Tuyển tập 28

28/11/201113:14(Xem: 18431)
Tuyển tập 28

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 28

(Từ bài số 271 đến số 280)

[email protected]

71. Ba mươi năm rồi đó ! 271

72 Dòng thời gian, em có nghe ! 272

73 Nói thì dễ nhưng làm đâu có dễ ! 273

74 Nếu một mai có về thăm quê mẹ ! 274

75 Cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng ! 275

76 Vô âm, cất tiếng thành lời ! 276

77 Ta tìm lại rêu mờ trong dĩ vãng ! 277

78 Mặt nạ cuộc đời ! 278

79 Bình minh chưa ló dạng ! 279

80 Tử Thần, đang ở đâu thế nhĩ ! 280

Ba mươi năm rồi đó !

Tháng 02-2005

Nước trôi dòng ba mươi nămrồi đó

Mười ngàn, chín trăm, nămmươi ngày

Còn tính ra thành phút vớithành giây

Quả thật là quãng đường dàithăm thẳm

Nước trôi dòng ba mươi nămđằng đẵng

Biết bao đau thương, nướcmắt, đắng cay

Biết bao chia tan, gian khổ,đọa đày

Khi nhớ lại, thật hãi hùng,kinh dị

Nước trôi dòng ba mươi nămrên rỉ

Bao nhiêu đổi thay, vật đổi,sao dời

Bao nhiêu điêu tàn, vùi dập,tả tơi

Khi quên lãng, khi dâng đầynỗi nhớ

Nước trôi dòng ba mươi nămloang lở

Theo thời gian bao biếnchuyển mất còn

Núi lên cao, cao thăm thẳmnúi non

Sông xuống thấp, thấp sâu mờbiển cả

Ba mươi năm, ba mươi mùa rụnglá

Là bấy nhiêu mùa hạ trắng,đông tàn

Là bấy nhiêu mùa xuân nhớ, lytan

Trăm phương gởi đàn cháu connước Việt

Hoàng hôn xuống, mười ngànchiều biền biệt

Bóng đêm về, vây phủ vạn bóngđêm

Lững lờ trôi vào quá khứ,lãng quên

Sông bến cũ gác đầu non, gọinắng.

Dòng thời gian, em có nghe !

Tháng 02-2005

Dòng thời gian, em có nghe

Ba mươi năm, như nước chảyqua cầu

Non nước này, em có nghe

Ba mươi năm, như bãi biểnnương dâu

Non kia, sương trắng phủ đầu

Nước này, bạc hếu rầu rầutang thương

Ba mươi năm, lắm đoạn trường

Ba mươi năm, những ngấn sươngđêm dài

Dòng thời gian, em có nghe

Ba mươi năm, hải giác thiênnhai

Quê hương mình, em có nghe

Ba mươi năm, vẫn miệt mài lầmthan

Can qua, lòng dạ nát tan

Bước đi trên những điêu tànđắng cay

Non kia, ai thấu nỗi này

Nước kia, ai hiểu tỏ bàythiệt hơn

Dòng thời gian, em có nghe

Ba mươi năm nước chảy đá mòn

Dân tộc mình, em có nghe

Ba mươi năm, vẫn sắc sonkhông sờn

Dù cho nước chảy đá mòn

Nhưng non với nước vẫn cònngàn năm

Dù cho ruột nát tơ tằm

Nước đi nhớ nước, non nằm nhớnon

Nước đi lại chảy về non

Non xanh đứng đợi chờ connước về

“Nước non nặng một lời thề”

Non non nước nước chưa hề chia xa

Dòng thời gian, em có nghe

Ba mươi năm, đất nước ta

Quê hương mình, em có nghe

Bắc Nam Trung, vẫn là nhàViệt Nam

Chia lìa, ai nỡ, sao cam

Chiêu hồn, lệ sử, xóa tan,sao đành

Ba mươi năm, thời gian trôinhanh

Mòn thế kỷ, đời người, đâungắn

Nước đi mãi vương mùi biểnmặn

Non lên cao thấm vị sơn khê

Nước non nào có lỗi thề

Nước đi với nước, non về với non

Nước non nào có mất còn

Non non, nước nước sắt son muôn đời.

