Cuộc xuất ly vĩ đại

16/04/201115:55(Xem: 14157)
Cuộc xuất ly vĩ đại
Buddha_121
CUỘC XUẤT LY VĨ ĐẠI

Vào đêm ấy, canh ba, giờ đã tới
Bao nhiêu người đang ngon giấc mê man
Tất Đạt Đa đang ưu tư chờ đợi
Thoát ra giường, Ngài khẽ vén bức màn.

Nghe ngân vang âm thanh trong hoàn vũ
Giờ đến rồi, Người hỡi ! Hãy ra đi !
Ngoái nhìn lại, vợ con đang say ngủ
Bao xuyến xao trong giờ phút phân ly…

Gia Du hỡi, tình yêu đang nồng thắm
Vì tình chung đành gác lại tình riêng

Ta không thể hưởng thú vui say đắm

Bao chúng sanh đang đau khổ, xích xiềng.

La Hầu La, cha con đành cách biệt
Trong lòng cha ấp ủ mãi tình thương

Theo tiếng gọi thiêng liêng và tha thiết

Của chúng sinh, cha phải bước lên đường.

Phụ-Mẫu Hoàng, con cúi đầu bái tạ
Con chưa tròn hiếu hạnh với song thân

Không hầu cận khi ốm đau già cả

Hạnh xuất gia, con quyết chí dấn thân.

Hỡi thần dân, hãy cùng Ta chịu đựng
Cuộc chia tay thầm lặng buổi hôm nay

Ta đi tìm hạnh phúc nào bền vững

Đạo nhiệm mầu giải khổ thế gian này.”

Chợt Gia Du xoay nghiêng người nhè nhẹ:
Thái Tử ơi ! Đừng bỏ thiếp ra đi !
Trong cơn mơ, giọng của nàng khe khẽ
Cảnh tình thêm lưu luyến lúc phân ly.

Nhưng tất cả không sao ngăn cản nổi
Một tâm hồn không ích kỷ cho mình
Người dõng mãnh tháo ra bao dây trói
Để lên đường tìm lối độ nhơn sinh.

Rời phòng loan, Ngài đi tìm Xa Nặc :
Giờ đến rồi, Ta phải vượt ngoài thành
Mang cho Ta con ngựa yêu Kiền Trắc

Nội canh ba phi nước đại cho nhanh”

A Nô Ma vẫn sóng xô rào rạt
Như hùng ca đưa tiễn, khúc quân hành
Với lời chúc cho Người mau thành đạt
Tìm ra đường giải thoát, độ quần sanh.

Đến mé rừng, Ngài gò cương dừng lại.
Hai thầy trò phải tạm biệt nơi này.
Cắt tóc xanh, Ngài giao cho Xa Nặc
Hãy mang về gửi nhắn Gia Du hay :

Gia Du hỡi ! Hãy vì Ta chăm sóc
La Hầu La được khôn lớn, thành nhân

Bao ân tình, Ta gửi vào mái tóc

Chớ héo sầu trong cô quạnh, tủi thân.

Và này đây gươm vàng xin trao gởi
Phụ Mẫu Hoàng hãy bảo trọng thân mình

Thưa song thân hãy vững lòng chờ đợi

Ngày trùng phùng, vui sum họp, đoàn viên.

Hãy cho Ta được giã từ tất cả
Ta ra đi vì nhân loại, chúng sinh.

Hẹn đến khi Ta đắc thành Chánh Quả

Ta trở về xin báo đáp ân tình.”

Rồi từ dó bóng du tăng khất sỹ
Đi tầm Sư học Đạo khắp nơi nơi
Bao hiểm trở chông gai, không ngừng nghỉ
Tìm cho ra chân lý cứu độ đời.

Ngài để lại gương xuất ly vĩ đại
Ngài giã từ ngôi Thái Tử cao sang
Không tiếc nuối, không còn gì giữ lại
Để trở thành người hành khất lang thang.

Tấm gương đó vẫn mãi luôn tỏ rạng
Thời gian không làm dấu tích phôi phai
Trầm hương đốt kính dâng mùa Phật Đản
Con dấn thân nguyện theo bước chân Ngài.

Mùa Phật Đản, PL2554.
Chùa Viên Quang, Cleveland, Ohio, USA

Thích Đồng Trí

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/2024(Xem: 6047)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 6771)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 6334)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 7619)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5645)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6990)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5537)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10821)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7366)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!