Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Người phàm ăn nói lôi thôi
Thời gian rãnh rỗi chuyên ngồi tán ngông
Tháng ngày cứ mãi chạy rong
Chẳng chi lợi ích vô công đời mình .
Người tu phẩm hạnh nghiêm minh
Hành trì giới luật lợi mình trước tiên
Phát tâm hành đạo hoá duyên
Khuyên người sống thiện tạo duyên phước lành .
Cuộc đời như sợi chỉ mành
Vụng tu thì khổ đừng sanh oán hờn
Viễn ly tranh chấp thiệt hơn
Hiếu hoà kính thuận nghĩa ơn đáp đền .
Phàm phu trạo cự cố ôm thiền...
Xóa bỏ men tình sự trợ duyên.
Rõ khó bền tu ngày lập nguyện,
Càng ngây thuận sửa kiếp xin nguyền.
Ba đường giác ngộ không lờ viễn,
Sáu nẻo xoay vần mãi lụy điên.
Huyễn gởi ghìm tâm cầu hướng thiện,
An nhiên tĩnh tại hết mơ huyền.
Không hình, không tuổi, không tên
Chảy ngang trần thế dệt nên tháng ngày
Không màu, không sắc hiển bày
Xuân thì thuở nọ chiều nay bạc đầu..
Thời gian, hai chữ nhiệm mầu
Là phương thuốc để quên sầu thế gian..
Thời gian, hai tiếng gian nan
Nhọc nhằn nhân loại, vội vàng đến, đi.
Chúng tôi là những vong linh
Đang bay trong cõi vô hình Ba Lê
Nhìn cảnh chết chóc quá ghê
Xác nằm đó, lòng tái tê, bất ngờ
Đang nghe nhạc như giấc mơ
Trong rạp bắn nhiều như mưa không ngừng
Máu đào ngập ướt một vùng
Ô kìa, bắn loạt vệ đường quán ăn
Bắn như vãi đạn băng băng
Nhiều người ngả gục trên bàn máu rơi
Chết đường, chết quán, khổ ơi!
Mừng rơi nước mắt người ơi!
Đa khoa phòng khám từ thiện Đông Tây
Ước vọng ôm ấp bấy lâu
Cho người bệnh khổ gần xa mọi miền
Duyên lành hội đủ từ khi
Chung tay góp sức cho tình nở hoa
Chư Phật, Thánh, Chúa hòa ca
Hiện đời an ổn, phước lành mai sau.
Tâm Tịnh
Kính lạy hồn thiêng Sông Núi
Kính lạy Anh Linh nhị vị Nữ Vương
Ngược dòng thời gian nghe sóng gầm Sông Hát
Tán dương ca gương liệt nữ trung trinh
Trưng Nữ Vương nhị vị Hùng Anh
Lau phấn son vạch hướng đường cứu Nước
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.