Tuyển tập 107

28/11/201113:14(Xem: 18099)
Tuyển tập 107

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 107 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1061 đến số 1070)

[email protected]; [email protected]

01.Tôitìm em 1061

02.Vìem, nên tôi 1062

03.Emtừ nay thôi khóc 1063

04.Đạovàng tỏa rạng Như An 1064

05.Nămnăm trước năm năm sau 1065

06.Sẽbiết làm gì 1066

07.Tọathị phương đài 1067

08.Khôngmộng hoa gầy 1068

09.Cóđổi gì không 1069

10.Tiếngchim gọi đàn 1070

Tôi tìm em

Tháng 7 – 2008

Tôi tìm em, nơi thâm sơn cùngcốc

Núi rừng khuya đánh thức nẻohoang vu

Tiếng vô thinh gõ cửa chốn mịtmù

Em bừng sáng như minh châu diễmảo

Tôi tìm em, con đường xưa thạchthảo

Cỏ xanh non óng ả ngậm ngân sương

Bóng ngô khôi ảnh hiện thậttinh tường

Em tự tại nguyên trinh từ muônthuở

Tôi tìm em, cõi phiêu bồnggian khổ

Vốn tan hoang biết bao kiếpphù sinh

Cát bụi nào vương vấn bước đăngtrình

Tôi đã xa em từ khi bất giác

Có khi, tôi viết tên em trênbờ cát

Có khi, tôi viết tên em giữa đêmmơ

Như một bức tranh diễm tuyệtnên thơ

Không vết tích nhưng tròn đầynguyên vẹn

Khi không mong thì sao em lạiđến

Khi kiếm tìm thì em lại ra đi

Hai động thái, thử hỏi, đó làgì

À, thì ra, thế mà ai có biết

Thôi từ nay, ta không tìm em nữa

Vì càng tìm, càng mất phải không em

Ta là ta, mà em vẫn là em

Luôn có mặt sao đi tìm còn mất

Bởi vì mây, nên trăng mờ trăng khuất

Bởi vì đêm, nên bóng tối ngàn sao

Ta ca vang trên chót đỉnh Diệu Cao

Em đứng đó tự bao giờ, bất biến.

Vì em, nên tôi

Tháng 7 –2008

Vì em, hình bóng nguyên trinh

Nên tôi muôn kiếp đăng trình ra đi

Vì em, tuyệt thể tinh kỳ

Nên tôi dong ruổi chẳng chingại ngần

Vì em, tuyệt diệu chơn thân

Nên tôi xây xát phong trần nắngmưa

Đan tâm mấy độ chưa vừa

Đan tay mấy thuở còn thừa khônggian

Tôi đi cuối nẻo đường ngang

Tôi về ngược lối băng ngàn trăngsao

Đầu ghềnh bọt sóng lao xao

Cuối sông nước chảy xô vào trùngdương

Nơi đâu cũng có con đường

Nơi nào cũng có tình thương xótlòng

Vì em, chẳng tiếng ước mong

Nên tôi mải miết khắp vòng hưvô

Vì em, chẳng chút trông chờ

Nên tôi chưa cạn bến bờ tửsinh

Trong ta như bóng với hình

Đi đâu cũng thế như mình vớita

Xa thì nào có chi xa

Gần thì sao hỏi nào ta với mình

Em nhìn, không nói, lặngthinh

Để tôi dấn bước đăng trìnhnghe em.

Em từ nay thôi khóc

Tháng 7 – 2008

Này em hỡi, kể từ nay thôi khóc

Kiếp hồng trần đã chấm dứt khổđau

Em ca vang trên vạn lý nhịp cầu

Sông sinh tử lững lờ con nướcchảy

Bèo trôi nổi, mặc sóng nhồi đưađẩy

Bọt hợp tan, mặc bãi biển nươngdâu

Đêm tàn phai, nào có nghĩacanh thâu

Ngày nắng ấm, ngại gì sươngthấm lạnh

Em an nhiên, đừng hỏi, từ đâuđến

Em bước đi, đừng hỏi, đến nơinào

Trời thênh thang, đâu có đợingàn sao

Đất mênh mông, lo gì không chỗđứng

Còn tất cả, em còn kia, ba cõi

Vẫy chào em trên điệp khúc sáuđường

Em chỉ cần mang thể tánhthanh lương

Không trụ vũ, nơi nào em khôngcó

Cửa thiên đàng đã mở

Nẻo địa ngục đóng khung

Em hiện hữu vô cùng

Kết cành hoa ưu bát

Vô thỉ ngân tiếng hát

Vô chung khảy cung đàn

Em hòa nhịp ngân vang

Giữa muôn ngàn thiên thể.

