Yêu Tổ Quốc

21/07/201114:03(Xem: 16531)
Yêu Tổ Quốc
hoasen4
Yêu Tổ Quốc, xin khấu đầu Tiên Tổ
Gia hộ cho non nước mãi trường tồn
Việt Nam này toàn vẹn khắp núi sông
Không suy suyễn tơ hào một tấc đất
Yêu Tổ Quốc, nguyện hồn thiêng sông núi
Gia hộ cho Dân tộc mãi trung trinh
Băng phong ba bão táp cỡi Cá Kình
Quét sạch bóng bạo tàn phường xâm thực
Yêu Tổ Quốc, triệu con tim là một
Triệu con người một thể bất phân ly
Triệu bàn tay uy dũng bất tư nghì
Đồng dõng dạc khi sơn hà nguy biến
Yêu Tổ Quốc, rợp cờ bay khói quyện
Khí hùng anh bất khuất tiến lên đường
Sắt son này kiên thệ giữ quê hương
Dù xương máu phơi tràn nơi chiến địa
Ông Cha ta, đã ngàn đời như thế
Anh em ta, tiếp tục phủ dưới cờ
Sử huy hoàng thêm gấm vóc điểm tô
Thân sĩ tử, khí anh hùng bất tử
Đất trời Nam, dân Việt Nam hùng cứ
Giống Lạc Hồng tọa thị đã định ban
Bất cứ ai dở hống hách tham tàn
Quyết quét sạch không tha dù một móng
Dân tộc này đã đúc nung truyền thống
Quốc Tổ Hùng, Dân tộc của hùng anh
Sử Việt Nam mãi mãi là Sử Xanh
Mới kết tinh thành Rồng Tiên tuyệt thế
Yêu Tổ Quốc, trời có sập bất kể
Đất có lay, bất luận, chẳng hao mòn
Một tấc đất cũng là của giang sơn
Quân xâm thực đừng hòng mà cưỡng chiếm
Yêu Tổ Quốc, khi hô vang một tiếng
Trời đất rung, vũ trụ cũng lăn quay
Quân xâm thực, đừng để ta ra tay
Sẽ trối chết không đường nào thoát khỏi
Yêu Tổ Quốc, ngàn xưa cao vời vợi
Đến ngàn sau, tựa ngọc sáng minh châu
Việt Nam ta sừng sững vữngcon tàu
Giống Lạc Hồng rạng danh soi kim cổ.
Tháng 7 – 2011
TNTMặc Giang
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15895)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
06/08/2015(Xem: 16327)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 15990)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 12244)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 14109)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14211)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13605)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 18833)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 21591)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19167)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".