Thôi Kệ (thơ)

07/07/201521:26(Xem: 33093)
Thôi Kệ (thơ)
blank
                                      Namo Sakya Muni Buddha
                                                                                       Dục Vọng (desire)
 
                   Một người đàn ông tìm đến nơi thâm sơn cùng cốc gặp một vị thiền sư ở ẩn, hy vọng sẽ tìm được lời giải cho những nghi hoặc trong lòng.- "Con người thường thất bại vì chính dục vọng của bản thân, vậy xin thiền sư cho biết, thế nào là dục vọng?", người đàn ông hỏi.
 
Thiền sư nhìn anh ta, nói: "Anh hãy quay về đã, trưa mai lại tới đây, nhưng nhớ là không được ăn uống bất cứ thứ gì". Dù không hiểu dụng ý của thiền sư, nhưng người đàn ông vẫn làm theo.
 
Ngày hôm sau, anh ta quay lại. "Anh hiện giờ chắc đang đói ngấu, khát cháy cổ đúng không?",
 thiền sư hỏi. "Vâng, giờ nếu được thì con có thể ăn cả nửa con bò, uống hết bay vại nước".
 
Thiền sư bật cười, "vậy hãy theo ta".
 
Hai người đi một quãng đường xa, khá lâu sau mới đến một vườn cây trái sum suê. Thiền sư đưa cho người đàn ông một chiếc bao tải, nói: 'Bây giờ anh hãy hái những quả táo tươi ngon nhất ở đây, chúng là của anh, nhưng nhớ là phải mang về tới thiền viện mới được phép ăn".
 
Thiền sư quay về trước. Mãi đến khi trời tối hẳn, mới thấy người đàn ông vác một bao tải nặng đầy táo mang về. Bước đi nặng nhọc, mồ hôi ướt đầm toàn thân, anh ta mệt mỏi đặt bao táo xuống trước mặt thiền sư. "Giờ anh có thể ăn rồi", thiền sư nói.
 
Người đàn ông dường như không đợi được thêm, lập tức vồ lấy hai quả táo, cắn từng miếng to nhồm nhoàm nhai. Trong phút chốc, hai quả táo đã bị anh ta ăn sạch sẽ.
 
Ăn xong, người đàn ông đứng vuốt bụng nhìn thiền sư nghi hoặc. "Giờ anh còn đói, khát không", thiền sư hỏi. "Không, giờ có cho ăn tiếp con cũng không ăn được nữa".
 
"Vậy thì anh bỏ công vất vả, vác cả bao tải táo mà mình không thể nào ăn hết về đây để làm gì?"
 
Thiền sư chỉ vào chiếc bao tải đầy táo, hỏi. Người đàn ông ngay lập tức ngộ ra.
 
                                                                                     BÌNH:
 
                                            Con người là vậy, thực ra nhu cầu chỉ có " hai trái táo ", 
                                  nhưng rồi vẫn cố giành lấy những thứ vốn không cần thiết, chỉ là dục vọng.
 
                                                                            Ra đời hai tay trắng.
                                                                            Lìa đời trắng hai tay.
                                                                           Sao mãi nhặt cho đầy.
                                                                           Túi đời như mây bay ..
 
                                        blank
                           
 
                                                                                      Thôi Kệ!!
                                                                 Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời
                                                                 Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi
                                                                 Nghe khen càng thích, chê càng khổ
                                                                  Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
 
                                                                 Thôi kệ, sầu chi chuyện được thua
                                                                 Tuồng đời thăng giáng lúc tôi, vua
                                                                  Ai khôn mà chẳng dăm lần dại ?
                                                                 Rồi cũng phù vân.. ngọn gió đùa!
 
                                                                 Muôn sự trên đời do Nghiệp Duyên 
                                                                 Hiểu ra, thanh thoát mọi ưu phiền
                                                                 Trong mơ, ai biết đời hư ảo
                                                                 Thả mồi bắt bóng.. tự truân chuyên.. 
 
                                                                 Thôi kệ, đừng than, trách thế nhân
                                                                 Đừng nhìn lỗi họ để.. bâng khuâng!
                                                                 Nhân tình thế thái xưa nay vậy
                                                                 Thánh thiện thì ai ở dưới trần?
 
