa cỗi cằn lép ngọcson

Mấy đời chồng chất của ôngcha

Một gánh giang sơn nặng nướcnhà

Lệ sử đau lòng con quốc quốc

Canh tàn non nỉ tiếng gia gia

Tự thuở đầu xanh đến lão làng

Thương cha lao khổ lắm giannan

Một đời gai góc cùng non nước

Nước chảy vô bờ non rẽ ngang

Tôi bước chân đi khắp nẻođường

Nhìn qua dấu vết của quê hương

Đâu đâu cũng thấy dày tangtóc

Ray rức cơ cùng thương vẫnthương.

Có một ngày

Tháng 7 – 2008

Có một ngày ta giã từ trọquán

Nét rong rêu phủ kín quãngđường qua

Để vẽ thêm dấu vết cõi ta bà

Cát bụi bay dập vùi phơi sỏiđá

Có một ngày ta giã từ nhânthế

Đã đẳng đeo một cuộc lữ trămnăm

Tiếng thương yêu vạn hữu kếthoa đăng

Làm hành trang trên nhịp cầusinh tử

Có một ngày ta tạ từ xe cũ

Mượn một lần dong ruổi kiếpba sinh

Đường trần gian xây xát thểbăng trinh

Cạn sinh lực xin giã từ mộtchuyến

Có một ngày ta về căn gác nhỏ

Đã ra đi từ thuở mới phiêu du

Bước lang thang trên vạn nẻodiêm phù

Đường quê cũ đợi chờ ta lâulắm

Ta trở về giữa đêm tàn giálạnh

Nhặt thời gian nhìn dấu vếtđi qua

Nét rong rêu phơi tàn tạ úagià

Hình bóng cũ nhìn ta thươnggió bụi

Có một ngày ta về như thế ấy

Để rồi đi thuyền vũ trụ tinhmơ

Đến và đi như bỏ ngõ bao giờ

Ta đứng lại là thỉ chung biếnmất.

Từ giã con tàu

Mang một kiếp trên hành trìnhphiêu lữ

Ba vạn sáu gõ nhịp tháng ngàyqua

Ta bước đi chưa hết cõi ta bà

Tâm còn đó những lực tàn xuống dốc

Trời đất rộng thu dần khung cửa hẹp

Nẻo tung hoành bít lối nhỏ trơ vơ

Sức bình sinh đã cạn kiệt tàn khô

Xe huyễn hóa đang thời kỳ rệu rã

Chân khẳng khiu đỡ tấm thân tàn tạ

Tay hao gầy vén bức ảnh thời gian

Mắt mù mờ nhìn không quá mấygang

Vai co rút đâu còn ngang mấythước

Căn phòng nhỏ chỉ ra vô lê bước

Ngồi không xong, đi đứng cũngê mình

Cả cuộc đời xin trả lại laolinh

Ôm mộng mị gối đầu trên đỉnhbạc

Ta vẫn nghe thuở hồng hoangca hát

Cõi thiên thu khép mở biết baolần

Bụi phong trần góp gió đãi phùvân

Vẽ bước chân trên muôn ngànthiên lý

Chiều xuống thấp nắng vàng rơiyếu ớt

Hoàng hôn về chim vỗ cánh baymau

Thế thì ta xin từ giã con tàu

Kẻo phụ lòng một sân ga chuyểntiếp.

Tháng 8 – 2008

Hành trình lữ thứ

Chiều xuống thấp rừng câynghiêng bóng núi

Gác lưng trời mây kéo ngả đầunon

Đàn chim muông mạnh cánh đuổihoàng hôn

Đêm thôi thúc ngập ngừngkhung cửa khép

Trời đất rộng thu dần vào ngõhẹp

Bóng chiều hôm gối mộng đóntrăng ngàn

Biển trùng khơi lồng lộng sóngâm vang

Ta đứng đó giữa hư vô bất tận

Gió thét núi vạt rừng khua thămthẳm

Trăng gọi sao bóng tối phủhoang mờ

Một mình ta đếm từng bước tiêusơ

Đi đi mãi trên hành trình lữthứ

Tiếng thiên thu chờ ta đó

Chốn vô tận đợi ta về

Và người em bé nhỏ

Ta dẫn bước em đi

Một điểm son không muốn tắt

Bờ không sắc chẳng đôi đàng

Linh Sơn reo gió hát

Ta khơi mạch Tào Khê

Bóng dáng em lộ diện từ vô thỉ

Vóc thân ta có mặt đến vô chung

Nhịp tử sinh gõ từng bước vô cùng

Đi đi mãi giữa đôi dòng huyễn hóa

Cõi diêm phù còn phiêu bồng muôn thuở

Thì ta đây hiện hữu đến muôn đời

Và em ơi, cùng dạo bước rong chơi

Đi đi mãi giữa thềm hoang vạn thể.

