Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời
Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau
Nắng mai ấm cả vườn đào
Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian
Bao dung tha thứ mọi đàng
Theo Ngài Di Lặc nhẹ nhàng chuyển duyên
Còn đâu cơn bão ưu phiền
Còn đâu khổ luỵ đảo điên cõi lòng
Cuộc đời nhắm mắt là xong
Nụ cười chẳng mất sao không như Ngài.
Kính dâng lên Ôn Làng Mai để nhớ lần đầu tiên con tham dự khoá tu tại một thiền viện Mỹ trên núi ở miền Bắc Cali do Ôn hướng dẫn vào đầu thập niên 80. Con cũng nhớ có lần cạo gió cho Ôn trong khoá tu đó. Thật là một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời tu học của con.
Năm Hợi, kể truyện cổ Phật giáo
HÒA THƯỢNG HEO
Ngày xưa ở một ngôi chùa
Trụ trì là một thiền sư lâu đời
Thầy tu từ thuở thiếu thời
Cùng ngày với chú heo nuôi trong chùa
Ngày xưa có một ông vua
Trong vương quốc nọ rất ư lạ đời
Sinh con trai đủ trăm người
Ông hoàng thứ một trăm thời dễ thương
Kiên trì, nghị lực, hiền lương
Tính tình lại rất khiêm nhường lắm thay.
Lễ Noel, Người Phật tử nên suy ngẫm, Biết bao người chúc tôi lễ Noel:
“Thật ấm áp và tràn đầy hạnh phúc”
Tôi cười nhạt lòng gợn buồn đôi chút
Mình Thầy Tu, họ Phật tử kia mà.
Sao những ngày Vía Phật Thích Ca
Không thấy chúc cũng chẳng buồn biết tới
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.