Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
Ngọc Hân
Vô Ngôn
Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Ðỉnh đá nầy và hạt muối đó chưa tan* Vì đại dương nghe thiếu một cung đàn Ðêm nguyệt tận mù sa phơi tóc trắng Người đứng đó mười tám ghềnh đổ xuống Nhớ lũng chiều hồn gió lộng Trường Sơn Ðường trầm luân in mộng triệu sông hồ* Giờ khép lại trăng sao và bóng tối Rừng thấp xuống sầu lên thành quách cổ Trời lao đao niềm muối mặn giữa mù khơi* Từ dạo xa quê tiếng hát gửi lại bên trời Hạt muối đó chưa tan trường mộng phiêu bồng biển im muôn thuở.
* Thơ Tuệ Sỹ
Trầm Tích
Ta thuyền nhỏ đi vào con sóng dữ Quay quắt giữa cường triều dõng mãnh tự ghềnh cao Có phải năm xưa nghe tiếng gọi sông hồ Quên con nước, một chiều thấp cao sóng áo Ðêm từng đêm âm ba nào vẫn đầm đầm vỗ nhịp Một điệu huyền vang vọng lời kinh xưa Cất tiếng ca, sao lạc điệu sông hồ Sương nhớ khói, thuyền nhớ trăng nước nguồn thuở ấy Xiêm áo mùa Thu mênh mang màu phổ độ Ta cúi đầu bên bóng cả ghềnh non xưa Biển chiều nay xin mượn triều hoa sóng bạc đầu Vùi thuyền nhỏ mai nầy dấu sương phai trầm tích cũ.
Dạ khúc
Mưa đã rơi và một loài chim đã bay qua biển chiều đìu hiu tiếng gió Sương đã phai và một ngày nắng đã tan trên tháng ngày dìu dặt nét thu phong
Ta hỏi bóng bao giờ chim vượt ngàn trở lại Bóng mỉm cười mùa hạ huyền đang chênh chếch ngoài kia Nầy bóng ơi sao những hoàng hôn vắng mặt trời ? - Hãy nghe tiếng sóng vỗ mạn thuyền trơ vơ ghềnh đá
Trăng đã treo từ những ngày buồn rơi trên đời sống Mộng đã gầy từ những giấc ban đầu đã xa Hình hài nào vô vọng lãng đãng bên đời ta Chim vỗ cánh tiếng bi ai lạc loài trời phong lữ
Ðêm đã sâu và một vầng trăng khuất đã lâu cho ta cứ hoài ngày thiên thu cũ Ðàn đã chơi vơi và bài dạ khúc đã chùng rơi cho hạt muối ngậm ngùi đau nhức trùng khơi.
Có chàng chiến sỹ thuở xưa
Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời:
"Thiên đường, địa ngục đôi nơi
Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?"
Ngài bèn lên giọng hỏi ngay:
"Anh là ai vậy? Tới đây làm gì?"
Cửa thiền vang tiếng chàng kia:
"Tôi là hiệp sỹ chuyên nghề kiếm cung!"
Đừng ước mơ sẽ đến hướng Tây Đông!
Thực tại hiện tiền ...bài học phải thông ,
Dù ngàn sóng …chống chèo cho thật vững .
Chớ ảo vọng, đã liễu được Huyễn, Không !
Nghe nhạc Phật bạn được nghe tình khúc
Chuỗi yêu thương lắng đọng nốt Từ Bi
Bằng tâm tư rạng ngời dòng đuốc tuệ
Mãi muôn đời sáng dịu ánh trăng khuya
Những lời ca toát ra ngoài khuôn khổ
Lên giao hoà tạng pháp giới lưu ly
Nét sinh động tắm hương ngàn biển phố
Tựa bước chân thiền khách nhẹ bước đi
Mình tự tại dạo chơi bằng Trí Đức...
Phá ngã chấp gìn lòng khơi tâm thức
Hướng đạo thành xây công đức cho đời
Mang tình thương trải rộng khắp muôn nơi
Niềm an lạc thảnh thơi vui bước tới.
