Tuyển tập 33

28/11/201113:14(Xem: 18354)
Tuyển tập 33

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 33

(Từ bài số 321 đến số 330)

[email protected]

Bài thơ 33 : Trao thế hệ đànem 321

Bài thơ 34 : Thăm hỏi TiềnNhân 322

Bài thơ 35 : Không biết ngàymai tôi trở về 323

Thoát khỏi, được mấy người ! 324

Cho thỏa mãn cuộc đời ! 325

Con người khờ khạo của tôi ơi! 326

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé ! 327

Vì không thấy thế nhân cườikhúc khích ! 328

Tình quê hong giọt nắng ! 329

10 năm kỷ niệm Chùa GiácNhiên 330

Bài thơ ba ba :

Trao thế hệ đàn em !

Tháng 04-2005

Xin trao về thế hệ đàn em

Thế hệ chúng tôi đâu có quên

Gắng sức hoàn thành bao gạchnối

Từ tiền nhân gởi lại cho em

Thế hệ chúng tôi bao dấungoặc

Chống sào lái mũi giữa muônchiều

Ngửa nghiêng tơi tả như chiếurách

Bầm dập dậy men tợ cơm thiu

Có trách chúng tôi thì cứtrách

Đồng thời đồng thế mới đồngcam

Ngoài chăn, sao cảm trongchăn ấy

Há miệng đã đau bỡi nát hàm

Cũng may còn ngóp ngoi lênđược

Trao lại các em hơi tạm yên

Những khổ đau, vá bằng vụn vỡ

Những tang thương, đắp bỡioan khiên

Máu, nước mắt cùng hòa đổ ra

Một thời lịch sử đã đi qua

Bao nhiêu tình tự hy sinh ấy

Cũng bỡi vì non, nợ nước nhà

Thuyền vượt trùng dương biếtbiển khơi

Phong ba ụp phủ, giập tơi bời

Gió sương xơ xác, vùi tan nát

Nát cả con người, nát biểnkhơi

Có sống chẳng qua còn sót lại

Chỉ xin làm sỏi đá bên đường

Và xin được lót thềm loang lở

Bồi đắp quê hương, vá đoạntrường !

Bài thơ ba bốn :

Thăm hỏi tiền nhân

Tháng 04-2005

Cho xin thăm hỏi bậc tiềnnhân

Thời thế đã qua bao lưỡngphân

Chống đỡ mấy chiều hay tạplục

Mà sao gió bụi nát phong trần

Cha ông đã đổ những ngày xưa

Xương núi máu sông chứ chẳngvừa

Nước mắt viết đầy trang lệ sử

Tâm can tan nát biết hay chưa

Dư đồ tơi tả, cùng đan, vá

Lịch sử ngửa nghiêng, cùngđắp xây

Thế hệ hôm nay còn cấu xé

Còn gì cho thế hệ ngày mai

Không phải đá vàng chẳng sắtson

Cũng không ngoại tại siết haomòn

Bởi vi trùng nội bào sông núi

Bởi phá tam giang rẽ nước non

Thế hệ chúng ta nên thẩm thấu

Đã qua một thế kỷ, còn gì

Hoàng tuyền rêu phủ còn ânhận

Không lẽ trần gian rũ mốc xì

Đừng dày non nước thêm nôngnỗi

Đừng xéo quê hương cạn dấutình

Lịch sử cứ đi, đi tới mãi

Tro tàn vờn vợn khói lunglinh

Thương người đi trước tứcthương ta

Kèo cột vách xiêng chung máinhà

Xin góp bàn tay xây dựng lại

Ngày mai con cháu sẽ thương ta

Xin cảm ơn người, hỡi cố nhân

Biết rồi, mới hết những phân vân

Thế thời, thời thế đều gai góc

Đen trắng, trắng đen, đều dự phần.

Bài thơ balăm :

Không biết ngày mai tôi trở về !

Tháng 04-2005

Không biết ngày mai tôi trở về

Đường làng có trách nỗi tình quê

Cô thôn có dỗi buồn hương vị

Cây cỏ dọc ngang có ủ ê

Không biết ngày mai qui cố hương

Tiếng kêu con quốc có ai thương

Sông xưa con nước còn in bóng

Bến cũ con đò có vấn vương

Không biết ngày mai tôi bướcđi

Bao năm mong mỏi có còn gì

Có còn một chút tình quê cũ

Hay lạ quá rồi có nghĩa chi

Không biết ngày mai tôi viếngthăm

Mừng mừng, hay bảng lảng xaxăm

Thân thương, hay dửng dưng xalạ

Như vải bỏ gai, kén bỏ tằm

Dù sao tôi cũng bước đi về

Không hẹn nào ai có lỗi thề

Lối cũ khép hờ không đóng mở

Đường xưa bỏ ngõ rộng tìnhquê

Cho nên tôi sẽ bước đi qua

Nối nhịp ruộng đồng vang hátca

Trổi khúc hương quê lồng giónắng

Vương vương ôm ấp vạn tình ta

Nhìn cánh đồng quê mỉm miệngcười

Nhìn bông lúa trắng ngậm xinhtươi

Tiếng chim ca hót tình quêgọi

Bếp lửa hồng êm, ấm mọingười.

