Đài sen mười đóa

14/12/201011:56(Xem: 13460)
Đài sen mười đóa

1.Loài hoa tiết hạnh dị thường

đêm đêm giữ ngọc gìn hương cho đời

trinh nguyên lay động đất trời

thơm câu kinh Phật, ướp lời ca dao

2.Kết đài, lá lục vươn lên

cọng xanh xuyên nước, tụ thiền đầu hoa

thuyết kinh nhất đóa, nhất tòa

thơm lừng hương pháp, nhà nhà mến yêu

3.Đáy bùn, mầm chuyển hóa sinh

chắt chiu nhựa luyện, kết tinh ngọc ngà

phong lan cùng với liên hoa

sắc hương biến tấu khúc ca hạ vàng

4.Đình, chùa biểu tượng tinh anh

phù điêu, bích họa khắc tranh cát tường

đóa liên hoa- tuệ đông phương

sinh từ bùn đất, thiền hương ngát ngào

5.Loài hoa ngôn, hạnh, công, dung

đúng mùa, đúng tiết thủy chung với đời

nết cao sang, đức rạng ngời

lấy bùn tanh mực, viết lời gương trong

6.Hoa kia ngọc khiết băng trinh

chẳng lây uế nhiễm đáy sình tanh tao

kết đài điểm mắt trăng sao

sen thơm bảy đóa thuở nào còn hương

7.Tuyệt vời hương sắc hoa sen

đục trong cứ vẫn, bùn phèn có sao

đông quân đã có mai đào

ai ngờ chúa hạ thai bào đồng quê

8.Hồ ao, sen viết bài thơ

trăng thanh thần khí, bùn nhơ cốt phàm

hồn văn chương chẳng dính chàm

chữ lời khiết nhã, sương ngàn đọng hương

9.Tinh anh, cao sáng vẹn mười

giữa miền lửa hạ, nụ cười an nhiên

hồ đêm, trăng nước ngủ quên

nắng mai hương tỏa, tình thiền thanh cao

10.Sen từ hạ thắm bước ra

nhụy vàng rắc nguyệt, cánh hoa phớt hồng

tình mênh mông, nước mênh mông

rong xanh bèo tía ngủ bồng bềnh hương.

Huyền Không Sơn Thượng

Am Mây Tía, 2007

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
31/07/2011(Xem: 14775)
Xin gửi đến nhau tâm tình của người con Phật, khi chung quanh mây mù của lòng tham sân si còn dày đặc. Bàn tay, tấm lòng của chúng ta đến với nhau với tâm tư vì người, sẽ là những hạt tư lương đẹp tràn lan trên mọi nẽo đường vũ trụ, sẽ làm ấm lòng người và nước mắt có rơi, cũng chỉ là nước mắt của hạnh phúc, vì còn những con người vẫn mang tâm nguyện làm đẹp cuộc đời…
30/07/2011(Xem: 27762)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13953)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13745)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 13000)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14217)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13479)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 14025)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16839)
Khóc Cha (thơ)