Tuyển tập 85

28/11/201113:14(Xem: 18429)
Tuyển tập 85

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 85

(Từ bài số 841 đến số 850)

01.Ðường lên TứThánh 841

02.Khuyến tĩnhtu 842

03.Ðiểm nụ khônghoa 843

04.Hoa RộngLượng 844

05.Hoa Dấn Thân 845

06.Hoa ThânThiện 846

07.Hoa Nhân Ái 847

08.Hoa Nhân Sinh 848

09.Hoa TìnhThương 849

10.Thỏa tâmnguyền 850

Lên đường TứThánh

Tháng 9 – 2007

Ðường Tứ Thánh trên hànhtrình giải thoát

Lối chúng sanh lầm lạc hướngtrầm mê

Vậy từ nay, ta quyết chí đivề

Ðã từ lâu luân hồi trong sáunẻo

Ðeo khổ ải qua cầu tre lắtlẻo

Mang nghiệp nhân qua cầu vángđóng đinh

Ðã từ lâu lặn hụp mãi, quênmình

Nay tỉnh ngộ nguyện lên đườnggiải thoát

Ngồi trên đỉnh Linh Sơn caochót vót

Mới thất kinh chốn thống khổA Tỳ

Bởi đắm chìm biển ái dục mêsi

Trôi lăn mãi trong đêm dàităm tối

Quyết ra khỏi lối mòn ba cõi

Không loay hoay lặn hụp sáuđường

Trầm mê đội bóng nghê thường

Lạc loài muôn kiếp nhiểunhương ta bà

Xương chồng nặng bãi tha ma

Tiếc chi nghĩa địa la đà vấnvương

Hình hài cát bụi ngân sương

Bèo đau hội tụ, bọt thươngphân kỳ

Mắt mờ suối lệ chia ly

Hợp trên sông khổ, tan đibiển sầu

Lại qua mòn mấy nhịp cầu

Vẽ tô nhân ảnh mấy màu trầnai

Phương đài bỏ ngỏ then cài

Tiếc thay cuộc lữ miệt màiphiêu du

Quyết thoát khỏi ngục tùtrong muôn kiếp

Ðẳng đeo chi lao lý vạn xíchxiềng

Mê vọng tình, si vọng niệmtriền miên

Hãy phủi sạch tro tàn ngôinhà lửa

Mau quay lại, đừng nay lầnmai lữa

Hỡi sinh linh trầm thống biếtbao rồi

Một quay đầu là đoạn tận ngaythôi

Bờ mê - ngộ, không lằn ranhbiên giới

Ðường Tứ Thánh, nguyện mộtlòng đi tới

Gần hay xa, đừng có hỏi chinhiều

Hướng bảo thành đã có sẵn hoatiêu

Về quê cũ, cứ thong dong rảobước.

Khuyến TĩnhTu

Tháng 9 – 2007

Nhân sinh hỡi, quyết một lòngtu tập

Nẻo trầm luân đã lặn hụpnhiều rồi

Con đường xa từ muôn kiếp lạcloài

Giọt nước mắt ngập tràn hơnbiển khổ

Nước ưu phiền chảy đầy hồThan Thở

Bụi phù sa vùi dập bãi Ly Tan

Ðèo nhiêu khê sầu muộn núiChứa Chan

Sóng ái dục hoang tàn sôngNhật Lệ

Những lầm mê, hãy quẳng ngayxuống hố

Nghiệp chúng sanh, hãy vứtchốn tam đồ

Con đường tu, biết quay đầu là bờ

Vòng xiềng xích, bẻ một khoen, dứt sạch

Bãi khổ đau đổ vào bờ lau lách

Bến tang thương đẩy sóng, vỗ thanh lương

Ðức từ bi thấm nhuận nước cành dương

Tay vẩy nhẹ giọt bình thùy cam lộ

Biết bao kiếp trải cuộc đời quán trọ

Biết bao lần cửa sinh tử hồi luân

Làm tội đồ cho ý mã tâm viên

Cùm tam thế, tự lưu đày ngục tốt

Nay quyết chí, đừng lựa lần mai mốt

Nay không tu, đừng hò hẹn mốt mai

Chưa kịp tu, đã tắt ngủm tuyền đài

Mai không có, còn đâu chờ tới mốt

Chết và sống, một đôi bạn chí cốt

Tử và sinh, tình bằng hữu tri âm

Há miệng ra, thành tiếng nói vạn năng

Chưa kịp ngáp, hồn lìa xa khỏi xác

Cứ như thế và triền miên thui đốt

Khuyên người nghe, đừng ngựa chứng cao phi

Ðừng truy phong phất mã chốn kinh kỳ

Rồi ngã gục trên đường dài thiên lý.

