Tuyển tập 70

28/11/201113:14(Xem: 18631)
Tuyển tập 70

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 70

(Từ bài số 691 đến số700)

(Ghi chú : từ 641 đến 700là toàn bộ Tỉnh, Thành nước Việt Nam)

SócTrăng quê tôi 691

TâyNinh quê tôi 692

TháiBình quê tôi 693

TháiNguyên quê tôi 694

ThanhHóa quê tôi 695

ThừaThiên - Huế quê tôi 696

TiềnGiang quê tôi 697

TràVinh quê tôi 698

TuyênQuang quê tôi 699

VĩnhLong quê tôi 700

VĩnhPhúc quê tôi 700’

Yên Bái quê tôi 700’’

Sóc Trăng, quê tôi

(Thị xã Sóc Trăng)

Tháng 3 – 2007

Ai về Sóc Trăng, quê hương tôi

Cuối dòng Hậu Giang, cát lởbồi

Biển Đông tràn sóng, thi nhauvỗ

Chan bờ muối mặn, sống đầyvơi

Ai về Sóc Trăng, thương ngườiViệt – Miên

Cả hai chung sống, qua rạch,qua kênh

Múa “Lâm Thôm” nhẹ nhàng uốnkhúc

Giải xà rông muôn sắc muônmàu

“Bòn tâu na”, ai biết đâu

Long Phú bên đó, Vĩnh Châubên này

Thạnh Trị, Mỹ Tú, dang tay

Kế Sách rộng mở, đong đầy MỹXuyên

Như Biển Đông rạt rào sóngbiếc

Như Hậu Giang, cuối ngọn vơiđầy

Sóc Trăng tôi đó, còn đây

Việt – Miên hòa ái, vui vầytình ca

Sóc Trăng quê tôi

Muối mặn mềm môi

Đi đâu cũng nhớ

Nhớ về Sóc Trăng.

Tây Ninh, quê tôi

(Thị xã Tây Ninh)

Tháng 3 – 2007

Ai về Tây Ninh, vùng đất quêtôi

Tòa thánh Tây Ninh, hoànhtráng huy hoàng

Có núi Bà Đen, uy linh ngựtrấn

Có Vàm Cỏ Đông, bàng bạc vôvàn

Dương Minh Châu, Gò Dầu,Trảng Bàng bên đó

Bốn huyện giáp Miên, liêntiếp bên này

Tân Châu, Tân Biên, rừngthiêng biên giới

Châu Thành, Bến Cầu, sóngnước nhẹ lay

Kìa, Hồ Dầu Tiếng, mênh mông

Kìa, bờ Suối Đá, là ngà

Rồi Kà Tum, Xa Mát

Rồi Nước Đục, Tha La

Tây Ninh, quê hương tôi

Từ thời mở nước lâu rồi

Một phần sinh thể Việt Nam

Bảo tồn đến tận ngày mai

Ai về Tây Ninh, vùng đất quêtôi

Đất thánh, núi Bà

Tình nghĩa mặn mà

Nước chảy đá mòn

Không thuở nào phai.

Thái Bình, quê tôi

(TX Thái Bình)

Tháng 3 – 2007

Ai về Thái Bình quê hương tôi

Đồng bằng lớn nhất xứ trungchâu

Bốn sông thì thầm reo biển cả

Phù sa màu mỡ đất tô bồi

Em đứng Sông Hồng, anh chờSông Luộc

Em Sông Trà Lý, anh Sông DiêmHộ, ra khơi

Bốn dòng nếm biển mặn môi

Thái Bình thắm thiết vang lờihát ca

Ta sẽ đi thăm

Tiền Hải, Thái Thụy ven bờ

Quỳnh Phụ bên đó đợi chờ VũThư

Kiến Xương thơ mộng lắm ư

Đông Hưng bén gót bước quaHưng Hà

Nhớ về Thái Bình

Viếng Chùa Keo, thăm KhổngMinh Không (1)

Viếng Tiên La, thăm Bát nạophù Tướng (2)

Và còn nữa, biết bao đền thờquyện khói

Để nhớ Thái Bình, vùng đấtquê tôi.

