Mùa hoa vô ưu nở

16/04/201115:52(Xem: 15204)
Mùa hoa vô ưu nở

 phat dan sanh1

MÙA HOA VÔ ƯU NỞ

Một ngày ấy, Hoa Vô Ưu bừng nở
Niềm hân hoan khắp thế giới ba ngàn
Có bảy đóa sen hồng nâng gót ngọc
Một vĩ nhân xuất hiện cõi nhân gian.

Đi bảy bước, tay chỉ trời, chỉ đất
Trong thế gian không ai sánh bằng “Ta”
Cái “Ta” ấy vốn chính là Tánh Phật
Ngài hiện đang khai thị cõi Ta Bà.

Bao chúng sanh vì si mê chấp ngã
Gây não phiền theo vọng nghiệp xoay vần
Bồ Tát Hạnh với Từ Bi Hỷ Xã
Nước Cam Lồ tưới tẩm, nhuận thân tâm.

Vĩ nhân ấy như hoa sen tươi sắc
Trong bùn nhơ lại chẳng vướng hôi tanh
Từ con người nhờ tu hành chứng đắc
Phật, Như Lai, bậc trọn giác, trọn lành.

Ánh Từ Quang thuở sao Mai sáng tỏ
Mãi chiếu soi khắp thế giới mười phương
Để chuyển hoá nhân gian thành Tịnh Độ
Chuyển khổ đau, đắc an lạc, Niết Bàn.

Nay thế giới bao nhiễu nhương rối loạn
Tham sân si còn đầy dẫy ngập tràn
Giết hại nhau trong tị hiềm, phe đảng
Xâu xé nhau, phỉ báng, đọa lầm than.

Cõi ngũ trược nghiệp chúng sanh ràng buộc
Con tâm thành đảnh lễ bậc Y Vương
Chúng sanh bệnh trầm kha chờ thang thuốc
Giải trừ căn độc tố thấm tuỷ xương.

Hồn hoang lạc trong bụi đời vất vưởng
Nhìn cành hoa chợt nhớ cánh vô ưu
Bao gánh nặng âu lo liền đặt xuống
Kề toà sen, chiêm ngưỡng đức Phụ Từ.

Trước Như Lai, con cúi đầu đảnh lễ
Nguyện rửa trừ điều xấu tệ trong con
Nguyện vâng hành lời Pháp nhũ sắt son
Nguyện cho đóa Vô Ưu còn tái hiện.

Với ngã chấp lao vào vòng tranh chiến
Với si mê ham ngụy biện vần xoay
Với tham sân thiêu đốt thế gian này
Chúng sanh cứ đưa nhau vào huỷ diệt.

Nguyện trí giác sáng soi điều thấy biết
Gương Từ Bi lồng lộng chốn nhân gian
Khắp nơi nơi rạng rỡ Ánh Đạo Vàng
Chúng sanh giới đồng tu hành thành Phật.

Mùa Phật Đản, PL2554
Thích Đồng Trí

Cleveland, Ohio, USA


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/2024(Xem: 6318)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6872)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 6434)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 7936)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5731)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 7083)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5683)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10942)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7484)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!