Thoát khỏi, được mấy người !

Tháng 04-2005

Khi đối diện mênh mông

mới thấy mình lạc lõng

Khi con đường đã đóng

mới thấy kẹt lối đi

Khi đối diện tuyệt kỳ

mới biết mình u tối

Khi ba đào sóng nổi

mong sao được bình yên

Khi vây bủa ưu phiền

nhẹ buông là sướng nhất

Khi khốn cùng chật vật

mới thấu hiểu cơ hàn

Khi nứt vách bạc vàng

coi kim tiền cỏ rác

Khi bốn bề phiêu bạt

mới mong mỏi bến bờ

Khi rã rượi mệt khờ

mới mong giờ thư giãn

Khi cằn khô nắng hạn

mới quí những xinh tươi

Khi không có nụ cười

mới thương đời ảo não

Khi dẫy đầy gian xảo

mong được chút mỹ chơn

Khi oán hận căm hờn

mới thương bồ câu trắng

Khi than dài thở ngắn

mới cảm nỗi đớn đau

Khi vụn vỡ chiếc cầu

mới tiếc thương từng nhịp

Khi đọa đày trọn kiếp

mới sợ cõi trần gian

Khi khổ ải vô vàn

mới ê đời nhân thế

Khi vào ra sông bể

mới thương cảnh ao tù

Khi cuối nẻo mịt mù

còn gì nữa người ơi

Nên ta lên tiếng gọi

thoát khỏi được mấy người

Xin trao tặng nụ cười

cho đời ta thêm đẹp.

Cho thỏa mãn cuộc đời !

Tháng 04-2005

Thương không con thiêu thân,

vùi đầu vào chỗ chết

Thương không hỡi con ếch,

bụng nhỏ trông hơn bò

Thương không con tò vò,

ươm tơ tằm làm tổ

Thương không hươu cao cổ,

ngất ngưởng giữa lưng trời

Thương không hỡi con dơi,

sống đêm đời tăm tối

Thương không này con mối,

đụn đất nhô làm nhà

Thương không này con gà,

lá chanh kêu cục tát

Thương không đời con vạc,

đục nước khổ chim cò

Thương không hỡi con còng,

sợ đời khi lìa tổ

Thương không này loài hổ,

mang kiếp sống núi rừng

Thương không loài chim ưng,

mắt lườm nhe nanh vuốt

Thương không này con quốc,

vì non nước gọi hồn

Thương không này con công,

vì đời mang chơn thiện

Thương không loài chim yến,

mang tiếng hát oanh vàng

Thương không này con ngan,

cả đời ăn nói ngược

Thương không loài cá lượt,

còn chải chuốc giữ gìn

Thương không này con ĩn,

suốt đời kêu ụt ịt

Thương không loài bọ xít,

còn đánh thối bọ hung

Thương không đời con giun,

vùi đời trong vũng đất

Thương không con lật đật,

luôn bộp chộp tới già

Thương không này sơn ca,

còn họa mi đâu nữa

Thương không đời con sứa,

sao cứ ợ ra hoài

Thương không những rọi soi,

đèn nhà ai nấy sáng

Thương không này cánh nhạn,

có làm nổi mùa xuân

Đứng trước giữa bâng khuâng,

mơ ngày mai hy vọng

Cho thỏa mãn cuộc đời !!!

Con người khờ khạo của tôi ơi !

Tháng 04-2005

Chưa tới đâu, đã than đời mệtmỏi

Chưa kịp đói, đã sợ mất miếngăn

Chưa ăn năn, đã bảo rằngkhông tội

Chưa kịp hỏi, đã bảo biết hếtrồi

Chưa tìm tòi, làm sao không utối

Chưa mở lối, vội bảo khônglối đi

Chưa có chi, đã tưng bừngkhói lửa

Chưa có ngứa, đã gãi rách darồi

Chưa phản hồi, thì bao giờmới thấy

Chưa cựa quậy, nên chết dímột nơi

Chưa cất lời, làm sao ai hiểuđược

Chưa tính trước, nên thất bạinão nề

Chưa sơn khê, nên núi đồi caovút

Chưa côi cút, nên đâu biếtđơn cô

Chưa vật vờ, đã bảo rằng ngâydại

Chưa dầu dãi, đã sợ nắng sợmưa

Chưa biết vừa, nên làm saobiết đủ

Chưa hội tụ, nên cứ mãi phânkỳ

Chưa tính ly, nên sai ngànvạn dặm

Chưa đằm thắm, nên học “thóiHà Đông”

Chưa bềnh bồng, nên sợ đờitrôi nổi

Chưa lửa khói, đã vội nhặttro tàn

Chưa lầm than, đã sợ đời giankhổ

Chưa xuống hố, sao lại bảochết rồi

Chưa nhếch môi, sao nụ cườibiến mất

Chưa thấy mật, mà lại bảochết ruồi

Đứng lại là thụt lùi

Giậm chân là đã chết

Hỡi con người ngốc nghếch

Khờ khạo của tôi ơi !!!