Những dòng sữa pháp !
Kính dâng đến Thầy bài thơ để tri ân những bài pháp thoại của Thầy gần 4 tháng nay .
Kính chúc Thầy pháp thể khinh an để tiếp tục mang pháp âm của Phật Tổ gieo rắc tâm chúng đệ tử Kính HH
Từng dòng sữa pháp ngọt lịm và thẩm thấu ,
Đang chảy tan len lỏi khắp trong thân.
Lời dạy Thế Tôn dù nghe đến vạn lần .
Mỗi hoàn cảnh, mỗi kiếp đời đều thực đúng !
Tinh tấn hành chuyên sẽ biến thành diệu dụng
Nhờ pháp thoại , hạt giống thiện đã gieo mầm
Tự mình tưới tẩm nở nhuỵ diệu tâm
Tri ân Giảng Sư , đại tài kiệt xuất !
Những điều đã học tưởng như quên mất ,
Nay được thuần ôn niệm niệm trong đầu .
Mặc cho kiếp người chịu cảnh bể dâu
Vẫn tự nhủ trả cho xong nghiệp quả !
Sống thiện lương, bao nạn tai chuyển hoá ....
Melbourne 25/7/2020
Đệ tử Huệ Hương
Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi. Chính vì không ai có thể tránh khỏi, khổ đau trở nên bình thường trong cảm nhận chủ quan của mỗi người; và nó chỉ khởi hiện rõ rệt khi bị đẩy lên vượt mức. Đến lúc ấy, người ta mới gục đổ và chịu nhìn nhận sự thật.
Chúng ta vờ quên đi rằng có một sự khổ, nhỏ hay lớn, luôn chực sẵn để đến với mình, bất cứ lúc nào. Chúng ta ngoảnh mặt với khổ đau, cố bám lấy những niềm vui tạm bợ để vượt qua đời sống này; hoặc giả, chúng ta đã tập quen chấp nhận, chịu đựng khổ đau.
“Hoa Tâm Vườn Đạo Vô Ưu”
Anh đi vội quá... Bao người tiếc thương
Tiễn anh tháng 6 trời mưa
Lời thơ nghe đắng bên đời hợp tan
Cuộc đời anh sống hiên ngang
Chân thành giản dị chứa chan lòng mình
Đi qua sóng gió nhục vinh
Thăng trầm dâu bể tử sinh vẫn là
Vẫn là đôi mắt tinh anh
Đạo tâm bút lực nếp lành quê hương
Anh xong một kiếp dạo chơi
Nhân gian còn lại một trời văn chương
Chiều mưa tháng 6 tiếc thương
Vô ưu tỏa ngát một vườn hoa tâm
Cõi về anh bước thênh thang
Tử sinh một thoáng để mà nhớ nhau…
Nghiên cứu lại danh tăng nhân tài thời đại !
Ngưỡng phục thay... bậc gìn giữ gia tài ...
Nào Phật học Tự điển, Đại tạng kinh ... miệt mài.
Cùng những bài pháp thoại thâm uyên hiếm có ,
Từ Đấng Từ Phụ , Cha lành đã giao phó ...
Cúi đầu lễ kính Tôn Túc nguyện tri ân ,
Tiếc hơi muộn... để có thể dấn thân ,
Tự hứa còn hơi thở ...sẽ còn gắng sức!
Có đôi lúc vẻ ngoài thật bình tĩnh !
Ai biết cho ....trong lại rối thế này,
Tin buồn thân quyến cứ đến hàng ngày .
Nhủ nhủ thầm .. cộng nghiệp của thế kỷ !
Độc cư nhiều năm chẳng đi đâu !
Nên chi phong tỏa tại Úc Châu,
Chẳng nghĩ mình đang chịu quản thúc ...
Hai bốn giờ ...thời gian qua mau .
Từ lâu tri túc nên chưa thiếu,
" Huyễn, hoá " luôn ghi nhớ trong đầu
Hãy lo bồi dưỡng thêm công đức,
Kiên trì.. nhẫn nại thoát bễ dâu?
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.