(1)Chùa Keo nằm tại làng Dũng Nghĩa, có thờ Thiền sư KhổngMinh Không, một quốc sư thời nhà Lý.

(2)Làng Tiên La, có đền thờ Bà Bát nạo phù Tướng, một nữtướng của Hai Bà Trưng.

Thái Nguyên, quê tôi

(TP TháiNguyên, TX Sông Công)

Tháng 3 – 2007

Thái Nguyên tôi ở trung du

Trung châu cũng giáp, thượngdu cũng liền

Sông Cầu đồng thấp một miền

Băng lên rừng núi triền triềnmênh mông

Chiều về, đổ bóng hoàng hôn

Đầu hôm, đã hiện vầng trăngóng vàng

Có nhiều hang động mênh mang

Danh lam thắng tích khangtrang mỹ miều

Thái Nguyên tôi thật đáng yêu

Chứa chan sự sống, nâng niudân tình

Phú Bình hoa lá xinh xinh

Phú Lương tươi tốt, ven mìnhbên sông

Đồng Hỷ nhớ viếng Chùa Hang

Đại Từ ân đức, an nhàn PhổYên

Định Hóa núi thẳm rừng thiêng

Võ Nhai đồi dốc nối liềnthượng du

Thái Nguyên quê của ta ơi

Bên Hồ Núi Cốc, ngỏ lời nhau nghe

Đi đâu cũng nhớ trở về

Thái Nguyên yêu dấu, ước thề có nhau

Dù cho mưa dãi nắng dầu

Nhớ thương một thuở ban đầu Thái Nguyên.

Thanh Hóa, quê tôi

(TP Thanh Hóa, TX Bỉm Sơn, TX SầmSơn)

Tháng 3 – 2007

Thanh Hóa quê tôi, non sông liền mối

Hai mươi bốn huyện, nối kết liên đài

Một thành phố, hai thị xã hoa cài

Tạo thành khối sơn lâm trấn thủy

Ai về Thanh Hóa, có nhớ Sầm Sơn

Nhớ Bỉm Sơn, lại nhớ Nga Sơn

Nhớ Triệu Sơn, lại nhớ Quan Sơn

Còn đây Cẩm Thủy, Thọ Xuân thuở nào

Sơn sơn, thủy thủy thanh tao

Cho người Thanh Hóa rạt ràomến thương

Núi Tùng ơi, Triệu Trinh lưudấu

Tây Đô ơi, nghĩa sĩ anh linh

Lam Sơn ơi, áo vải phạt Minh

Dựng xây non nước của mình

Ngàn năm còn đó, bóng hìnhkhông phai

Thanh Hóa quê tôi,

Khi thời phất nghĩa dựng cờ

Khi thời gối mộng trăng mơđẹp tình

Đi đâu cũng nhớ quê mình

Bên dòng Sông Mã, nặng tìnhthiết tha.

Thừa Thiên, quê tôi

(Thành phố Huế)

Tháng 3 – 2007

Ai đã từng biết Huế,

Quê hương tôi, vùng đất thầnkinh

Vọng Cố Đô, trăm thương ngànnhớ

Thừa Thiên ơi, in bóng vươnghình

Bao lăng tẩm, đền đài, còn đó

Nội - ngoại thành, di tích,còn đây

Cầu Trường Tiền, sáu vài,mười hai nhịp

Dòng Hương Giang, năm thángvơi đầy

Hương Thủy, Hương Trà, a, ALưới

Quảng Điền, Phong Điền, phú,Phú Vang

Nam Đông bên nớ, ni Phú Lộc

Mô, ghé Phú Bài, tê Thuận An

(Cánh gió – Phú Bài, nước –Thuận An)

Ai đã từng biết Huế

Ai chưa biết chi ai

Cố đô xa xưa đó

Nay tình kết phương đài

Đàn Nam Giao, ai thương ainhớ

Núi Ngự Bình, ai ngóng aitrông

Nón bài thơ nghiêng nghiêngmái đẩy

Mỗi đi về, còn nhớ, đêm đông!!!

