Tuyển tập 67

28/11/201113:14(Xem: 19741)
Tuyển tập 67

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 67

(Từ bài số 661 đến số 670)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

Hà Namquê tôi 661

Nhớ về Hà Nội 662

Hà Tây quê tôi 663

Hà Tĩnh quê tôi 664

Hải Dương quê tôi 665

Hải Phòng quê tôi 666

Hòa Bình quê tôi 667

Hưng Yên quê tôi 668

Khánh Hòa quê tôi 669

Kiên Giang quê tôi 670

Hà Nam, quê tôi

(TX Phủ Lý)

Tháng3 – 2007

Aivề thăm đất Hà Nam

SôngHồng, Sông Đáy, Châu Giang nối bờ

Điqua Phủ Lý nên thơ

Viếnglàng Ninh Thái, thờ Lê Đại Hành

UngLiêm, thờ Đinh Tiên Hoàng

Hailàng quyện khói Đinh – Lê thuở nào

KiệnSơn, chân núi thì sao

BồngNga lấn thế, vua Trần dấu đây (1)

Viếngthăm Kim Bảng, chưa khuây

ChùaBà Đanh, ở chốn nầy, hay sao (2)

DuyTiên, nằm ở trên cao

BìnhLục, dưới thấp xạc xào gió bay

LýNhân, anh ở bên này

ThanhLiêm em đó, cỏ cây tươi màu

Bụimờ xơ xác bờ lau

Hà Nam tađó, biển dâu không sờn

Đávàng thử mấy sắt son

Taluôn thương nhớ, vẫn còn Hà Nam.

(1)Vào năm 1384, nước ta bị Chế Bồng Nga sang đánh, NhàTrần núng thế, phải đem châu báu giấu ở dưới chân núi Kiện Sơn này.

(2)Thật ra là Chùa Bảo Sơn, huyện Kim Bảng. Chùa tọa lạcsâu trong vùng đồi núi và thung lũng bên bờ Sông Đáy. Trong chùa có thờ tượngmột người đàn bà tên là Bà Đanh, có công gìn giữ ngôi chùa này. Xưa kia, vùngnày có nhiều thú dữ, rất ít khách vãng lai, họa hoằn một năm đôi lần nhưng phảikéo nhau thật đông mới được. Còn bình thường thì chùa Bảo Sơn vắng ngắc. Nhưngngười ta ít gọi vắng như chùa Bảo Sơn, mà thường gọi vắng như chùa Bà Đanh. Vôtình trở thành một câu tục ngữ thông dụng hơn các câu tục ngữ, tuy không biếtcó Chùa Bà Đanh không và ở đâu, chính thị có thật và ở đây rồi.

Nhớ về Hà Nội

Tháng 3 – 2007

Hà Nội, mến yêu ơi

Ngàn năm văn vật, trên nướcnon mình

Hà Nội, mến yêu ơi

Cái nôi dân tộc, kết vạn nẻođường

Giòng giống Tiên Rồng, mộtcõi quê hương

Hà Nội mến yêu, ba sáu phốphường

Vang khắp đất trời, muôn vạnyêu thương

Mặt Hồ Gươm lung linh mâytrời

Mặt Hồ Tây xanh biếc tuyệtvời

Hồ Trúc Bạch lượn màu thanhkhiết

Hồ Đống Đa gương chiếu rạngsoi

Ôi Văn Lang, tiếng nói hồnthiêng

Ôi Hùng Vương, quốc tổ Việt Nam

Ôi Thăng Long, kinh đô trời Nam

Ngàn xưa huy hoàng, ngàn saurạng rỡ

Thanh Trì, lại nhớ Thanh Xuân

Đống Đa, lại nhớ Bà Trưng

Ba Đình, băng qua Cầu Giấy

Từ Liêm, bắt mạch Tây Hồ

Anh ở Gia Lâm, tôi bờ HoànKiếm

Em đi Đông Anh, tôi về SócSơn

“Dù cho nước chảy đá mòn”

Ngàn năm văn vật, vẫn cònthênh thang

Hà Nội ơi, dấu xưa còn đó

Hà Nội ơi, ba sáu phố phường

Thủ đô non nước của mình

Thủ đô tổ quốc Việt Nam.