Ðiểm nụ không hoa

Tháng 10 – 2007

Ðem ghép chữ mà thành thơ mới lạ

Ðem ghép từ mà thành ngữ mới hay

Còn riêng tôi, không chứa một mảy may

Nắm cái không, nên tôi tha hồ bắt

Bẻ đi một điểm quặt

Ðã đánh mất chỗ cong

Cuốn xoáy đi một vòng

Ðã ngửa nghiêng nhật nguyệt

Ai bảo đó là biển băng, giá tuyết

Ta đốt lên một đóm lửa có không

Băng giá kia băng trinh, nhẹ hơn mảnh lông hồng

Cột chặt và treo lơ lửng mấy tầng vũ trụ

Ai bảo kia là bát nạn, tam đồ khổ

Ta đốt lên vạn hạnh đẹp như mơ

Vô số sinh linh trầm thống mongchờ

Sao lại ngại đường đi khôngcó nẻo

Gắn trên cành khô héo

Một điểm nụ không hoa

Khắp pháp giới sáng lòa

Nụ không hoa rạng rỡ.

Hoa RộngLượng

Tháng 10 – 2007

Hoa Rộng Lượng núng lòngngười nhỏ hẹp

Mở rộng ra cho đẹp lối nhântừ

Tội tình chi mà đóng cửa ngụctù

Sẽ ngọp thở trong căn hầm íchkỷ

Hoa Rộng Lượng nở nguồn tâmcủa ý

Vị nhân tình, vị nhân thế, vịtha

Ðường thênh thang lộng hươngsắc châu pha

Thơm bát ngát trên hành trìnhcao quý

Khắc một triện son, treothiện mỹ

Gắn một dấu ấn, lộng tấm gương

Không gì hơn tiếng nói tìnhthương

Trao nhân thế đèn tâm sángtỏa

Hoa Rộng Lượng, xin em nângmột đóa

Hoa Nhân Từ, xin chị mở vòngtay

Xin người người, hãy mở rộnghôm nay

Ðể ngày mai, đầy lòng vàngchan chứa

Nhân thế, không còn những nơiđói khổ

Trần gian, không còn ngõ tốihẩm hiu

Vì đâu đâu cũng có nhịp cầukiều

Bắc qua sông giàu nghèo reotiếng hát

Hoa Rộng Lượng là cung đàntiếng nhạc

Là lời ca cao vút tiếng tìnhthương

Là nhịp cầu bắc muôn hướngngàn phương

Cùng hòa tấu vạn lời ca nhânái.

Hoa Dấn Thân

Tháng 10 – 2007

Hoa Dấn Thân, hiến cho đờiphụng sự

Tặng cho người giàu tâm lựccưu mang

Tặng cho ai có những tấm lòngvàng

Cho sức sống bình minh reogió nắng

Hoa Dấn Thân, mọc trên rừnghoang vắng

Nở trong đầm, dưới hố thẳmthâm u

Giữa đồng khô, băng suối nhỏ,ao tù

Vào sông lớn, hát trời caobiển rộng

Hoa Dấn Thân, đức trượng phugối mộng

Hạnh quân tử làm đức độ kêđầu

Ðêm không trăng, nhờ ánh chớphỏa châu

Đêm tăm tối, nhờ bàn tay tiếplửa

Em đã có, xin em làm thêm nữa

Anh đã có, xin anh cứ miệtmài

Nếu chỉ sống riêng mình,không biết sống cho ai

Cũng mệt mỏi, cũng già, vàngày mai cũng chết

Chết là lẽ thường tình, ai aicũng chết

Sống, không biết sống cho ai,sống cũng dư thừa

Nếu biết sống, một ngày trọnvẹn, đẹp như mơ

Không biết sống, dù có trămnăm, thêm chật đất

Hoa Dấn Thân, xin người ngườimạnh bước

Một bàn tay, kết nối vạn bàntay

Một bước chân, kết nối vạnbước chân

Trao bông hoa dấn thân vàphụng hiến.