Đạo Vàng tỏa rạng Như An

Viết 7.20am, xong 8am

Trên chuyến bay ngày 06-7-2008

Dâng lên Giác Linh Ngài.

TNT

Vũ trụ lăn quay

Ngân hà xao xuyến

Mây mù vần vũ

Khuất bóng trăng sao

Ba ngàn thế giới rung động

Ba đường sáu nẻo xôn xao

Trái đất rợn hồn nín lặng

Lòng người im bặt, nao nao

Ngưỡng bạch Đệ tứ Tăng Thống

Huyền Quang chín phẩm trêncao

Ngài đi, hằng viễn nhiệm mầu

Chúng con ở lại, rầu rầu ruộtđau

Ngài đi, đứt mấy nhịp cầu

Chúng con ở lại, chìm sâuvuông tròn

Ngài đi, lửa đốt sắt son

Chúng con ở lại, lối mònsương pha

Hỡi ôi, là cõi ta bà

Tâm nguyền nguyền đắng, hạnh ngà ngà cay

Hỡi ôi, cát đá bụi bay

Tình vương vương nặng, nghĩa ngây ngây nồng

Hỡi ôi, núi Thái biển Đông

Dư đồ một mảnh giống dòng Việt Nam

Chung nhau lịch sử năm ngàn

Chung nhau ấm lạnh cơ hàn thịnh suy

Chung nhau khổ nhục vô nghì

Chung nhau nước mắt, bờ mi đãmòn

Trước năm 1954, rách nát !

Sau năm 1954, tương tàn !

Trước năm 1975, bi đát !

Sau năm 1975, lầm than !

Nhục nhằn, từ Nam tới Bắc

Khổ đau, từ Bắc tới Nam

Quốc nội, hải ngoại, tim thắt

Trong ngoài, hai mối, lòng se

Ngài đi, Mùa Hạ đang về

Tiếng chuông tiếng mõ nhịpkhua Đàn tràng

Ngài đi, Mùa Hạ băng ngang

Tăng Ni tứ chúng hàng hàngxót xa

Ngài đi, Mùa Hạ chưa qua

Hương bay khói quyện gần xaNguyên Thiều

Trông về Phương trượng tịchliêu

Ngày đêm sáu khắc, chín chiềuruột đau

Cách ngăn, còn mấy nhịp cầu

Dập vùi, còn mấy sắc màu tangthương

Tâm nguyền Đạo pháp - Quêhương

Hạnh nguyền chan chứa tưlường hồn ai

Rêu mờ, son sắt không phai

Dấu mờ, không nhạt phương đài Huyền Quang

Chắp tay, nâng đóa Ưu Đàm

Giải Hòa tỏa rạng Đạo Vàng Như An.

Năm năm trước - Nămnăm sau !

Kính dâng Giác linh Đức TăngThống

Viết 8.20am, xong 8.55am

Trên chuyến bay ngày 06-7-2008

TNT

Năm năm trước

Thiết lễ, suy tôn Ngài lênngôi vị Tăng Thống

Năm năm sau

Cúi đầu, đảnh lễ Ngài tịchlắng Tây quy

89 năm trần thế, tâm lực vônghì

69 năm Pháp lạp, Tăng phong,Đạo cốt

Tu viện Nguyên Thiều

Một bậc long tượng ẩn khuất

Phật Giáo Việt Nam

Một bậc lương đống xả thân

Phong trần mấy gánh phongtrần

Đắng cay mấy gánh, cơ cầnruột gan

Quê hương - Đạo pháp cưu mang

Một đời lao khổ, lầm than vôngần

Xích xiềng, không dám đeogông

Một đời, ba thuở nằm tronglao tù

Sắt son, rực sáng tâm như

Bách niên ư hữ, không dư, thiếu - thừa

Thế thời đưa đẩy, đủ chưa

Chín mươi độc ảnh, chưa vừa hay sao

Thế thời nghiêng ngửa bờ lau

Đạo - Đời, vùi dập nao nao đoạn đành

Một đời, ai nhục, ai vinh

Một đời, bóng núi nghiêng mình tiêu sơ

Năm năm trước, Ngài không ước mơ

Năm năm sau, Ngài chẳng trông chờ

Ngài đã từng nói :

Đạo pháp - Dân tộc ư !

Tấm thân tôi này !