                                                                 Thôi kệ, chi rồi cũng sẽ qua
                                                                 Giận, hờn, ân, oán, nặng riêng ta
                                                                 Gỡ cặp kính màu cho bớt khổ
                                                                 Mắt nhặm trông đời vạn đốm hoa..
 
                                                                Sống giữa nhân hoàn mấy chục năm
                                                                Nói năng thì dễ, khó là câm!
                                                                 - Đời trôi, ta nhọc vì ôm giữ
                                                                Vui, buồn, sướng, khổ tại nơi tâm.
 
                                                                                   Như Nhiên
                                                                              (Thích Tánh Tuệ)
 
                         blank
                         
blank
                                    
blank
blank
blank
blank
blank
blank
Hình ảnh khóa tu hai ngày tại Chùa Tịnh Luật- Houston- Texas- July 4th & 5th-2015
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
                                                            blank
 
                                                       blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/01/2015(Xem: 16143)
Kính Thầy, tôi không hiểu câu: "Tự do là ung dung trong ràng buộc'' là thế nào? Hai chữ " ràng buộc " ở đây có phải là Nghiệp duyên hay nói theo cách khác là Định mệnh đã an bài cho mỗi một con người? Nhưng ở trong tư thế " ràng buộc " thì làm sao có được sự " tự do " và bằng cách nào để chúng sinh "thoát" ra khỏi sự "ràng buộc" này?!
22/01/2015(Xem: 12727)
Có niềm tin khi thực hành Chánh Ngữ Nói chân thành thu nhiếp được người nghe Mang yêu thương qua câu hát lời vè Dùng lời nói nghiệp thiện lành gieo tạo
22/01/2015(Xem: 14925)
Niềm an lạc mọi người đang sẳn có NGŨ DỤC mê làm khổ lụy suốt đời Do tham TÀI phải kiệt sức tàn hơi Tạo của cải bất kể điều thất đức
22/01/2015(Xem: 12270)
Đời hạnh phúc khi không còn phân biệt Với lục căn không đắm nhiễm lục trần (1) Sống buông thư an lạc mãi trào dâng Không dính mắc là cuộc đời giải thoát
22/01/2015(Xem: 14268)
Trắng đục ngàn sương ngọn gió bồng Xa trông chiều quạnh buổi tàn đông. Tiết thời thoáng đã đùa mây bạc Ngày tháng chừng đang kết nụ hồng. Đã biết cành trơ chờ nẩy lộc Mới hay mai lạnh để thơm bông. Bên trời lãng đãng tình hoa cỏ Thì đấy, hương xuân giữa vạn lòng !
20/01/2015(Xem: 16016)
Nhiều lắm Phù Du sống một ngày Đời mình cũng rứa, có ai hay, Diễm mộng đêm qua thành triệu phú Thức giấc, bật cười.. vẫn trắng tay!
20/01/2015(Xem: 13720)
Ta là Tiên Nữ trên trời Mê Thơ nên xuống dạo chơi Dương trần Gặp toàn Tài tử Thi nhân Lời Thơ thanh kiết bội phần ru êm
19/01/2015(Xem: 14608)
Trong giao tế hàng ngày, hàng bữa Gặp bạn bè thù tạc nọ kia Qui kết lỗi người, thị phi vô bổ Tổn thương nhau đào hố rẽ chia
18/01/2015(Xem: 14535)
Về qua cõi tạm nhân gian. Thấy bao nhiêu chuyện kinh hoàng xiết bao ! Lặng im chẳng nói câu nào. Để hơi thở nhẹ tiêu dao vô cùng.
18/01/2015(Xem: 19966)
Bát Chánh Đạo tám hành trình hạnh phúc Đưa con người đến giải thoát an vui Trên đường tu nếu không tiến ắt lùi Hãy tinh tấn định tâm trong kiên cố Khi chánh định trí tuệ liền hiển lộ Chánh kiến soi chiếu sáng cả thế gian Chánh tư duy miên mật đến niết bàn