Mai nầy (thơ)

30/07/201523:00(Xem: 11213)
Mai nầy (thơ)

Tien_Si_Lam_Nhu_Tang

MAI NẦY


o0o

Thơ tôi chết biến làm thân rác mục

Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường

Để ngày ngày tro quyện với hơi sương

Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn

o0o

Nếu may ra người ta đem đi bón

Ruộng lúa xanh là hả dạ lắm rồi

Để mai nầy tôi sẽ thấy thơ tôi

Không vô ích vì cho đời lúa tốt

o0o

Nếu diễm phúc được bón vào nếp một

Nếp thành xôi càng hửu ích cho đời

Bạn đường ơi xin đừng ghét bỏ tôi

Xin hãy bón vào vườn hoa cỏ dại

o0o

Có những lúc tôi rùng mình tê tái

Hoa cỏ chê không cần đến tro tôi

Sẽ có người đem nó vứt xa xôi

Là nơi ấy chắc hoa rừng sẽ mọc

o0o

Sẽ có lúc đời đua chen mệt óc

Tìm lên rừng để tiêu khiển giải khuây

Biết đâu chừng hoa ấy được cầm tay

Đem về tặng người yêu là mãn nguyện

o0o

Nếu có thương thì bón gốc hướng dương

Tro thành nhựa sẽ nuôi cây định hướng

Tôi diễm phúc sẽ thành hoa ánh sáng

Hướng về tây theo lối mặt trời đi

o0o

Nếu tất cả cỏ hoa và thực vật

Không cần tro tro sẽ mãi xuôi dòng

Giữa trùng khơi thành hơi nước biển đông

Vào không khí để luân lưu khắp nẽo

o0o

Bay về quê thăm mẹ cha mộ chí

Rồi hóa thân chuyễn thóat kiếp luân hồi

o0o

 

LÂM NHƯ-TẠNG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/04/2013(Xem: 15916)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 14962)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13500)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 23980)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 21597)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 25202)
Truyện Kiều (thơ)
29/03/2013(Xem: 20462)
Những ngôi mộ sống - Living graves
29/03/2013(Xem: 13974)
Sáng 19.05.2005, tại Thư viện khoa học tổng hợp TP.HCM, nhà thơ Nguyễn Duy phối hợp cùng Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn đã khai mạc triển lãm “Thơ thiền Lý Trần in trên giấy dó” và giới thiệu tập sách “Thơ thiền Lý Trần” do nhà thơ Nguyễn Duy chủ biên.
29/03/2013(Xem: 18880)
Thấy kẻ khác đau khổ mà anh có lòng thương xót, đó là tâm từ “ Phật Tánh” của anh thể hiện. Thấy người may mắn, giàu sang hạnh phúc...mà bạn rất vui mừng cho họ, đó là thể hiện tấm lòng quảng đại thanh cao của bạn ...
29/03/2013(Xem: 12717)
Hôm trước, một người bạn gửi một bài thơ Hai-ku, thấy hay hay tôi cũng bắt chước làm vài câu…