Hoa ThânThiện

Tháng 10 – 2007

Hoa Thân Thiện, lòng ngườikhông ngăn cách

Không khép khung, đóng kíncổng, cao tường

Không hàng rào, hàng giậuvượt quá tầm

Mắt nhắm mở, nhiều gai đâmmách xé

Hoa Thân Thiện, hát câu hòkhe khẽ

Tình tương thân, tương ái,vạn lời ca

Tình ấm êm chan chứa khắp mọinhà

Nếu ai ai cũng có lòng rộngmở

Hoa Thân Thiện tỏa mùi hươngbiết thở

Ðể hai chiều không bít lối,nghẽn tim

Thở không ra, mạch máu lạităng lên

Tràn lên óc và bầm gan, tímmặt

Hoa Thân Thiện, xóa tan đirắng mắc

Mở đôi đàng kết nối lại thânthương

Mà lâu nay cắt đứt bỏ bênđường

Thật uổng phí những tình thânđánh mất

Hoa Thân Thiện, thật bìnhthường, chơn chất

Vốn gần nhau và có mặt bênnhau

Như miếng trầu, lại có thêmmiếng cau

Cộng chút vôi, ôi mặn mà hếtý

Hoa Thân Thiện nở trên đầusông Vị

Xuống sông Thương vang vọngvạn lời ca

Tình thân thương chan chứađến mọi nhà

Tay bắt, mặt mừng, hòa nhau chung sống.

Hoa Nhân Ái

Tháng 10 – 2007

Hoa Nhân Ái cho lòng ngườithêm đẹp

Biết tương kính, tương yêu,tương ái, tương thân,

Biết tương hoan, tương hỷ,tương nhượng, tương lân

Tương càng lớn thì nhân càngcao quý

Hoa Nhân Ái, trao cái nhìnthiện mỹ

Biển trần ai sẽ trổ đóa tinyêu

Biển gian truân sẽ đơm nụ mỹmiều

Xây dựng lại những hoang tànđổ nát

Hoa Nhân Ái, em cất cao tiếnghát

Anh hòa ca theo điệp khúcchân tình

Người người vui, reo ánh sángbình minh

Cơn gió mát mang óng vàngnắng mới

Cùng hân hoan trên đồi caodịu vợi

Cùng sẻ chia trên môi thắmhoa cười

Chim reo mừng cùng ca hát vuitươi

Người người trổi, khúc tìnhca nhân ái

Gởi ngăn cách đi ra ngoàiquan ải

Gởi tỵ hiềm xuống hố thẳmchìm sâu

Bởi mây mù nhân ngã phủ ngậpđầu

Ðã đánh mất tình thân thươngnhân ái

Kể từ nay, xin đừng ai áingại

Hãy cắt cành, hoa nhân áitrao nhau

Người với người, hết sỏi, đá,chì, thau

Chỉ còn lại màu hoàng kimthân mến.

Hoa NhânSinh

Tháng 10 – 2007

Hoa Nhân Sinh, ươm dòng đờivà sự sống

Cho người người cùng reo khúchòa ca

Cho người người cùng kết tráiđơm hoa

Cùng trân trọng tình người làhơn hết

Hoa Nhân Sinh mọc trên nhữngtỳ vết

Những hận thù, những ai oánlàm phân

Hoa Nhân Sinh hòa nhân ái nảymầm

Từ ũng thối tạo thành câytrái ngọt

Diệt hờn căm theo chiều dàichất ngất

Diệt hơn thua theo lịch sửđẳng đeo

Chiến tranh, khủng bố, đốitrả, quẳng xuống đèo

Kỳ thị, chủng tộc, màu da,treo gió thổi

Xương tan, thịt nát, máu rơi,

là ô nhục tồi tàn muôn thuở

Tranh tối, tranh sáng, gườmnhau,

Không phải là văn minh, tiếnbộ, con người

Hoa Nhân Sinh, trồng trongvườn hoa nhân loại xinh tươi

Khắp thế giới, vút cao tiếnghát hòa bình thánh thiện

Tặng cho nhau Hoa Nhân Sinhkiều diễm

Tặng cho nhau Tình Nhân Loạibao la

Tình anh em trong bốn biểnmột nhà

Cùng ca hát trên đồi cao thếkỷ.

