Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm Hờ hững Kim Cương, gió tràn Bát Nhã Tim lặng, tình êm, mắt ngời thao thức Trong đêm dài Sinh Tử vực nhau!
Kính dâng Đạo Sư Tuệ Sỹ 06.12.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Văn Miếu
Đứng bên Văn Miếu Lòng buồn mênh mang Vọng tâm hoài cổ Khói mờ hoang hoang
Thuở xưa Hoàng Giáp Quỳ trong sân rồng Tiếng cồng vua gọi Bản vàng có ông!
Bao năm Kinh Sử Miệt mài nấu xôi Vinh quy bái tổ Võng đào theo đôi
Tên người ghi khắc Bia không phai mờ Mang danh tiến sĩ Đời sau tôn thờ
Nay thăm Văn Miếu Lối mờ rêu phong Rồi kia Hoàng Giáp Lòng ngơ ngẩn lòng
Hà Nội 20.06.2004 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Khất Nợ
Đã ngoài ba mươi tuổi Tóc điểm màu ngược xuôi Mặt in hằn năm tháng Giọt lệ khô đôi hàng Trái tim ta hóa đá Thôi rung rồi... âm ba Thơ hoa xin khép lại Sân quanh thưa dấu hài
Em, nụ hồng nho nhỏ Nhẹ phiêu du ngưỡng đời Tâm hiền ru hé đợi Mơ mộng cùng mộng mơ Chưa một lần đắng chát... Lẽ đời nhiều trái ngang
Yêu em trong nỗi sợ Dụ dỗ người ngây thơ Thôi cho ta... khất nợ Đưa em vào trong mơ
Tương lai, 15.05.2004
Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
---o0o---
Thu Cảm
Sương Thu đã chớm đầu cành Gió Thu gieo rắc ngọn ngành biệt ly Tình Thu chợt khởi niềm nghi Tim Thu khát vọng tư nghì xanh xao Sớm Thu bừng tỉnh chiêm bao Chiều Thu ai nỡ xôn xao niệm trần Trăng Thu bóng đổ tần ngần Vào Thu tiếng gọi xa gần... xuất gia!
Chớm Thu, mến tặng chú Đồng Tâm 05.09.2003 Quảng Diệu Trần Bảo Toàn
Sắc chẳng khác không, không nào khác sắc
Sắc tức là không, "sắc không" đồng nhau
Không ấy chẳng sanh, cũng chẳng diệt đâu
Cho nên sắc ấy nào có sanh diệt
Kính bạch Thầy, do các bài thơ trình pháp về Tổ Sư Thiền càng về sau càng đi về công án nên con rất thích sưu tầm và tư duy . Nhân có trong tay 43 công án của Vua Trần Thái Tông do Sư Ông Làng Mai Thích Nhất Hạnh ghi lại con có bài thơ sau như bắt đầu tìm hiểu thêm . Kính mời Thầy xem cho vui vì con mới bắt đầu a b c để đi vào từng bước một . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH
Thượng đường giảng dạy chư Tổ Sư .
Bao nhiêu công án ... quả không dư !
Tiếc ... trí vô sư chưa hiển lộ ,
Chừng nào rốt ráo được chữ NHƯ ?
Giáo kinh, ngữ lục chưa niêm được !
Chưa hết phân vân ... vốn phàm tư!
Khi nào vượt qua chỗ thấy biết
Kệ tụng 4 câu ... ngộ THÁI HƯ !!!
Ai đã từng làm bạn với Lưu Linh, một anh chàng uống rượu như hũ chìm trong các điển tích thơ văn? Ai đã từng làm “thơ say“ truyền cảm xúc cho những người chưa từng biết uống rượu ? Kể ra chắc nhiều vô số! Nhưng siêu đẳng vẫn là thi sĩ họ Vũ tên gọi Hoàng Chương với bài thơ say bất hủ, chỉ cần đọc lên hai câu là đã thấy tinh tú quay cuồng rồi:
Em ơi, lửa tắt bình khô rượu.
Đời vắng em rồi... say với ai?
Kính bạch Thầy , bài trình pháp có quên 4 câu thư pháp về chữ Tâm
của Thầy đọc thật hay ... Con chợt nghĩ ra bài thơ sau để bổ túc
Nghe pháp thoại hết hiểu lầm .. Tâm và Tri Giác !
Giúp rõ ràng phân biệt đâu vọng, đâu chân !
Nhiều câu thơ thâm thuý ...đã xuất thần
Kính ghi lại ... mời tri âm tri kỷ thưởng thức :
“ Chữ Tâm độc tự thế mà hay
Thành bại nên hư bởi chữ này
Tuổi trẻ gắng lên ... Già cố giữ
Cuộc đời gói gọn cả vào đây “
Giữa canh tư ngồi thu mình yên lắng,
Vạn vật chung quanh ...dường như có linh hồn?
Thắp ngọn nến hồng, lung linh tiếng vô ngôn
Thông cảm cho phận người Canh cô, Mậu quả!
Theo Kinh Bi Hoa, tiền thân của Bồ Tát Phổ Hiền là Thái tử Năng Đà Nô, con thứ tư của Vua Vô Tránh Niệm. Nghe lời phụ vương, Thái tử phát tâm cúng dường Đức Phật Bảo Tạng cùng chư Tăng trong ba tháng An cư kiết Hạ.
Quan đại thần là Bảo Hải mới khuyên Thái tử hồi hướng công đức về đạo Vô Thượng Bồ Đề, cầu thành Phật hơn là phước báu hữu lậu nhân thiên.
Thái tử nghe lời và trước Đức Phật Bảo Tạng, đã phát nguyện hồi hướng Đạo Vô Thượng Chánh Giác, phát Bồ Đề tâm, tu tập vô lượng hạnh nguyện Bồ Tát mà giáo hóa mọi loài chúng sanh, cầu chứng ngôi Phật đạo và nguyện đặng cõi Phật rất thanh tịnh trang nghiêm, bao nhiêu những sự tốt đẹp và sự giáo hóa chúng sanh đều y như thế giới của Phổ Hiền Như Lai.
Sống giữa dương trần tựa chốn tiên,
Thênh thang chẳng vướng dạ an ghiền.
Sáng lên Đường luật vui bằng hữu,
Chiều xuống bồ đoàn tĩnh chút duyên.
Được thế cơ may đừng để cạn,
Hờn chi phận mỏng phải mang phiền.
Xuân qua hạ đến thời thay đổi,
Hiểu rõ từng ngày giảm thụy miên. (*)
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.