Đèo Hải Vân, thiên nhai vọngnguyệt

Biển Thái Bình, hải giác chờtrăng

Hai phương há biết làm saotrọn

Hèn chi man mác ánh trăngngàn.

Tiền Giang, quê tôi

(TP Mỹ Tho, TX Gò Công)

Tháng 3 – 2007

Tiền Giang quê tôi, đẹp lắmai ơi

Đẹp như sông nước, của ngườiTiền Giang

Mới vừa ghé đến Mỹ Tho

Đã nghe thơm phức, Nàng Thơm- Chợ Đào

Đông – Tây, dừng bước chưaqua

Có con nhạn trắng la đà Gò Công

Cái Bè, Cai Lậy ven sông

Kênh Xáng – Tân Phước, chèo ghe Châu Thành

Tiền Giang quê tôi,

Cửa ngõ xuôi Nam

Đầu cầu Đồng Tháp

Mỹ Thuận ơi, biết mấy trăm năm

Dừng chân mỏi gối, chưa qua được phà

Mỹ Thuận ơi, thương quá hôm nay

Hai bên mấy lối, xe qua ào ào

Cảm cơ công đức thanh cao

Tăng thêm sức sống ngọt ngào Miền Nam

Tiền Giang ơi,

Tiền Giang ơi,

Gò Công, nhạn trắng la đà

Mỹ Tho, ai nhớ Chợ Đào – Nàng Thơm

Trà Vinh, quê tôi

(Thị xã Trà Vinh)

Tháng 3 – 2007

Quê em, ở sát biển Đông

Hai bên mấp mé, hai sông, mấy bờ

Cổ Chiên, hai nhánh lững lờ

Hậu Giang, hai nẻo, đợi chờ Biển Đông

Đố anh, có biết đâu không

Trà Vinh em đó, biết không, chưa nào

Cầu Ngang, ngay cửa Cung Hầu

Trà Cú, cuối ngọn của dòng Hậu Giang

Men lên, sẽ gặp Tiểu Cần

Cầu Kè, một mối, có ngần ngạichi

Càng Long, kế đó bước đi

Qua Sông Láng Thế, gặp ngayChâu Thành

Muốn đi Duyên Hải không anh

Bốn mùa sóng vỗ gập ghìnhBiển Đông

Ai về, có nhớ ai không

Trà Vinh em đó, chờ mong aivề.

Tuyên Quang, quêtôi

(TX Tuyên Quang)

Tháng 3 – 2007

Tuyên Quang quê tôi, giữa miền thượng du

Rừng núi điệp trùng, dốc đèo hiu hắt

Lâm sản, khoáng sản, mở một trời gai góc

Rẫy bắp, nương khoai, nằm vắt vảnh lưng đèo

Nhà lá, nhà sàn, đeo vách đá cheo leo

Người Tuyên Quang, vẫn bình yên vui sống

Mường, Mán, Thổ, Mèo cùng nhau đồng vọng

Như núi rừng hòa điệp khúc ngân vang

Đưa tay lên, vói được ánh trăng vàng

Xòe bàn tay, đón ngàn sao lấp lánh

Mùa hè đến, đâu cần máy lạnh

Mùa đông về, không đụng bếp ga

Người dân tôi chẳng ngại những trầm kha

Vẫn sinh tồn và ngày ngày vươn tới

Tuyên Quang quê tôi

Tiếng Sông Lô, băng thác ghềnh nhắn gởi

Tiếng Sông Gầm, vượt đèo dốc kêu vang

Cho người dân sống Tuyên Quang

Chiêm Hóa vờn núi, Na Hang đùa rừng

Hàm Yên, cây cối chập chùng

Yên Sơn đeo đá, vui cùng Sơn Dương

Tuyên Quang tình tự vấn vương

Tuyên Quang thẳng tiến trên đường tương lai.