Hà Nội ơi, Hà Nội ơi !!!

Hà Tây, quê tôi

(TX Hà Đông, TX Sơn Tây)

Tháng 3 – 2007

Nhớ tỉnh Hà Tây thật mếnthương

Bức tranh trần thế quả khônglường

Danh lam thắng cảnh trêu nămtháng

Nữ kiệt anh hùng rạng bốnphương

Ngô Quyền, Bố Cái, nhớ Ba Vì

Núi Tản, Sông Đà, tiếc MỵNương

Mỹ Đức kỳ quan, thăm HươngTích

Hát Giang trầm mặc nhớ TrưngVương

Kìa, em chiếc áo lụa Hà Đông

Kìa, anh cốt cách ở Sơn Tây

Hoài Đức, Ứng Hòa, Phúc Thọđó

Phú Xuyên, Chương Mỹ, ThườngTín đây

Hà Tây quê tôi,

Quốc Oai, Thanh Oai vờn sắcthể

Thạch Thất, Đan Phượng, lượntứ thân

Không riêng áo lụa Hà Đông ấy

Mặc khách phong trần đãi thếnhân

Hà Tây anh đi

Hà Đông em đợi

Hà Tây đâu rồi

Áo lụa Hà Đông.

Hà Tĩnh, quê tôi

(TX Hà Tĩnh, TXHồng Lĩnh)

Tháng 3 – 2007

Đi về Hà Tĩnh, nhớ gì khônganh

Đi về Hà Tĩnh, nhớ gì khôngem

Cánh đồng muối trắng, da nắnghoen vàng

Tình sâu nghĩa nặng, biển nhớmênh mang

Nhớ Thạch Hà, nhớ về Hà Tĩnh

Nhớ Nghi Xuân, nhớ dòng SôngLam

Thương Hồng Lĩnh, thương quaCam Lộc

Thương Đức Thọ, thương quaHương Sơn

Hương Khê thương nhớ Vũ Quang

Cẩm Xuyên - Kẻ Gỗ, Kỳ Anhkhông sờn

Lại còn thương nhớ Hoành Sơn

“Hoành Sơn nhất đái”, keo sơnmuôn đời

Qua Đèo Ngang, nhớ về BàHuyện

Bà Huyện Thanh Quan, với VịnhĐèo Ngang

“Dừng chân đứng lại trời nonnước

Một mảnh tình riêng ta với ta”

Đi về Hà Tĩnh, còn nhớ không anh

Đi về Hã Tĩnh, còn nhớ không em

Đèo Ngang bên đó, Sông Lam bên nầy

Tình sâu nghĩa nặng nào khuây

Nhớ về Hã Tĩnh, đong đầy tình ta.

Hải Dương, quê tôi

(TP Hải Dương)

Tháng 3 – 2007

Quê tôi ở tỉnh Hải Dương

Có nhiều sông rạch, ruộng vườn tốt tươi

Lúa vàng, reo nắng mỉm cười

Đồn điền, đón gió mở lời hoan ca

Trồng chè, bông vải, cà phê

Ngô, khoai, đậu, sắn, và dâu nuôi tằm

Bình Giang liền với Cẩm Giàng

Kế bên Thanh Miện, Ninh Giang, Tứ Kỳ

Thanh Hà, Gia Lộc ta đi

Kim Thành, Nam Sách thầm thìbên sông

Bước qua để nhớ Kinh Môn

Ghé thăm Kiếp Bạc, gợn hồnChí Linh

Đền thờ Hưng Đạo thánh minh

Ba phen đại thắng Nguyên Môngkinh hoàng

Kiếp Bạc vách núi thành đồng

Góp phần giữ nước như sôngThái Bình

Hải Dương non nước quê mình

Nhớ bông dệt vải, nhớ tằm ươmtơ

Đi đâu cũng nhớ thương về

Hải Dương còn đó câu thề nămxưa.

