Vỡ chữ

21/02/201105:58(Xem: 14922)
Vỡ chữ

cánh rất mỏng
chim
đường bay rồi chẳng tới
bởi mù sa hớt hải đuổi bên chân
ta già cỗi
cội cành đều hư mục
tình yêu xanh
nhựa luyện đã khô dần

đời rất nặng
bong bóng bay vỡ nước
thả mù phương
chấp chới kiến tri hoang
ta đạo sĩ ở non
vẫn còn xao xuyến gió
chú bọ hung già
cõng xác kiếm tìm hang

chữ rất nghĩa
lay phay tìm diện mục
chân dung em
hoa lá ngất ngư cười
có một ẩn số
giấu sau màu lục biếc
đợi nắng khuya
vỡ đất đã mòn hơi

ngày rất gió
giọt sương cay lòng mắt
minh triết đông phương
đội bóng gậy đường trăng
tôi và em
cõi bụi người lất phất
nhớ thương sao
hạt cát
rụng trăm lần

tâm rất tối
còn đặt bày công án
sử lịch tiêu hao
con nhện chẳng buồn tơ
phường tục tử
lanh chanh
trò chơi thử ngạn
bụi bặm bên đường
cúi mặt
lượm vần thơ

thiền rất loạn
em ơi
ai tử sinh đại sự


con mèo già động cỡn
khóc trăng khuya
giun dế cùng ta
tìm chi lời bất tử
ngủ đi em
rất nhỏ
góc đời lưa!

(Am Mây Tía - 6/2009)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/09/2015(Xem: 12471)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 13954)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
23/09/2015(Xem: 11763)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
23/09/2015(Xem: 12240)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
09/09/2015(Xem: 12545)
Bé nằm ngủ trên cát Êm ả như nôi hồng Xoải tay nghe gió hát Sóng vỗ bờ mênh mông …
08/09/2015(Xem: 11766)
Aylan ơi! Sao em nằm úp mặt? Hãy ngước lên! Trông kìa, rạt rào muôn ngọn sóng của trùng khơi! Aylan ơi! Ta muốn trông thấy dấu chân em bé xíu, Xinh xinh trên bãi cát phẳng lì. Trông kìa, sao trông giống dấu chân ta thuở bé.
05/09/2015(Xem: 11862)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc Như biết được kiếp người khổ đau Lớn lên theo bốn mùa thay đổi Sớm thấy được vạn pháp vô thường.
03/09/2015(Xem: 12337)
Ôm đàn khảy khúc yêu thương Nhịp nhàng câu hát cảm ơn cuộc đời Ừ, tôi hiện hữu đây rồi Thất tình lục dục đĩa mồi vô chung Tám phương thổi gió dỗ cưng Sinh linh bé bỏng lớn từng phút giây Người thương, kẻ ghét đủ đầy Tiểu nhân, quý hữu tháng ngày cụng ly
25/08/2015(Xem: 11386)
Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng Người người đều thanh thản hân hoan Gió lành bạt đám mây tan Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn
25/08/2015(Xem: 13776)
Buổi sáng thức dậy nghe gân cốt đau Vậy mà hạnh phúc, chẳng chút càu nhàu Bạn bè cùng lứa, kẻ về cõi khác Mình thì dai dẳng, chỉ chút chao đao !