Dạ khúc (thơ)

3/28/201313:25(View: 18005)
Dạ khúc (thơ)

tue_sy

Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.

Ngọc Hân


Vô Ngôn

Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở
Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan
*
Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn
Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng
Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống
Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn
Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ
*
Giờ khép lại trăng sao và bóng tối
Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ
Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi
*
Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời
Hạt muối đó chưa tan
trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.

* Thơ Tuệ Sỹ

Trầm Tích

Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ
Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao
Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ
Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo
Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp
Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa
Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ
Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy
Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ
Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa
Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu
Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.

Dạ khúc

Mưa đã rơi
và một loài chim đã bay
qua biển chiều đìu hiu tiếng gió
Sương đã phai
và một ngày nắng đã tan
trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong

Ta hỏi bóng
bao giờ chim vượt ngàn trở lại
Bóng mỉm cười
mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia
Nầy bóng ơi
sao những hoàng hôn vắng mặt trời ?
- Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá

Trăng đã treo
từ những ngày buồn rơi trên đời sống
Mộng đã gầy
từ những giấc ban đầu đã xa
Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta
Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ

Ðêm đã sâu
và một vầng trăng khuất đã lâu
cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ
Ðàn đã chơi vơi
và bài dạ khúc đã chùng rơi
cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.


Ngọc Hân

Sydney tháng 11.2002



---o0o---

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
7/18/2016(View: 14126)
Trách chi, đừng trách vô thường - Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô- Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ- Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
7/18/2016(View: 13696)
Ngón xương ve vuốt phím đàn - Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên - Nhạc buồn réo rắt gọi tên - Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
7/16/2016(View: 13937)
Bây giờ hư thực chẳng sai Toà ra phán quyết rõ ngay ý trời Biển hồ là của muôn người Cùng nhau cộng hưởng giữa trời thiên nhiên
7/14/2016(View: 37436)
Thơ Thích Thắng Hoan Thảnh thơi một gánh quảy an nhiên, Phủi sạch trân ai bao chướng duyên, Thay áo tình yêu choàng áo đạo, Tầy tâm ô trược hiện tâm thiền. Đắp xây chánh niệm qua bờ giác, Hóa độ quần mê thoát nẻo phiền. Soi sáng phù du sanh tử kiếp, Triểi khai Diệu Pháp hướng chân nguyên
7/14/2016(View: 17437)
Tôi đã quên tôi giữa cuộc đời - Giữa mùa hư huyễn bóng tàn rơi - Vỡ từng hạt bụi tôi tan biến - Như khói sương bay mù tăm hơi.
7/9/2016(View: 14020)
Bà già nghèo khổ quá trời - Cùng hai con gái sống đời khó khăn - Hai cô buôn bán kiếm ăn - Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.
7/9/2016(View: 12824)
Ngày xưa có kẻ tử tù - Một ngày vượt ngục chạy như điên cuồng - Trốn cho mau, vội tìm đường, Phía sau lính gác rộn ràng rượt theo
6/29/2016(View: 17280)
Dù ta không có bạc tiền- Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. - Một là “nhan thí”: nụ cười - Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình
6/29/2016(View: 18202)
Con người trên cõi dương gian- Nào ai tránh khỏi cái màn tử vong- Khi đời này chấm dứt xong- Thảy đều ước muốn về trong đất lành
6/23/2016(View: 13658)
Ai cõng mùa xuân qua đây Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim Để nghe tình tự trăm miền Màu hoa cỏ Vẫn bình yên muôn nhà.