Quê hương - Lịch sử ư !

Đôi tay tôi này !

Cứ tội, cứ tù, cứ lao, cứ lý

Cứ nhục, cứ hình, nếu chết thì thôi

Chứ không hề lay chuyển

Không thể đổi thay

và trước sau như một

Hôm nay, Ngài xả báo thân, quy nhất

Nhưng thật ra, Ngài đã quy nhất từ lâu

Đạo pháp gắn liền với Dân tộc - tuy một mà hai

Lịch sử gắn liền với đất nước - tuy hai mà một

2000 năm Phật Giáo

5000 năm Dân Tộc

Đá dẫu mòn, nhưng ngọc không phai

Lửa càng nung, thì vàng càng sáng

Nguyên Thiều, 1 giờ chiều ngày 5 tháng 7, Hạ nắng

Huyền Quang, xả nhục thân, Mậu Tý lục ngoạt, bảo sở hoàn nguyên

Ngài về một cõi tịch biên

Quê hương - Đạo pháp, con thuyền lao linh

Ngài về, thăm cõi vô sinh

Ta bà nhập thế, đăng trình độ sanh.

Sẽ biết làm gì

Tháng 7 –2008

Đừng trách cứ nghe em

Đất mẹ không tội tình gì

Đừng trách cứ nghe anh

Quê cha không lỗi lầm chi

Cha núi Thái chờ trông

Mẹ biển Đông ngóng đợi

Dù đàn con lạc lối

Vẫn mòn mỏi gọi về

Em và anh có biết không

Từ khi em bị mưa vần mây vũ

Từ khi anh bị bão táp sương sa

Rồi anh em vật vạ trầm kha

Để mẹ cha khô cằn quê cũ

Đống tro tàn vẫn còn đây nhen nhúm

Đợi con về un bếp khói nhà tranh

Dù em đã làm gì, cặn bã loanh quanh

Dù anh đã làm gì, pha màu đổi sắc

Bước chân về, mảnh tình quê góp nhặt

Anh và em, vun lại mối tơ tằm

Sẽ an lành với áo vá chiếu manh

Nhưng nồng ấm, không lạnh se cháy nắng

Dù cho, em không còn taytrắng

Dù cho, anh không còn đầuxanh

Gỗ còn đâu, hỏi ván long đanh

Nhưng bếp lửa nhà tranh sẽđền bù tất cả

Em sẽ thì thầm kêu lên tiếngMẹ

Anh sẽ thổn thức gọi lêntiếng Cha

Tha cho chúng con, một lũ bêtha

Làm cho đất mẹ quê cha khốnkhổ

Em sẽ đến những nghĩa trangloang lổ

Anh sẽ tìm những thân xác tànxương

Ôi, những con người đã nằmxuống cho quê hương

Xin thắp những nén hương tônthờ giá lạnh

Em sẽ biết em làm gì

Anh sẽ biết anh làm gì

Cho đất mẹ quê cha hết nhữngsầu bi

Không còn những dày vò

Và nát hồn Tiên Tổ.

Tọa thị phương đài

Tháng 7 – 2008

Đạo mầu nhiệm thể từ bi

Muôn loài thấm nhuận tư nghìpháp vương

Đạo vàng nhiệm thể tìnhthương

Chúng sanh tắm gội sáu đườngtrầm mê

Linh Sơn kéo tới Tào Khê

Hăm sáu thế kỷ chưa hề đổithay

Xa hơn, từ thuở mảy may

Hồng hoang kết tạo dựng xâyphù trần

Sâu hơn, trùm khắp pháp thân

Thỉ chung khép cửa tinh lânkhông còn

Huyền môn vết cũ lối mòn

Trùng trùng hoa tạng điểm sonvô bờ

Sắc không đôi ngả trơ vơ

Vô sinh vô trụ hư vô rợn hồn

Đưa tay bắt bóng càn khôn

Đêm tàn nguyệt khuyết vuôngtròn bặt âm

Diệu huyền đạo lý thậm thâm

Không còn sinh thể mê lầm mớithôi

Phương đài tọa thị lên ngôi

Nụ hoa hàm tiếu tuyệt vờithiên thu

Không còn bóng dáng thật hư

Hỏi chi viễn mộng mây mù ngànnăm.

