Hình hài vô lượng (Thơ)

27/03/201320:28(Xem: 9491)
Hình hài vô lượng (Thơ)

HÌNH HÀI VÔ LƯỢNG

Nghiêm Xuân Hồng


Hắn qua sông gần hết nhịp phù kiều
Mới nhận thấy lòng mình không xiết kể,
Lòng vô lượng nhưng nhình hài duy chỉ một
Từ sơ sinh trơ trụi có vậy thôi...

Lòng vô hạn ẩn thân hình hữu hạn
Này hóa nhi, như vậy chán hay không?
Trời đất bao la như không ngằn mé
Xoạc đôi chân sao lấp lánh khoảng mênh mông?...

Vòm trời sao cơ man như riễu cợt
Cười thầm người chẳng biết cái chi chi,
Mà chẳng thể giờ đôi tay vít xuống
Để xóa vùi những ánh mắt trêu ngươi.

Khắp nơi nơi lao xao bao giọng nói
Của muông trùng hoa cỏ hẹn hò nhau,
Mà chẳng thể mang đôi tai khờ khạo
Lén lặng nghe lời thề thốt nỉ non.

Thân thiên nữ tỏa diệu hương bảng lảng
Mọi cỏ hoa bát ngát tiết tịnh hương,
Mà chiếc mũi ngẩn ngơ đầy cát bụi
Chỉ nhận ra như nhuốm vị trần ai.

Sông núi trrăng sao trầm tư giấc dài mộng tưởng
Niềm ước mơ dằng dặc ý triền miền,
Mà chẳng sao phóng ý tình phổ nhập
Những áng mây chới với buổi hoàng hôn...

Có những lúc soi gương ngắm nhìn vọng ảnh
Thấy ý tình vô tận bóng phù du!
Hìinh thô kệch làm sao theo nổi ý
Vào những nơi sâu thẳm mịt mùng khơi?....

Hắn ước mơ được phân thân thành vô lượng
Để ẩn mình từng hạt bụi cánh hoa,
Để có thể phất vung tà áo rộng
Quơ vào trong muôn ức ánh trăng sao..

Huyền hoặc mà thôi... nhưng thực chẳng có gì huyền hoặc,
Vì thế gian này... tuồng huyền hoặc khôn nguôi...
Nên hắn si ngây,
Tiếp tục mơ giấc mơ hình hài vô lượng
Để gieo mình nơi vô lượng cuộc bể dâu..

Chân thành cảm ơn Đạo hữu Thanh Phi-Hoằng Lạc đã gởi tặng tập thơ này.

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 9635)
Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....
27/03/2013(Xem: 14975)
Ngồi buồn tính nhảm chuyện Sắc-Không, Lên xuống, vào ra đã mấy lần? Lục đạo tử sinh: mê là có, Vạn duyên buông xả: ngộ thành không. Hồng trần ràng buộc: không hóa sắc...
27/03/2013(Xem: 16592)
Lô sơn là một danh thắng kỳ tuyệt. Núi non hùng vĩ, cảnh trí u trầm, mây trắng và sương mù quanh năm bao phủ, từ bao nhiêu đời, nơi đó ẩn tích những cao nhân đắc đạo. Tìm đến đó, để nhìn thẳng vào chân diện mục của Lô sơn, là đã quyết tâm đoạn tuyệt với những vương vấn ...
27/03/2013(Xem: 12995)
Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa
27/03/2013(Xem: 15265)
Nước biếc non xanh nhuộm một mầu Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ? Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu
27/03/2013(Xem: 12215)
Bay về ổ chín từng cao con chim giã biệt chào mái hiên nước lang thang cháy xà miền vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi
27/03/2013(Xem: 12140)
Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa... Người đi vòng chuyến đó Núi rừng cây lá vang Ánh trời trưa rực đỏ
27/03/2013(Xem: 15084)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều Ðông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở Trường Sơn
27/03/2013(Xem: 15754)
Lửa đã tắt từ buổi đầu sáng thế Một kiếp người ray rứt bụi tro bay Tôi ngồi mãi giữa tha ma mộ địa Lạnh trăng ngà lụa trắng trải ngàn cây
27/03/2013(Xem: 10305)
Ngày về Phật là ngày thoát hóa, Xác thân này tan rã còn chi! Có không, không có ra gì, Như làn mây bạc, tan đi nhẹ nhàng.