Vĩnh Long, quê tôi

(Thị xã VĩnhLong)

Tháng 3 – 2007

Quê tôi, vùng đất Vĩnh Long

Hai sông nước chảy song songhai bờ

Cổ Chiên, Sông Hậu nên thơ

Có Sông Mang Thít, se tơ hai dòng

Long Hồ, hai nửa ven sông

Vũng Liêm cũng thế, Trà Ôn cũng đồng

Bình Minh, sánh bước Tam Bình

Không kênh thì rạch, vẹn tình đôi ta

Vĩnh Long vui sống chan hòa

Cù Lao Cái Các cùng Cù LaoMây

Vĩnh Long tôi ở bên này

Qua Cầu Mỹ Thuận, miền Tâyđây rồi

Muốn thăm nét đẹp Cần Thơ

Cái Vồn – Bình Thủy, ngang bờHậu Giang

Vĩnh Long, còn đó âm vang

Ai qua, có nhớ bên đàng, VĩnhLong.

Vĩnh Phúc, quê tôi

(TX Vĩnh Yên)

Tháng 3 – 2007

Vĩnh Phúc quê tôi

Nằm bên Sông Lô, kết thươngSông Hồng

Bạch Hạc bây giờ, là PhongChâu xưa

Kinh đô Hồng Bàng, từ thờikhai quốc

Tuế nguyệt rêu mờ, nền cũnắng mưa

Vĩnh Phúc quê tôi

Là quê hương Trưng Nhị, TrưngTrắc

Bậc Nữ Vương non nước trời Nam

Thân nữ nhi trầm mình SôngHát

Mê Linh ngàn năm, hình bóngkhông nhòa

Vĩnh Phúc quê tôi

Vĩnh Tường ơi

Nhớ đền thờ đời Hùng Vươngmười tám

Hồn phách Mỵ Nương, phảngphất nơi này

Thổ Tang ơi,

Nhớ Nguyễn Thị Giang tử tiếtnơi đây

Ta bước chân đi, sương khóibay bay

Vĩnh Phúc quê tôi

Nhớ Vĩnh Yên ngàn xa xưa đó

Nhớ Vĩnh Lạc gối mộng Mê Linh

Nhớ Vĩnh Tường ôm ấp BìnhXuyên

Lập Thạch nào ngăn cách TamDương

Đầm Vạc hoàng hôn, đèn lênthắp phố

Tam Đảo sớm chiều, đãi kháchvãn lai

Nhớ hương xưa, lối cũ hoa cài

Ngân tình dài, Vĩnh Phúc quêtôi.

Yên Bái, quê tôi

(TP Yên Bái,TX Nghĩa Lộ)

Tháng 3 – 2007

Quê tôi, Yên Bái sao quên

Ba con sông lớn tạo nên hìnhhài

Sông Đà, réo rắt ngân dài

Sông Hồng, uốn khúc miệt màithời gian

Sông Chảy, nước chảy mênhmang

Hồ Thác Bà, rộng thênh thanggiữa rừng

Yên Bái vang tiếng anh hùng

Mười ba nghĩa sĩ chống phườngthực dân

Mù Căng Chải, những phongtrần

Trạm Tấu, Nghĩa Lộ, Trấn Yênđường đường

Lục Yên, em đó thương thương

Văn Yên em đó, vấn vươngnhững chiều

Yên Bình, dáng vẻ yêu kiều

Thác Bà gợn sóng, tơ điều,nhớ ai

Khí hùng Yên Bái không phai

Mười ba nghĩa sĩ, phương đàithơm hương

Thương Cô Bắc, ngủ khám đường

Thương Cô Giang, ngủ cố hươngcủa người

Rưng rưng nước mắt mỉm cười

Việt Nam muôn thuở của người Việt Nam

Yên Bái ơi !

Yên Bái ơi !