Hải Phòng, quê tôi

(TP Hải Phòng, TX Đồ Sơn)

Tháng 3 – 2007

Hải Phòng phố cảng mênh mông

Nguyên Vịnh Bắc Bộ, biển đôngnơi này

Hải Phòng năm cửa sóng lay(1)

Bức tranh thủy mạc tô bày ĐồSơn

Đồ Sơn lại nhớ Sầm Sơn

Còn kia kiều diễm Hạ Longtuyệt vời

Biển đông như đã đón mời

Bước đi chạnh nhớ Vũng Tàu,Nha Trang

Trở về thành phố Hải Phòng

Thành phố kỹ nghệ, kinhthương quê mình

Mười hai quận huyện thênh thênh

Mỗi nơi một vẻ như mình vớita

Nhắc qua Cát Hải, Cát Bà

Nằm riêng ốc đảo mặn mà biểnkhơi

Hải Phòng tôi đó ai ơi

Khi ra Bắc Bộ đừng quên HảiPhòng

Bao phen chiến thắng ngoạixâm

Bạch Đằng dậy sóng, bạt hồnBắc phương

Bao phen xâm thực Tây Phương

Bắc Bộ dậy sóng tư lường hồnai

Cũng đừng ngấm nghé ngày mai!!!

(1) Sông Thái Bình chạy racửa Thái Bình. Sông Văn Úc chạy ra cửa Văn Úc. Sông Lạch Tray chạy ra cửa LạchTray. Sông Cửa Cấm chạy ra Cửa Cấm. Sông Bạch Đằng chạy ra cửa Nam Triệu.

Hòa Bình, quê tôi

(TX Hòa Bình)

Tháng 3 – 2007

Quê em ở xứ Hòa Bình

Lắng nghe em kể xứ mình chonha

Quê em rừng núi không hà

Một con sông chính, Sông Đàxinh xinh

Đổ vào hồ lớn Hòa Bình

Nước ăm ắp nước, băng mìnhchảy đi

Chảy đi còn nhắc thầm thì

Muốn tìm bóng nước, bước quaSông Hồng

Người Mường sống thật là đông

Xen lẫn người Thái sớm hômvui vầy

Người Kinh cũng kéo lên đây

Chan hòa êm ấm đong đầy tìnhca

Lạc Sơn trông vẻ thật thà

Kỳ Sơn kết nghĩa mặn mà LươngSơn

Yên Thủy, Lạc Thủy không sờn

Tân Lạc, Đà Bắc trăng vờn vensông

Mai Châu e ấp ngóng trông

Cao Phong tao nhã mến lòng Kim Bôi

Như trăng nghiêng nửa lưng đồi

Như sao nhấp nháy ngỏ lời xa xa

Hòa Bình em đó, thật mà

Có ai muốn biết, ghé qua Hòa Bình

Bờ cây khép lá lưu hình

Núi rừng bỏ ngỏ tự tình non cao

Biết đâu, xin hỏi trăng sao !!!

Hưng Yên, quê tôi

(TX HưngYên)

Tháng 3 – 2007

Hưng Yên em ở Trung Châu

Chạy từ Sông Luộc nhập lưu Sông Hồng

Hưng Yên em toàn đồng bằng

Nhiều con sông rạch ngập ngoằng đi qua

Em không nói tiếng kiêu sa

Nhất Kinh Kỳ, nhì Phố Hiến, thật là quê em

Văn Giang sánh bước Văn Lâm

Khi qua Kim Động, nhớ thầm Ân Thi

Mỹ Hào, Yên Mỹ thầm thì

Khoái Châu trăng vợn, nhớ gì đêm thâu

Hỏi nàng Tiên Lữ về đâu

Phù Cừ lên tiếng đã lâu lâu rồi

Hưng Yên em đó, ai ơi

Bên thời Hà Nội, bên thời Hà Đông

Bên thời áo lụa phơi sông

Bên thời áo gấm giữa dòng thành đô

Hưng Yên, một thoáng xa mơ

Thôi, không đi nữa, trở về Hưng Yên.