Trong cuộc sống, biết nhìn đời bạn nhé !

Tháng04-2005

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé !

Có người cao, người thấp,người bình thường

Trong cái ghét, vẫn còn cócái thương

Trong cái thương, vẫn cònnhiều cái ghét

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé !

Có người khôn, có người dạihơn mình

Có người giàu, có người khổcùng đinh

Như bạn đó, vẫn còn nhiều maymắn

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé !

Khổ có vui, vui có khổ mớiđều

Khi khổ thì bình tâm, tự nótiêu

Khi vui thì biết vừa, đừngquá độ

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé !

Đừng khinh ai, bỉ mặt, trétbùn lầy

Đừng khen ai, nhất bổng, thổilên mây

Mà hãy trọng lương tri, đừnggiả dối

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé !

Sông có khúc, người có lúc,thường tình

Khi lên voi, lúc xuống chó,nhục vinh

Đừng đeo mãi bóng phù dutrước gió

Trong cuộc sống, biết nhìnđời bạn nhé !

Khi cười người, đừng có cốcười lâu

Khi trách ai, đừng có mãi đâumâu

Nhân thập toàn, đã là ngườithánh thiện ???

Sống ở đời, luôn dùng gươngphản hiện

Biết tương lân, soi rọi cảhai chiều

Biết nhìn đời bằng ánh mắtthương yêu

Sẽ đón nhận tình bao la nhânthế !

Vì không thấy thế nhân cười khúc khích !

Tháng 04-2005

Thương những ai leo lâu đàidanh vọng

Thương những ai ngất ngưởngtrong tháp ngà

Ếch nằm đáy giếng, tưởng chỉriêng ta

Nên không thấy giữa trời caođất rộng

Đem son phấn cùng trét trây,đánh bóng

Đoàn tùy tùng cùng phục lụycúc cung

Rồi nhìn trong thiên hạ chỉbằng vung

Nên không biết loay hoaytrong đít chảo

Dệt thánh thiện, khoác nhungy áo mão

Vẽ oai phong, học điệu bộ,xưng hô

Trong hậu trường sân khấu,sửa, điểm, tô

Thật khéo léo hỡi bàn tay đạodiễn

Huyễn, giã huyễn, đeo tấmmành giã huyễn

Bào, giã bào, núp bức trướnggiã bào

Bèo bọt nào, cũng bèo bọt hưhao

Vầng mây nào, cũng là tranhvân cẩu

Trong bóng tối tưởng vì saobắc đẩu

Trong đêm khuya nên mộng mịnam tào

Sống giữa đời mà ru ngủ chiêmbao

Vì không thấy thế nhân cườikhúc khích !

Tình quê hong giọt nắng !

Tháng 04-2005

Tình quê hong giọt nắng

Reo ngọn cỏ bên đường

Chiều về trên bến vắng

Thuyền ai vỗ bên sông

Tình quê hương dịu ngọt

Đằm thắm như đường lau

Mặn mà chim ca hót

Trăng trắng như hoa cau

Tình quê hương thương nhớ

Ta cùng đợi nhau về

Tình quê hương muôn thuở

Ta cùng đón hương quê

Quê hương đồng lúa chín

Chờ mùa mới đơm bông

Mộng ươm mơ đan kín

Cùng khơi bếp lửa hồng

Ai đi không lỗi hẹn

Ai đến không lỗi thề

Tình quê hương vun vén

Sông bến cũ đi về

Tình quê hong giọt nắng

Bông lúa chín hoen vàng

Gừng ơi chờ muối mặn

Đêm ơi đợi trăng vàng

Ngày mai tròn nguyện ước

Hoa nở khắp đường quê

Ngày mai cùng dấn bước

Cho non vẹn nước thề.