Tháng 8 –2008

Cùng ta xuyên vũtrụ

Ta tìm lại đống tro tàn dĩ vãng

Để còn gì quá khứ những ngày qua

Đời là một giấc mơ, loang vết nhạt nhòa

Vẫn lưu dấu trong thềm hoang ký ức

Đêm canh dài, ngàn sao không muốn tắt

Ta nhìn trông cho thẩm thấu đêm thâu

Gối đầu non, nghiêng ngửa vạn tinh cầu

Duỗi góc biển, lung linh bờ ảo tượng

Nhớ ngày xưa, ra đi trên muôn hướng

Đến hôm nay, đứng cuối nẻo đường xa

Em vẫn còn đây, ta vẫn là ta

Nhưng dĩ vãng rêu mờ phơi gió bụi

Hình ảnh cũ phôi pha mờ sương khói

Bóng hình xưa phai nhạt ngả bờ cây

Máy trí não khơi nhịp kéo truông mây

Nhưng nắm bắt, mảnh phù du tan vỡ

Nếu là mộng, sao còn lưu nỗi nhớ

Nếu không thực, sao chẳng khuất niềm quên

Em vẫn nguyên trinh, ta chẳng xa em

Cùng ẩn hiện giữa bức tranh không sắc

Em không nói, ta nhìn em giây lát

Nhịp đăng trình, lại cất bước ra đi

Thế thì thôi, không cần nói năng chi

Em hiện hữu cùng ta xuyên vũ trụ.

Tháng 8 –2008

Tử Thần lên tiếng !

Này Tử Thần, có gan thì lộ diện

Hễ có làm có chịu, mới xứng danh

Đừng thấp tha thấp thỏm, chạy loanh quanh

Lén chụp bắt mà gọi Thần sao được

Ta từng nghe khắp đông tây nam bắc

Ngươi ra tay thì hết cách tìm cầu

Vậy thì ngươi lẩn quẩn trốn nơi đâu

Có bản lãnh, hãy trườn ra ánh sáng

Dù phàm phu, ta đây đâu có ngán

Ngươi là Thần, mà tiểu tử thế sao

Vội ra tay, rồi dở chước bôn đào

Mang tiếng Thần, quá ô danh không hỉ !

Ta hỏi thật, nếu nhà ngươi biết chuyện

Bắt vạn loài phải chết, bởi do ngươi

Chết đoạn đành, chết nghiệt ngã, chết tươi

Nếu là ngươi, hãy mau mau lên tiếng

Người ta dựng biết bao nhiêu cốt truyện

Có bàn tay lông lá của Tử Thần

Hay là ai, rồi tiếm vị tiếm danh

Tranh tối sáng, phải trắng đen, ngã ngũ

Có một kẻ dáng trượng phu quân tử

Dõng dạc tuyên, làm gì có tử thần

Không một ai là thần tử thần sinh

Băng sinh tử chỉ là dòng chuyển hóa

Đừng buôn Thần bán Thánh, lòa thiên hạ

Hù nhân gian, dọa nạt kẻ nhát gan

Làm con buôn cho những kẻ manh tâm

Giả phù phép để kiếm tiền cơm cháo

Đã là Thần, thì đường đường chân tướng

Đâu có chuyện núp mái khói am tranh

Tử, tức cuối đời ; Sinh, tức chuyển sanh

Khắp sáu nẻo ba đường đều như thế.