Nói thì dễ nhưng làm đâu có dễ !

Tháng 03-2005

Nói và làm, cả một trời cáchbiệt

Nói dễ nghe cũng đã khó lắmrồi

Nói mà làm được, càng khónữa, ôi thôi

Nói thì dễ nhưng làm đâu códễ !

Như, chí nam nhi vẫy vùngtrong bốn bể

Như, nợ tang bồng, cùng trờiđất dọc ngang

Như, nữ nhi công dung, ngônhạnh, đảm đang

Hay, sống thánh thiện mới làngười đạo đức

Mỗi một điểm làm thước đo lằnmức

Như tấm gương để ngẫm nghĩdõi soi

Và đôi khi cho đến cả cuộcđời

Có những cái chẳng bao giờlàm được

Chuyện nào được hãy tận tâmlàm trước

Nhưng trước khi làm, phảilượng thâm sâu

Đừng làm lấy lệ, hay làm đạicho rồi

Và phó mặc, tới đâu hay tớiđó

Nói và làm, còn trải nhiềugian khó

Nói được và làm được, thế mớihay

Đừng nói suông như gió thoảngmây bay

Không ích lợi, lại còn mangảo tưởng

Vườn thạch thảo, còn có hoacẩm chướng

Có hướng dương nhìn theo nắnglịch xinh

Nhưng còn kia, lặng lẽ mộtđóa quỳnh

Trông diễm ảo khi màn đêmbuông xuống

Cứ làm đi, nụ thời gian nởmuộn

Vẫn còn hơn đứng ngó và nóisuông

Đá đơm bông trên mảnh đấtkhông vun

Như số không vẽ vời hoa tràolộng.

Nếu một mai có về thăm Quê Mẹ!

Tháng 03-2005

Nếu một mai có về thăm quê mẹ

Tôi sẽ đi xem ngõ trước cửasau

Để nhìn trông nơi cắt rốnchôn nhau

Những gì còn và những gì đãmất !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ

Tôi sẽ thăm những nấm mộ họhàng

Xin chân thành khấn nguyện banén nhang

Vờn vợn khói, xa rồi, xa xamãi !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ

Tôi sẽ đi thăm ngõ vắng đầuthôn

Để lắng nghe những âm vọng nỉnon

Còn đọng lại bên bờ rêu dĩvãng !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ

Tôi sẽ đi thăm bến vắng bờsông

Để nhìn trông bong bóng nướctrôi dòng

Còn vương vấn bóng hình xưatích cũ !

Nếu một mai có về thăm quê mẹ

Nhìn mấy hàng cau rũ bóng lưathưa

Ước gì còn bé nhỏ như ngàyxưa

Để không thấm cuộc đời nhiềutan vỡ !

Thăm quê mẹ để trông về nỗinhớ

Và trầm ngâm trong nỗi nhớtìm quên

Những ngày qua, còn gì nữa,thênh thênh !!!

Những hôm nay, dấu mờ loangcát bụi !!!

“Cây muốn lặng,

mà gió chẳng chịu ngừng” !

Tháng 03-2005

“Cây muốn lặng mà gió chẳngchịu ngừng”

Không chủ quan, không thiênvị, lưng chừng

Mà phải luận thế nào cho phảiphải !!!

Câu nói đó, người ta thườngnói mãi

Biết làm sao phân biệt đúnghay sai

Một khi nghe những lý luậndong dài

Từ đơn sơ, ngày càng thêmphức tạp

Cây muốn lặng đã đến hồi đốiđáp

Tiếng đã thành lời, khôngthấm không đau

Nói mà khi cát đá chưa lênmàu

Còn ấm ức bảo rằng cây muốnlặng

Gió hỡi gió, vì đâu thành gióxoắn

Rồi gió trốt, gió trôn, giódọc, gió ngang

Gió tả tơi, gió vùi dập, bạotàn

Gió tan tác đất trời tuôngthịnh nộ

Rồi cây ngã, cây nghiêng, câysụp, cây đổ

Gió rung cây, cây rung gió,vì ai ?