Hoa TìnhThương

Tháng 10 – 2007

Hoa Tình Thương trên phiêutrầm phù thế

Xoa dịu người đau khổ cõitrần gian

Sống hẩm hiu, đầy cay đắngngập tràn

Ðánh đổi cả cuộc đời khôngtrả nổi

Hoa Tình Thương nở những nơităm tối

Xóa bóng đen, mang chút sánghiện về

Ðể dòng đời, thôi ác mộngtrong mê

Bừng tỉnh dậy, da gà còn sởnốc

Hoa Tình Thương trổ bông,thơm ngào ngạt

Cho người người chung sứcsống thăng hoa

Một bông hoa thành muôn vạnđóa hoa

Không khô cứng trên pháo đàiyêu ghét

Hoa Tình Thương, thắp lòngngười nến ngọc

Gieo cam lồ dịu ngọt, ngáthương thơm

Chan tình người, xẻ manh áo,chén cơm

Khơi bếp lửa sưởi hồng cơn ấmlạnh

Em bé nghèo được miếng quà,miếng bánh

Trẻ cơ cùng được bút mực,sách đèn

Nước văn minh, đừng ủ vậtchất, lên men

Nước chậm tiến, đừng vắt cầnlao, chết đói

Hoa Tình Thương, hết đạn bom,hận thù, lửa khói

Nghe lương tâm, nhìn nước mắtbiết đau

Nghe trái tim, khóc da nátthịt thau

Vì sự sống, cùng khai thôngdị biệt

Hoa Tình Thương, tương thântha thiết

Hoa Tình Thương, tương ái mặnnồng

Nước khác nguồn, trôi muônnẻo, kéo về sông

Năm đại dương, năm đại lục,mọi màu da

Ðồng thăng hoa tiệm tiến.

Thỏa tâmnguyền

Tháng 10 – 2007

Ba rừng giáo lý quằng cổ kính

Phủ bóng thời gian, mạng nhệngiăng

Trăng khuất, sao mờ, sươnggiá lạnh

Bụi bay, mờ cát, trắng sôngHằng

Ðâu Ðức Cồ Ðàm tự thuở xưa

Ta La cổ thọ, nhớ rừng thưa

Dọc đường sỏi đá, rong rêu phủ

Sương gió điêu tàn, gội nắng mưa

Linh Thứu mây mù, thương núi Tuyết

Kỳ Viên cây cỏ, nhớ Trúc Lâm

Chiếc áo cà sa, lòng hoại sắc

Ba y một bát, dạ tơ tằm

Nhìn cây tích trượng nhớ Tổ Sư

Giáo biệt, ngoại truyền, ấn tâm như

Chánh - Tượng qua rồi, thời mạt pháp

Gậy còn không có, tích được ư

Minh châu ẩn tàng trong đất đá

Ngộ kỷ, ngộ nhân, ngộ cố nhân

Trâu mất, tìm trâu, làm sao thấy

Kỳ thời, kỳ thế, đắc kỳ tâm

Vạn lý phiêu du, vạn nhớ nhà

Ðường trường vạn hạnh, khách đường xa

Về thăm một mảnh trời quê cũ

Ðể thỏa tâm nguyền, ta với ta.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2020(Xem: 15402)
1/ Tâm dẫn đầu mọi pháp Tâm chủ, tâm tạo tác Nếu nói hay hành động Với tâm tư ô nhiễm Khổ não sẽ theo ta Như xe , theo vật kéo. Thế gian tâm vốn đứng đầu Là duyên kết nối là cầu tương giao Nhiễm tâm sóng biển xôn xao Sóng vang gào thét, nước trào bọt trôi. Khổ đau trong kiếp luân hồi
13/08/2020(Xem: 20499)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
11/08/2020(Xem: 10119)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !
10/08/2020(Xem: 8840)
Nhất Tâm ! Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh Mười mấy năm qua tụng thường ... chưa liễu nghĩa “Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ lý mầu Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ?
10/08/2020(Xem: 10479)
“Em về mấy thể kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*) Đường tu như sóng bềnh bồng Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian Ngẫm xem cũng lắm gian nan Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường... Nhưng may ta đã tỏ tường Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
10/08/2020(Xem: 17081)
Ân Bồ Tát cao sâu non biển Gieo tình thương mầu nhiệm vô biên Từ bi ban bố khắp miền Khai mầm an lạc , bình yên cho đời Lời Đại Nguyện giúp đời cứu thế
09/08/2020(Xem: 23805)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
08/08/2020(Xem: 9971)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền Chỉ như hạt bụi vương thềm;
07/08/2020(Xem: 8982)
Lên chùa Mang một cái Tâm Chắp tay Nương dưới bóng râm Bụt Đà Niềm tin vững chãi không già Không vơi không hụt Không sà xuống sân... Cờ treo Hoa cắm Đèn giăng Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
05/08/2020(Xem: 10023)
Đi tìm chân lý giữa cuộc chơi Mấy mùa sương lạnh, lệ đầy vơi Nhức xương, dâu buốt miền da thịt Chân lý xa với trong biển khơi