Tháng 8 –2008

Chuyển trao thế hệ

Không muốn em thấm niềm đau non nước

Bởi quê hương rách nát nhiều rồi

Không muốn em đọng hai bờ lệ ướt

Bởi sông dài mấy khúc phân đôi

Không muốn em nghe cung đàn tê tỉ

Bởi giao thoa rơi rụng im lìm

Không muốn em nát nỗi niềmcủa ý

Bởi cuối nguồn, máu chảy vềtim

Dấu sử nếu không đau,

Làm sao thương lệ sử

Tình tự nếu không đầy

Làm sao biết cưu mang

Khi thấy trắng hoa cau

Mới thương yêu đồng lúa

Gốc rạ kéo khô gầy

Mới thương xót mạ non

Lau sậy kia vẫn lung linh bờcát

Sỏi đá kia vẫn đau đáu bênđường

Biển dâu kia vẫn xây xát bãinương

Nghe xương thịt nát tan hồntử sĩ

Mái nhà tranh ươm mơ tình quêmẹ

Bếp lửa hồng hun đúc đất quêcha

Mảnh da vàng đượm bọc anh emta

Dòng máu đỏ chuyển lưu traothế hệ.

Tháng 8 – 2008

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/06/2011(Xem: 11589)
Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Mẹ Xin ngắt một cành hoa Dâng lên công đức Cha Nhớ thương cửa cửa nhà nhà
20/06/2011(Xem: 35127)
Tôi sưu tập những vần thơ hiếu hạnh Nguyện mọi người đừng làm Mẹ khổ đau. Minh Chiếu
19/06/2011(Xem: 11124)
Đi ở, hồn nhiên giữa cõi người Mỗi ngày hương sắc mỗi hoa tươi Tỏa – cho ngây ngất trời phương viễn Ủ - để mơn man đất ngạch trường...
10/06/2011(Xem: 25181)
Người đời cũng gọi đại sư là Nam Nhạc Tôn Giả, Tư Đại Hòa Thượng, Tư Đại Thiền Sư. Là một cao tăng Trung quốc, sống vào thời Nam Bắc Triều, người đất Vũ Tân, Hà Nam, họ Lí, Tổ thứ ba Thiên Thai Tông, sau Long Thọ Bồ tát và Tổ Huệ Văn. Đại sư kính mộ kinh Pháp Hoa từ thuở nhỏ, thường ngày đêm tụng đọc, có lúc nhìn kinh mà ứa lệ. Trong mộng, thấy Bồ tát Phổ Hiền lấy tay xoa đầu từ đó trên đảnh đầu nổi lên nhục kế. Năm 15 tuổi xuất gia, tham kiến thiền sư Huệ Văn ở đất Hà Nam, được truyền pháp quán tâm. Có lần đại sư tự than rằng tuổi đạo luống qua, đang khi dựa lưng vào tường, thốt nhiên đại ngộ, chứng được Pháp Hoa tam muội.
06/06/2011(Xem: 14182)
Pháp Hoa vi diệu khôn lường Ba đời Chư Phật tán dương Chúng sanh thành tâm quy ngưỡng Ánh trăng dẫn lối đưa đường
31/05/2011(Xem: 26654)
Quy ẩn, thế thôi ! (Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau) Hôm nay Thầy đã đi rồi Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn Ai đem lay ánh trăng vàng Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh Vô thường khép mở tử sinh Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay Bảo rằng, bản thể xưa nay Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi
31/05/2011(Xem: 30936)
Nam Mô A Di Đà Phật Liên trì ao báu nở hoa Hoa sen chín phẩm kết tòa Một lòng Tây Phương trực vãng
30/05/2011(Xem: 11687)
Mưa dẫu tạnh nhưng Pháp âm còn mãi Lời Chân Như thức tỉnh mộng đem dài Pháp cứ thuyết cho tan sầu sanh tử Cho Đạo mầu muôn thuở mãi xa bay Em cứ ngỡ Quê Hương mình nghèo khổ Nào ngờ đâu giàu Diệu Pháp cam lồ
30/05/2011(Xem: 18186)
Chùa tôi nho nhỏ bên làng Bên dòng sông quyện bên hàng thông xanh Có tre mấy lũy yên lành Có chim ca hót trên cành líu lo
22/05/2011(Xem: 13632)
Sao thưa trăng nhạt sáng từ tâm Tất Đạt từ lâu phát quảng tâm Thê tử đoạn tình vì đại nguyện Quốc thành xả bỏ bởi bi tâm