Rạng danh nét sử đan thanh

Anh đi, em ở, chờ anh trở về

Trở về, nguyên vẹn ước thề

Như hình với bóng, không hề nhạt phai.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/02/2023(Xem: 5456)
Tối Thứ Năm gió lộng tiết Đông Sáng Thứ Sáu tưởng đâu nản lòng Ai ngờ trời trong lại ngừng gió Quảng An, Thanh Nhã, Teddy dong ( Ted: boy 5 tháng t )
17/02/2023(Xem: 7479)
Hơn thua tráo trở chỉ tinh ranh, Hiểu chuyện thế gian ngẫm chẳng đành. Huệ sáng đời đời soi diệu nghĩa, Tâm trong kiếp kiếp dựng nhân lành.
16/02/2023(Xem: 8428)
Ôi!…thế kỷ 21 có quá nhiều thảm nạn, Đại dịch, chiến tranh, núi lửa, động đất luân phiên Bánh xe sinh tử biến hoá theo nhịp sống thiên nhiên Cuộc đời luôn có những sóng ngầm chờ cơ hội Vùi dập tất cả do vô thường chi phối !
14/02/2023(Xem: 6328)
Vườn thiền lặng lẽ đón mừng Xuân Rạng ánh dương quang bóng tỏa ngần Trúc biếc hoa cười nghinh thiện sĩ Đào hồng gió lộng đón hiền nhân Chuông ngân lan tiếng hoà chan nhạc Mõ vọng vang âm quyện ngát trầm Kệ bỗng kinh nguyền mong pháp trụ Lòng an tịch tĩnh bớt phân vân
11/02/2023(Xem: 8391)
Có 7 câu hỏi mà một vị thánh trả lời một cách rất thâm sâu. 1.Vật gì sắc bén nhất trên thế giới này? Vật nhọn nhất là cái lưỡi của con người. Con người dùng lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim, cảm giác của người khác. 2. Nơi nào xa nhất trên thế giới này? Quá khứ là nơi xa nhất. Cho dù chúng ta là ai, chúng ta giàu cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ nên chúng ta phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới. 3. Cái gì lớn nhất trên thế giới này?
11/02/2023(Xem: 7262)
Những gì ta thấy hôm nay Là muôn thuở trước hiễn bày đó thôi Ngàn xưa muôn trước thấy rồi Sớm mai ta thản nhiên ngồi hát ca
11/02/2023(Xem: 8063)
Tháng giêng về thăm Chùa cũ Sân vàng những nhánh cỏ hoa Mùa vương trên từng chiếc lá Nhẹ nhàng nghe hương bay xa
10/02/2023(Xem: 10335)
Sống an vui là biết tri ân cuộc đời, biết đủ ! Đừng quá khắc khe khi xử thế đối nhân Giây phút hiện tại dành soi rọi bản thân Giá trị con người … được định hình qua những trải nghiệm (1)
09/02/2023(Xem: 17131)
Thư Mời Viết Bài cho Đặc San Văn Hóa Phật Giáo năm 2023
08/02/2023(Xem: 13624)
Người Việt có một câu nói, “Truyện Kiều còn, tiếng Việt còn.” Truyện Kiều là một kiệt tác của nền văn chương Việt khoảng 200 năm nay và đã được chuyển dịch từ nhiều thập niên trước qua nhiều thứ tiếng bao gồm tiếng Anh, Pháp, Đức, Ý và Hoa. Truyện Kiều là một truyện thơ gồm 1627 câu lục bát. Truyện Kiều kể về một nàng thiếu nữ tuyệt đẹp và tài hoa đã hy sinh bản thân để chuộc tội cho cha nàng. Truyện thơ này, tựa nguyên thủy là “Đoạn Trường Tân Thanh”, do đại thi hào Nguyễn Du sáng tác, trong khoảng thời gian năm 1796 tới năm 1802. Truyện được dựa từ một truyện tình thể văn xuôi Trung quốc không mấy giá trị của tác giả Thanh Tâm Tài Nhân.