Sám hối

01/03/201106:26(Xem: 13638)
Sám hối

lạy phật con xin sám hối
nếu đời nầy còn mắc tội tiền thân

tuy tự xét mình chẳng làm chi nên tội

hay có tội ngập đầu mà ký ức quên chăng
bất thọ khổ trung khổ
khổ mà không chịu khổ thì khổ càng tăng

con sinh ra trong cuộc chiến việt nam

bà mẹ quê cho con ngồi nửa thúng đầu này
còn chó mèo gà vịt bỏ nửa thúng đầu kia
áo rách chân trần gánh gồng chạy loạn

cũng trôi nổi một đời tang thương ly tán

quê mẹ quê người quê nào nữa còn đi
tham luyến càng to thì trời xa càng bé lại
sợ lạc đường nên hành giả bất di

nợ tiền kiếp vay nhiều chưa trả hết

áo chưa ấm cơm chưa no nói chi lý thuyết cao vời cho mệt
năm nay từ mỹ con về huế ăn tết
lạnh cuối tháng mười hai cắn tay không ra máu

người đạp xích lô hỏi chị bán rau

ba mươi tết trời lạnh tím mặt ai dám ra ngoài
đi cuốc xe mua bó rau chiên xào cúng ba ngày tết
xe trống rau đầy chẳng có ma nào hết

chỉ có nhà sư mang bình bát đi qua

người phu xe cúng đòn bánh tét chiên mang theo mới ăn một nửa
chị bán rau cúng bó rau mưa dầm lạnh quắt
cả hai người hỏi thưa thầy vì sao con khổ

nhà sư mỉm cười nói đời là bể khổ

hai người cười buồn nói có tiền là sướng như tiên
đóng cửa coi ti vi máy sưởi ấm thịt bánh đầy nhà
sống như thế quả đời là bể sướng

phật di lặc ở cung trời đâu suất

thương chúng sanh vỗ bụng cười khì
cái bể sướng chẳng khác chi bể khổ
từ trên cao ta thấy hai mặt của đồng tiền

một đời trần gian chỉ bằng cái nháy mắt ở cung thiên

sướng khổ thịnh suy vay trả liền liền
đã không gieo thì lấy gì mà hái
hái không trồng thì phải trả lại tự nhiên

thôi mang xe về trả cho chủ

thôi gánh rau về chia không cho bà con
ráng ăn cháo đừng vay ra năm khỏi trả nợ
nợ trần gian là món nợ đời

lạy phật con xin sám hối

nếu đời nầy còn mắc tội tiền thân

cali ngày valentine 2011

trần kiêm đoàn
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2015(Xem: 15737)
Đâu đợi có Mai, Có Đào trước ngõ Hay nến hồng, câu đối, quả đưa. Lòng ta như ngọn gió vờn biếc cỏ Mênh mông về theo mỗi bước chiều trưa.
23/01/2015(Xem: 14517)
Rừng thiền diện mục thị thường thôi! Đông khứ, xuân lai, vận tự hồi! Hang đá, đùn len làn khói núi Triền non, vun thả đám mây trời Nắng mưa biến đổi theo mùa tiết Vui khổ vần xoay đúng nghiệp thời
23/01/2015(Xem: 16172)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 13085)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 15120)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12547)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 14664)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !
20/01/2015(Xem: 16324)
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày Đời mình cũng rứa, có ai hay, Diễm mộng đêm qua thành triệu phú Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!
20/01/2015(Xem: 13750)
Ta là Tiên Nữ trên trời Mê Thơ nên xuống dạo chơi Dương trần Gặp toàn Tài tử Thi nhân Lời Thơ thanh kiết bội phần ru êm
19/01/2015(Xem: 14615)
Trong giao tế hàng ngày, hàng bữa Gặp bạn bè thù tạc nọ kia Qui kết lỗi người, thị phi vô bổ Tổn thương nhau đào hố rẽ chia