Dạ khúc (thơ)

28/03/201313:25(Xem: 15488)
Dạ khúc (thơ)

tue_sy

Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.

Ngọc Hân


Vô Ngôn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan
*
Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn
Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng
Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống
Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn
Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ
*
Giờ khép lại trăng sao và bóng tối
Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ
Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi
*
Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời
Hạt muối đó chưa tan
trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.

* Thơ Tuệ Sỹ

Trầm Tích

Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ
Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao
Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ
Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo
Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp
Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa
Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ
Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy
Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ
Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa
Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu
Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.

Dạ khúc

Mưa đã rơi
và một loài chim đã bay
qua biển chiều đìu hiu tiếng gió
Sương đã phai
và một ngày nắng đã tan
trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong

Ta hỏi bóng
bao giờ chim vượt ngàn trở lại
Bóng mỉm cười
mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia
Nầy bóng ơi
sao những hoàng hôn vắng mặt trời ?
- Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá

Trăng đã treo
từ những ngày buồn rơi trên đời sống
Mộng đã gầy
từ những giấc ban đầu đã xa
Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta
Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ

Ðêm đã sâu
và một vầng trăng khuất đã lâu
cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ
Ðàn đã chơi vơi
và bài dạ khúc đã chùng rơi
cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.


Ngọc Hân

Sydney tháng 11.2002



---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 17706)
Ðây là hình ảnh Thượng Tọa Tuệ Sỹ, thế danh Phạm Văn Thương, sinh năm 1943, xuất gia tiểu đồng khi còn cư ngụ bên Lào. Thầy là một trí thức Phật giáo mà tâm thức và hành sử hướng về Dân tộc và Ðạo pháp ...
28/03/2013(Xem: 15267)
“Trung thu từ niệm” ý thơ ngây - Tập ký đây là quyển sổ tay - Nghĩ, thấy, nghe sao ghi chép vậy - Đạo đời học tập những điều hay.
27/03/2013(Xem: 13994)
Đi qua năm tháng mệt nhoài Nỗi buồn ở lại, nụ cười bay đi Chọt nhìn khắc khổ trên tay Thấy hoa vừa nở đã đầy sắc hương
27/03/2013(Xem: 12663)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua
27/03/2013(Xem: 13310)
Chùa không sắc tứ vua ban Không rêu xanh cổ, không hang dị thường Không chim bướm rộn rịp vườn Không tam quan hiện bên đường người qua Điện không dát điểm vàng, hoa...
27/03/2013(Xem: 19633)
Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm
27/03/2013(Xem: 9835)
Mặt trời đã lặn từ lâu nhưng trăng chưa mọc Bầu trời thăm thẳm chỉ có những vì sao lấp lánh Như muốn thì thầm nhắn nhủ một điều bí ần dị kỳ....
27/03/2013(Xem: 9340)
Hắn qua sông gần hết nhịp phù kiều Mới nhận thấy lòng mình không xiết kể, Lòng vô lượng nhưng nhình hài duy chỉ một Từ sơ sinh trơ trụi có vậy thôi...
27/03/2013(Xem: 12295)
Ghi vội lại đôi dòng Còn sót trong tiềm thức Mênh mông bóng dáng trần Trường thiên thơ vút bay
27/03/2013(Xem: 11410)
Có những cánh tay già nua đưa ra giữa chợ Chờ đợi những đồng tiền từ những thương hại rớt rơi Những ánh mắt thâm u, không thấy một nét cười Đời vô vọng, nên người không hy vọng ...