Khánh Hòa, quê tôi

(TP Nha Trang, TX Cam Ranh)

Tháng 3 – 2007

Ai có về Nha Trang

Miền thùy dương cát trắng

Giữa trời mây xanh biếc

Mênh mông rải nắng vàng

Khánh Hòa, quê tôi đó

Gom vẻ đẹp thiên nhiên

Tranh thêu, còn thiếu nét

Hoa gấm, còn thiếu duyên

Khánh Sơn, Khánh Vĩnh, Vạn Ninh

Đẹp thay Diên Khánh, vẹn tình Trường Sa

Ninh Hòa, ân nghĩa thiết tha

Cam Ranh mây nước mặn mà thùydương

Trông xa ra biển điệp trùng

Cầu Đá, Hòn Yến, gọi hồn HònTre

Nha Trang, em có nghe

Vỗ về, sông Bến Cát

Khói tỏa, hồ Đá Bàn

Sương phủ, đầm Nha Phu

Dốc đá, in hình soi sóng vỗ

Triền đồi, bóng nguyệt lộngtrùng dương

Nha Trang sơn thủy hữu tìnhđó

Tình nhớ, thương tình, vạnnhớ thương.

Kiên Giang, quê tôi

(TX Rạch Giá, TX HàTiên)

Tháng 3 – 2007

Kiên Giang quê tôi, sông nướcđôi bờ

Ai đi có nhớ, ai về có thương

Một dòng bên đục bên trong

Ai về Miệt Thứ, ai mong nhớngười

Kiên Giang quê tôi, một trời thươngnhớ

Nhớ Rạch Giá, An Minh, VĩnhThuận

Nhớ Hà Tiên, Tân Hiệp, KiênLương

Châu Thành, Hòn Đất, GiồngTrôm

An Biên qua bến nối liền GòQuao

Còn kia Phú Quốc xa xa

Hòn Nghệ, Hòn Rái, Hòn Tre,Mũi Dừa

Rạt rào sóng đẩy xa đưa

Thuyền không đợi bến chưa vừalòng ai

Hà Tiên quê tôi,

Điểm cuối Miền Nam,giáp Miên giáp Thái

Rạch Giá quê tôi,

Đền Nguyễn Trung Trực, uyhiển thánh linh

Chở che non nước của mình

Chan hòa vui sống, dân tìnhấm no

Hà Tiên ơi, thạch động nênthơ

Rạch Giá ơi, sóng bạc xa mờ

Một sông nước chảy hai bờ

Bên trong bên đục, ai chờ nhớ ai.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2020(Xem: 15400)
1/ Tâm dẫn đầu mọi pháp Tâm chủ, tâm tạo tác Nếu nói hay hành động Với tâm tư ô nhiễm Khổ não sẽ theo ta Như xe , theo vật kéo. Thế gian tâm vốn đứng đầu Là duyên kết nối là cầu tương giao Nhiễm tâm sóng biển xôn xao Sóng vang gào thét, nước trào bọt trôi. Khổ đau trong kiếp luân hồi
13/08/2020(Xem: 20498)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
11/08/2020(Xem: 10108)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !
10/08/2020(Xem: 8821)
Nhất Tâm ! Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh Mười mấy năm qua tụng thường ... chưa liễu nghĩa “Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ lý mầu Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ?
10/08/2020(Xem: 10477)
“Em về mấy thể kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*) Đường tu như sóng bềnh bồng Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian Ngẫm xem cũng lắm gian nan Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường... Nhưng may ta đã tỏ tường Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
10/08/2020(Xem: 17079)
Ân Bồ Tát cao sâu non biển Gieo tình thương mầu nhiệm vô biên Từ bi ban bố khắp miền Khai mầm an lạc , bình yên cho đời Lời Đại Nguyện giúp đời cứu thế
09/08/2020(Xem: 23804)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.
08/08/2020(Xem: 9961)
Đây lời Phật dạy lâu rồi: "Ta xem chức tước, thứ ngôi trên đời Của hàng vua chúa mọi thời Hay là của kẻ khắp nơi cầm quyền Chỉ như hạt bụi vương thềm;
07/08/2020(Xem: 8978)
Lên chùa Mang một cái Tâm Chắp tay Nương dưới bóng râm Bụt Đà Niềm tin vững chãi không già Không vơi không hụt Không sà xuống sân... Cờ treo Hoa cắm Đèn giăng Trang nghiêm Pháp Hội Quan Âm
05/08/2020(Xem: 10016)
Đi tìm chân lý giữa cuộc chơi Mấy mùa sương lạnh, lệ đầy vơi Nhức xương, dâu buốt miền da thịt Chân lý xa với trong biển khơi