Tại cây, tại gió, hay tại cảhai

Hay bỡi có cái này, mới sinhra cái nọ

Cây có mặt, vươn giữa trời,đẩy gió

Gió trống không, nhưng khởiđộng, thành hơi

Cứ thế,đẩy-đưa-truy-cản-đàn-hồi

Khi chìm lắng, khi bấtthường, hỗn độn

Khi lặng yên, coi chừng, cơnnguy khốn

Bức ép nhiều, tạo sức bật,lớn hơn

Biết nhận nhau, và đối đãibình thường

Biết nương nhau, và nhường nhau,tốt nhất

Gió nhè nhẹ như cung đàn trổibậc

Cây rung rung như hoa lá mỉmcười

Cuộc đời mà được như thế :thật đẹp tươi

Nhân gian mà được như thế :hòa điệu sống

Cây đu đưa, nhờ gió kia khởiđộng

Gió bay bay, nhờ kẽ lá rungcây

Cõi trần gian cùng dung chứađong đầy

Thì nhân thế sẽ bình yên biếtmấy !!!

Vô âm, cất tiếng thành lời !

Tháng 03-2005

Từtrong một cõi đi về

Ta nhìn huyễn tượng chưa hềchia xa

Từ trong một cõi ta bà

Ta nghe sinh tử là nhà thế nhân

Từ trong vạn hữu phù vân

Ta tìm cát bụi lựa lần mà đi

Nghekhông một cõi huyền vi

Hóa đài lân thể li ti tạothành

Nghe không nhất dạ điểm canh

Hồ thu bóng nguyệt nghiêngvành trăng soi

Cho hay nay lở mai bồi

Lở thời vun lại, bồi thời lởra

Sinh thời phù thế là nhà

Tử thời cát bụi cùng ta trởvề

Ôhay bùng vỡ cơn mê

Leo đồi huyễn mộng vỗ về tachơi

Vô âm, cất tiếng thành lời !

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩ vãng !

Tháng 03-2005

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Những gì đã qua, đã nhớ, đãquên

Những gì đã qua, chưa nhớ,chưa quên

Để lưu dấu một đời, đi đi mãi

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Những gì của ta, còn mất, đâurồi

Dù có gần hay ở tận xa xôi

Gom góp lại làm hành trangdấn bước

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Những khổ đau có mặt mọi nẻođường

Những thân thương như ngọngió đầu sương

Dù ra sao, ta vẫn xin gìn giữ

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Dù tàn phai những dấu vết xaxưa

Dù phôi pha theo năm thángnắng mưa

Nhưng đã khoét một đời taloang lở

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Ngẫm cuộc đời đã từng bước điqua

Khi bình thường khi vùi dậpphong ba

Rồi tất cả cũng lùi về quákhứ

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Bụi Trường Sơn còn nhả khóibay bay

Cát Biển Đông còn bồi lở đêmngày

Để góp nhặt chút tro tàn đãmất

Ta tìm lại rêu mờ trong dĩvãng

Để nhìn ta và nhìn cả cuộcđời

Bãi tang thương còn dấu vếttơi bời

Như dấu ấn nhận chìm băng thếkỷ !

Mặt nạ cuộc đời !

Tháng 03-2005

Chợt nhớ lại những quán hàngtrẻ nít

Trưng bày ra bán đủ thứ đồchơi

Cái gì cũng có, đủ thứ trênđời

Thật ngộ nghĩnh nhớ qua hìnhmặt nạ !

Mặt gì cũng có, nhỏ to đủ cả

Từ dễ thương đến những thứ dữdằn

Từ ngây ngô đến hung bạo nherăng

Người, vật, bướm, chim, quỷ,ma, dã thú

Đứa nhát gan, rụt rè khôngdám thử

Đứa to gan, chụp, giành,giựt, đeo chơi

Rồi cùng la, cùng chí chóetơi bời

Mới con nít mà lắm trò nhưthế

Chợt nghĩ lại, con người tôi,sao nhẽ !