10 Năm Kỷ Niệm Chùa Giác Nhiên

Thành phốAuckland-Tân Tây Lan

Ngày 02&03 Tháng 04-2005

Giác Nhiên Tự Viện ngát hươngthiền

Đất khách hồi quan, hướng tổtiên

Lữ thứ phiêu du, qui cổ thọ

Nhất khuynh Thánh Đức, Nhị khuynh Hiền

Giác Nhiên kỷ niệm lễ mười năm

Gian khó dần qua, đổi khó khăn

Kẻ của người công cùng góp sức

Bước đi nhè nhẹ dưới trăng rằm

Mười năm rồi đó đã trôi qua

Đạo vị an nhiên tỏa mọi nhà

Cùng ướp sen vàng hương thắm nhụy

Bùn lầy đầy ắp những trầm kha

Đời, sống dễ coi, đã khó rồi

Đạo, con đường ngược, khó thì thôi

Trầm luân, không lẽ luân trầm mãi

Gánh cả đôi vai, sáng đạo-đời

Như vậy, mười năm có nghĩa gì

Hai mươi năm nữa chẳng hề chi

Và bao năm nữa, luôn còn mãi

Mạng mạch muôn đời, nhớ kỹ đi

Nhìn lại ngày qua ôn kỷ niệm

Ân đền nghĩa đáp thật thâm sâu

Mưa nhuần pháp vũ mười phương gội

Phật Đạo tùy duyên hóa nhiệm mầu.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/02/2023(Xem: 5456)
Tối Thứ Năm gió lộng tiết Đông Sáng Thứ Sáu tưởng đâu nản lòng Ai ngờ trời trong lại ngừng gió Quảng An, Thanh Nhã, Teddy dong ( Ted: boy 5 tháng t )
17/02/2023(Xem: 7476)
Hơn thua tráo trở chỉ tinh ranh, Hiểu chuyện thế gian ngẫm chẳng đành. Huệ sáng đời đời soi diệu nghĩa, Tâm trong kiếp kiếp dựng nhân lành.
16/02/2023(Xem: 8428)
Ôi!…thế kỷ 21 có quá nhiều thảm nạn, Đại dịch, chiến tranh, núi lửa, động đất luân phiên Bánh xe sinh tử biến hoá theo nhịp sống thiên nhiên Cuộc đời luôn có những sóng ngầm chờ cơ hội Vùi dập tất cả do vô thường chi phối !
14/02/2023(Xem: 6327)
Vườn thiền lặng lẽ đón mừng Xuân Rạng ánh dương quang bóng tỏa ngần Trúc biếc hoa cười nghinh thiện sĩ Đào hồng gió lộng đón hiền nhân Chuông ngân lan tiếng hoà chan nhạc Mõ vọng vang âm quyện ngát trầm Kệ bỗng kinh nguyền mong pháp trụ Lòng an tịch tĩnh bớt phân vân
11/02/2023(Xem: 8382)
Có 7 câu hỏi mà một vị thánh trả lời một cách rất thâm sâu. 1.Vật gì sắc bén nhất trên thế giới này? Vật nhọn nhất là cái lưỡi của con người. Con người dùng lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim, cảm giác của người khác. 2. Nơi nào xa nhất trên thế giới này? Quá khứ là nơi xa nhất. Cho dù chúng ta là ai, chúng ta giàu cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ nên chúng ta phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới. 3. Cái gì lớn nhất trên thế giới này?
11/02/2023(Xem: 7261)
Những gì ta thấy hôm nay Là muôn thuở trước hiễn bày đó thôi Ngàn xưa muôn trước thấy rồi Sớm mai ta thản nhiên ngồi hát ca
11/02/2023(Xem: 8063)
Tháng giêng về thăm Chùa cũ Sân vàng những nhánh cỏ hoa Mùa vương trên từng chiếc lá Nhẹ nhàng nghe hương bay xa
10/02/2023(Xem: 10335)
Sống an vui là biết tri ân cuộc đời, biết đủ ! Đừng quá khắc khe khi xử thế đối nhân Giây phút hiện tại dành soi rọi bản thân Giá trị con người … được định hình qua những trải nghiệm (1)
09/02/2023(Xem: 17130)
Thư Mời Viết Bài cho Đặc San Văn Hóa Phật Giáo năm 2023
08/02/2023(Xem: 13624)
Người Việt có một câu nói, “Truyện Kiều còn, tiếng Việt còn.” Truyện Kiều là một kiệt tác của nền văn chương Việt khoảng 200 năm nay và đã được chuyển dịch từ nhiều thập niên trước qua nhiều thứ tiếng bao gồm tiếng Anh, Pháp, Đức, Ý và Hoa. Truyện Kiều là một truyện thơ gồm 1627 câu lục bát. Truyện Kiều kể về một nàng thiếu nữ tuyệt đẹp và tài hoa đã hy sinh bản thân để chuộc tội cho cha nàng. Truyện thơ này, tựa nguyên thủy là “Đoạn Trường Tân Thanh”, do đại thi hào Nguyễn Du sáng tác, trong khoảng thời gian năm 1796 tới năm 1802. Truyện được dựa từ một truyện tình thể văn xuôi Trung quốc không mấy giá trị của tác giả Thanh Tâm Tài Nhân.