Không mộng hoa gầy

Tháng 7 – 2008

Người ta có mộng hoa vàng

Tôi không có mộng lang thangmuôn đường

Người ta có mộng hoa hương

Tôi không có mộng nghê thườngtrần gian

Nên đi khắp nẻo đàng tràng

Nên về khắp chốn dọc ngangchẳng sờn

Hỏi chi góc biển đầu non

Ngại chi vết cũ lối mòn phù sinh

Ngàn xưa chiếc bóng vương hình

Ngàn sau gối mộng tự tình phiêu du

Ta còn có cả thiên thu

Ta còn có cả mịt mù thỉ chung

Đi chưa hết nẻo đường cùng

Về chưa hết nẻo điệp trùng xa xưa

Hư vô trống rỗng dư thừa

Thì ta đi mãi cho vừa lòng ta

Hoa vàng rồi cũng sương pha

Hoa hương rồi cũng la đà bèo mây

Ta không ôm mộng hoa gầy

Bờ rêu thấm lạnh xát xây úa tàn

Ta không ôm mộng hoa vàng

Một mai tím ngắt hoa vàng nơi đâu

Ta đi không trước không sau

Bước chân là mỗi nhịp cầu lại qua

Ta đi không cửa không nhà

Hành trình là chốn ta bà phiêu dinh

Khi nào kết thúc tử sinh

Thì ta chấm dứt hành trình ta đi.

Có đổi gì không

Tháng 7 –2008

Ta đổi thời gian gọi tiếng lòng

Cho trông đáp lại nỗi chờ mong

Cho thương đáp lại niềm nhung nhớ

Cho lạnh đông tàn đợi nắng hong

Ta đổi thiên thu gọi tháng ngày

Dù trời lồng lộng gió ngàn bay

Dù mây lơ lửng muôn phương gởi

Tình tự không còn đó với đây

Ta đổi biệt tăm hẹn lối về

Mộng dài ấp ủ mảnh tình quê

Ước mơ tỉnh dậy không tròn giấc

Ai trách chi ai lỗi hẹn thề

Ta đổi tang thương đếm bãi sầu

Bến bờ cát đá vỗ nương dâu

Thế thời nghiêng ngửa trôi đi mãi

Đắp vá đoạn trường thấm thịt thau

Ta đổi biệt ly đếm hợp tan

Mây bay còn đợi gió trên ngàn

Trăng tàn còn đợi đêm sao rọi

Đường dọc đi hoài gặp lối ngang

Thế thì ta có đổi gì đâu

Vết sử băng ngang biến sắc màu

Nước xoáy đầu ghềnh trêu sóng bạc

Núi cao biển rộng mới sông sâu

Thế thì ta có đổi gì không

Rạ ướm mạ xanh đá trổ bông

Bến cũ sông xưa thuyền đợi khách

Bốn mùa xuân hạ với thu đông.