A thì ra, đủ thứ mặt nạ trênđời

Tuy nhìn nhau, tuy nói nói,cười cười

Nhưng ẩn chứa, phủ che nhiềugương mặt

Cuộc đời, là một chốn gianngoa kỳ quặt

Trường đời, là một bãi giảtrá đủ màu

Mặt thật của con người, thậtkhó hiểu nhau

Đo lòng người, còn khó hơn dòsông, dò biển

Hèn chi, dụ con nít mà bày ralắm chuyện

Vì trẻ con, nên mượn mặt đểmang

Khi lớn lên, đâu cần mượn đểquàng

Một gương mặt nhưng đủ hìnhđủ dạng

Nghĩ riêng tôi, đã ê càng,chán ngán

Còn huống chi, nghĩ ngườikhác trong đời

Hiểu được nhau thật khó lắmai ơi

Bỡi trần thế, nhân gian,nhiều mặt nạ !!!

Bình minh chưa ló dạng !

Tháng 03-2005

Đêm đã dài mà sao chưa đượcsáng

Ba mươi năm, đâu phải ít ỏigì

Một phần ba thế kỷ, nhớ kỹ đi

Một phần ba đời người, cònchi nữa

Đâu có ngắn mà dằn co kèn cựa

Ba mươi năm đã quá đủ quá dài

Thế hệ già nua, rũ mục tuyềnđài

Thế hệ tiếp theo, đã kề miệnglỗ

Thế hệ đàn em đã dài gian khổ

Con đường hầm vùi lấp ba mươinăm

Ánh sáng mịt mờ le lói xa xăm

Bồ hóng phủ mái tường rêu mấylớp !

Thế hệ chúng ta, một đời bìbọp

Cũ cũng đeo mà mới cũng nửavời

Ngả ba đường đều cuốn hútchơi vơi

Đẩy hai chiều xát xây mònsông núi

Hoàng hôn xuống bóng đêm vềtăm tối

Đã mù mờ mà lại thiếu trăngsao

Nghe vi vu thoang thoảng gióxạc xào

Đêm chưa hết màn đêm còn dàylắm

Nước Biển Đông vơi đi mùimuối mặn

Dãy Trường Sơn mờ sương khóisơn khê

Ba mươi năm đom đóm vẫn lậplòe

Ráng chớp nháy bình minh chưaló dạng !!!

Tử Thần, đang ở đâu thế nhỉ !

Tháng 03-2005

Này Tử Thần, đang ở đâu thếnhĩ !

Ngươi là đàn ông hay là đànbà

Vốn thật tình nên tôi muốnhỏi qua

Để dễ bề khi mở đầu vàochuyện

Trong thiên hạ xưa nay đềubắn tiếng

Sống không sao mà chết tại TửThần

Khi nhà ngươi đã bắt họ theochân

Chỉ có chết chớ hết phươngcựa quậy

Nghe như thế nhưng tôi chưacó thấy

Nghe thì nghe như thiên hạđồn rằng

Chứ lạnh tanh như giá tuyếtđóng băng

Tôi không thấy nhà ngươi rasao cả

Tôi muốn hỏi vì tôi nghe thấylạ

Nếu linh thiêng ngươi hãy nóicho nghe

Như tôi đây, khi nào chết vậyhè

Nếu có giỏi thì cho tôi biếttrước

Hay “thiên cơ bất khả lậu”,không được !

Nếu nói ra, còn gì nữa, thiêncơ !

Hay bày ra những huyễn hoặcmập mờ

Để dọa nạt cho người đờikhiếp sợ

Không có hỏi chơi đâu, đừngtưởng bở

Này Tử Thần, có thật có haykhông

Hay vẽ vời ba cái chuyện lôngbông

Vốn không biết nên bày trò vớvẩn

Suy nghĩ đi, rồi cho tôi tiếpcận

Hay hiện hình nói thật chotôi hay

Nếu hay hơn, cho thấy cả mặtmày

Thôi chấm dứt và chào nghe, Thần Tử !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/07/2013(Xem: 10423)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 11121)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 11793)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 11533)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 13289)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 12016)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 13675)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,
28/06/2013(Xem: 16499)
Dưới bóng Ta La ngự cõi nhàn Tám mươi Thượng Thọ tuổi trần gian Bỏ ngôi Vương Tử tìm ngôi Phật Khai Đạo Từ Bi mở Đạo Tràng
27/06/2013(Xem: 8651)
Cuộc đời đen tối đảo điên, Trầm luân biển khổ triền miên không ngừng. Ai người tỉnh mộng, biết dừng ? Thoátvòng kiềm tỏa Tử Sanh luân hồi….