Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Bạn ơi, càng nhìn lại càng thấy mình quá diễm phúc
Từng đón nhận bao món quà mà tạo hoá ban cho
Vượt qua hàng triệu người, về “cái ăn, cái ở”không lo
Dù chút thăng trầm, nhưng luôn để…
niềm vui, nỗi buồn tan theo gió.
Tháng tám mưa giăng ngập lối về
Nom hình bóng ấy cảm lòng tê
Gian nan quẩy gánh bao niềm gởi
Khổ cực ươm mầm dặm nghĩa lê
Để lại đời sau gương trọng đức
Hoài ghi cảnh trước lấy thân kề
Bây chừ dáng Mạ còn mô nữa
Con cháu xin nguyền sống chẳng chê
Này các con của Mẹ
Đang đắm nhiễm lầm than
Hãy mau mau thức tỉnh
Tay thôi lấm vết chàm.
Đời người không vĩnh cửu
Sao cứ mãi tranh đua
Tham vọng gây tội ác
Hơn thua kết oán thù.
Sức tàn phá của thiên nhiên thật khủng khiếp. Chiến tranh và hận thù giữa con người với nhau đôi khi cũng có thể gây ra những niềm đau đáng tiếc. Nếu trận bão Yagi lưu lại những vết thương trên dải đất quê hương, thì chúng ta cũng cứ hãy dìu nhau trong gió trong mưa…
Con người với nhau
Thơ : Hoang Phong
Bà cụ ngồi ôm gối
Nhìn khắp nơi vùng đất lở
Tay bà chỉ :
Hướng trái, vớt được 9 xác người phủ bùn lầy
Hướng phải, 2 chân người nhô lên
Mắt xa xôi,
Cầu mong tìm được xác người
Bà không còn nước mắt!
Tất cả đã đổ nát!
Đằng xa kia người vớt được cánh tay,
còn quờ quạng trong đám bùn lầy
Chiếc quần Jeans nửa thân người
Có Điều Gì Đất Trời Muốn Nói
Mà ta vẫn vô tình chưa hiểu
Ôi Katrina Ôi Rita
Các nàng đến tự trời cao
để bao gia đình khổ đau
Đổ nát
Và trên những xa lộ thênh thang
miền Nam nước Mỹ
Tìm về nơi đâu?
Trú ẩn phương nào?
Những con tim âu lo
Vất vưỡng trong đêm tối
Mịt mờ
Hôm nay Thầy giảng về tâm
Cái tâm loạn động tối tăm con người
Bao nhiêu ác nghiệp trong đời
Tích luỹ do bởi ta bơi xuôi dòng
Như trâu ngựa hoang ngoài đồng
Kéo ta lẩn quẩn trong vòng tử sanh
Ảo tưởng là cơn mê ngày…rất nguy hiểm
Đâu biết rằng: chính tự mỗi con người,
phải hoàn bị trôi tròn
Trách nhiệm , bổn phận thật chu đáo mỗi ngày hơn
Với tất cả tâm thành trong nhân cách, tài năng đích thực!
Và động lực xuất phát
giá trị sâu xa ấy luôn được tiếp tục !
Ngày nắng rồi lại ngày mưa
Làm sao cho hết những mùa phôi pha
Nhân hòa gió thuận triền xa
Đầu non gánh nỗi ta bà khói sương
Đượm buồn mắt lệ hoài thương
Đồng hoang cỏ biếc vô thường chân mây
Khởi đầu mới cũng là ngày kết thúc
Chu kỳ tròn số bảy lúc khởi nguyên
Trong tâm linh số bảy thật thiêng liêng
Tôn giáo nào cũng dè kiêng như thế.
Tây quan niệm ngày nghỉ ngơi thượng đế
Xứ ta thì ngày để mọi người vui
Nên đến chùa lễ Phật ngập tiếng cười
Hay vào khóa tu cho đời huân tập.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.