Tiếng chim gọi đàn

Tháng 7 – 2008

Tiếng chim nho nhỏ gọi đàn

Xa xa vỗ cánh bay ngang lốivề

Bay qua bến cũ con đê

Dừng chân trên mỏm sơn khêthương lòng

Nhìn trông biển nhớ chờ sông

Sông đi ra biển, biển bồnglên non

Tháng năm thương nhớ gọi hồn

Trời quê cuối nẻo cô thônmộng sầu

Bay qua bãi biển nương dâu

Tình quê cách mấy nhịp cầuthêm đau

Bay qua bến cát bờ lau

Phong sương xây xát thịt thauda gầy

Nỗi niềm gởi đó thương đây

Lay lay ngọn cỏ heo may lạnhlùng

Tình ta như núi nhớ rừng

Bờ cây ôm ấp điệp trùng lanxa

Tình ta như nước nhớ nhà

Sông dài biển rộng sơn hà vócson

Bay qua dốc cũ đồi non

Bay về cuối nẻo lối mòn xa xưa

Bay đi gởi nhớ nhung thừa

Bay về tổ cũ mấy mùa thờigian

Tiếng chim nho nhỏ gọi đàn

Nương đôi cánh gió bay nganglối về

Rạt rào một mái tình quê

Bay quanh tổ ấm vỗ về nghe chim.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2024(Xem: 7501)
Mười năm mẫu tử cách chia Con về xếp chữ nhà khuya nhớ người Chữ 🅲 nhớ tiếng mẹ cười Chữ 🆃 nhớ mẹ một đời thương con Chữ 🅼 nhớ mẹ mỏi mòn Gánh gồng máu lệ nuôi con nên người Chữ 🆂 là sao trên trời Nhiều như tình mẹ cả đời cho con
12/05/2024(Xem: 9509)
Thế là ngày lễ mẹ lại về, thế nhân rộn ràng với bao lời chúc, với hoa tươi và những món quà… Những người con lại có phút giây xao lòng hay chạnh lòng nghĩ về mẹ, tưởng nhớ mẹ. Những nghệ sĩ lại viết thêm bài nhạc, bài văn hay bài thơ mới về chủ đề mẹ. Đời sống hiện đại hôm nay vô cùng hối hả và bận rộn, nhiều khi con người ta vô tình lơ đễnh quên đi ơn nghĩa mẹ cha. Ngày lễ mẹ là một ngày lễ đầy tính nhân văn cao cả, giúp đánh động tâm mọi người, nhắc nhở mọi người nhớ về mẹ ( về đấng sinh thành nói chung).
10/05/2024(Xem: 8818)
Con cúi đầu đảnh lễ Quán Âm Đại từ đại bi Bồ Tát tâm Thế gian thị hiện muôn hình tướng Độ chúng sanh tầm ứng thanh âm. Biển động sóng dữ thuyền bấp bênh Gió cuồng nộ thổi thuyền lênh đênh Nhớ Phẩm Phổ Môn thường trì tụng Vững tay chèo lái cầu Quán Âm.
09/05/2024(Xem: 15305)
Hằng năm cứ vào chủ Nhật tuần thứ hai của tháng năm dương lịch trùng hợp vào mùa Vesak của người con Phật( tháng tư âm lịch) là ngày lễ Hiền Mẫu ( nói chung cho đa số quốc gia trên thế giới trong đó có Mỹ, Úc, Anh , Đức , Canada, Ấn Độ , Miến Điện , Tân Tây Lan , Nhật Bản, Miến Điện, Thụy Sĩ, Hoà Lan, Phần Lan, Việt Nam và còn nhiều nữa ….) để biểu dương sự tri ân về triết lý sống và tình thương của Mẹ đã trở thành nguồn khởi hứng và hành trang cho những người con của Mẹ tiếp tục bước đi trên đường đời. Quả thật vậy, hình bóng người mẹ cao quý , thiêng liêng, cao cả, sự hy sinh vô bờ bến của tình mẫu tử, trái tim đầy nhân ái ….từ nghìn xưa cho tới nay, từ Đông sang Tây của bất cứ quốc gia nào trên thế giới đều đã in sâu trong lòng người con từ lúc sinh ra cho đến khi lìa đời.
04/05/2024(Xem: 5277)
Thôi tạm quên đi - chuyện trộm chùa Về đây trà đạo - hưởng hương lùa Việc đời được mất - cơn sóng dạt Thế sự thăng trầm - trái đắng -chua Tỉnh lặng - hồi quang - tâm tĩnh lặng Xôn xao hướng ngoại ý hơn - thua Lợi danh - - nhân quả - ai người tỉnh ?? Được mất - thịnh suy - giấc mộng đùa
04/05/2024(Xem: 7725)
Phật về sen nở vườn xanh Chim kêu ríu rít trên cành vô ưu Thiên thượng thiên hạ nhất như Độc tôn duy ngã, giác từ chính ta Thương chúng sanh cõi Ta bà Thị hiện truyền dạy Phật là chân tâm Sinh tử do bởi mê lầm Chấp thân này thật, chấp tâm vô thường
30/04/2024(Xem: 5638)
Đọc nhiều tác phẩm, rất đồng cảm người đã mượn văn thơ nói hộ giùm thực trạng! Mênh mông biển đời có những con đường chẳng ai muốn đi qua Vì mọi thứ cần có thời gian nhất định để đơm hoa Thực tế chỉ nhận ra khi trải nghiệm thành bại ! Và quy luật cơ bản : không có gì tồn tại mãi mãi.!
30/04/2024(Xem: 5951)
Chiều qua chiều qua mau Lá thu vàng xôn xao Nghe trong niềm thương nhớ Có nỗi sầu đớn đau. Người đi chưa lần về Nên lòng mãi ê chề Quê hương nghìn xa cách Tìm thấy đâu trăng thề.
30/04/2024(Xem: 8556)
Tiểu đình nương nhất trụ Cầu nối nhịp bước lên Viết bao nhiêu cho đủ Ngữ văn đậm ý thiền Bùn sình nuôi ướp lá Hồ sâu, cạn ai hay? Chữ mềm trợt bia đá Bốn mùa pháp đọng, bay... Súng ngoi mình tươi tắn Đón nắng quái mưa hờn Gọi Sen về vui hát Khúc nhạc thiền ngát thơm