Hãy sống (thơ)

19/08/201504:27(Xem: 10930)
Hãy sống (thơ)

HÃY SỐNG

Hãy sống
Như hoa
Thơm ngát
Một vùng trời.

Hãy yêu
Như suối thác
Chảy mãi
Về muôn nơi

Ôi năm tháng
Không còn dấu vết
Những buồn đau xưa cũ.

Vì chúng ta
Đã sống
Như hoa nở
Như sông trôi

Và những gì
Là kỉ niệm xa xôi
Rồi sẽ tan biến.

Như cánh chim
Bay qua bầu trời...

21.6.2015

 


NGÀY CUỐI CÙNG.

Ngày dài thăm thẳm bao quanh cuộc đời.
Chúng ta sống và đi lên mấy tầng cao
Của suy tưởng mông lung và mơ mộng
Giờ tìm đâu trong chốn mù khơi một câu trả lời

Ôi tinh anh con người
Xa xăm và mất tăm nơi chốn nào
Bụi mù con đường dài
Ta vẫn phải đi cho đến ngày nhắm mắt.

Hởi những vì tinh tú trên cao.
Hằng đêm ngắm nhìn chúng ta ngủ.
Nhưng như một tên trộm của trời
Ta ngắm chính Ta trong hình hài thượng đế.

Và chờ khi những vì tinh tú vỡ ra.
Những ngôi sao tan biến thành nước mắt
Và đêm tối chập chùng quanh Ta.
Và thượng đế đã cất lời ru nhẹ nhàng bình an cho tất cả.

Ôi con người cao thượng.
Đứng trên đỉnh trùng khơi mà vỗ đôi cánh trắng.
Không có thiên thần nào gục chết được đâu.
Hởi bọn China bố láo.

Ta sẽ bay qua các miền sáng tối
Đem về tình thương cho con người.
Làm nồng lên mùi hương ấm cúng
Và những nụ hoa thiết tha chất đầy tay.

Nhưng làm sao con người biết được
Bốn bức tường bủa vây chúng ta
Mỗi ngày càng khép lại gần hơn
Và Ta sẽ bay qua cái ngày cuối cùng đó.

Amen!
27.7.015

 


TẢN MẠN VỀ TÌNH YÊU.

 

Có đôi khi chúng ta sống như những cây khô chới với trong buổi chiều lộng gió! Như những cánh hoa trôi theo dòng nước biếc xanh chảy mãi vào thiên thu…

 

Và cho dù ta có một tình yêu lớn đến đâu đi nữa, thì cũng không thể nào giữ được người mình yêu!

 

Vì trong tình yêu đó là do chúng ta ảo tưởng về người yêu quá nhiều, cho nên tình yêu của ta mới lớn lao như thế. Và nếu tình yêu đó càng lớn, thì bạn sẽ dễ làm cho người yêu hoảng sợ hơn là yên tâm yêu lại bạn.

 

Vì đó là một tình yêu cuồng điên bất chấp tất cả…

 

Vì người ta yêu nhau rồi người ta cũng bỏ nhau mà đi, và hiếm có ai yêu nhau chung thủy, chân thành nồng nàn mà sống với nhau trọn đời. Những gì chúng ta còn nuối tiếc do không đạt được trong tình yêu, thì bao giờ nó cũng là tươi đẹp mãi mãi…

 

Quyền được khóc là quyền được yêu, cũng như là quyền được làm người.

 

Chúng ta yêu người một cách say đắm chừng nào thì càng sai lầm chừng nấy. Vì tình yêu nó cũng phải có giới hạn trong hiện thực tồn tại của nó. Chúng ta yêu nhau mà quên đi tất cả, thì chúng ta sẽ lạc lỏng trong một mối tình bi kịch.

 

Nhưng dù sao có như thế vẫn tốt hơn là không có tình yêu. Những mối tình bi kịch là những mối tình đẹp nhất. Và vì một mối tình đẹp đẽ quá mà chúng ta dấn thân yêu người, nhưng sống trong bị kịch thì chúng ta không thể chịu nỗi….

 

Ôi tình yêu! Nỗi đau tình yêu là nỗi đau lớn nhất và đẹp đẽ nhất!

 

Và dù người yêu có bỏ ta đi, nhưng lòng ta vẫn luôn hy vọng gặp lại nàng. Và chính điều đó đã giữ cho chúng ta sống được trên cỏi đời trần gian này. Vì hình ảnh người ta yêu cứ mãi quấn quýt đâu đây…âm thanh ánh sáng và những con đường góc phố, có lưu dấu mối tình thơ ngây của chúng ta.

 

Những kỷ niệm của tình yêu xưa kia, giờ đây đã kết tinh thành những biểu tượng xinh đẹp trong lòng người. Và nếu ta yêu người chân thành, thì những kỉ niệm đó sẽ đưa chúng ta đi đến trên con đường sáng.

 

Và hởi người yêu ơi! Ta yêu em yêu thêm tình phụ của em. Vì tình yêu của ta là quý giá như ngân tuyết đa bảo kim cương. Dù người không yêu ta nhưng ta vẫn yêu người, và mỗi sớm mai thức dậy ta thường cầu nguyện cho người được hạnh phúc!

 

Tình yêu chiếc bóng bên đời người, nhưng tình yêu đó luôn rộn ràng thức dậy trong mỗi sớm mai. Bên ly cà phê sáng ta nghĩ về người, về giấc mơ đêm qua ta đã thấy người sáng trong lồng lộng không ngừng tỏa hào quang. Ta thấy người như thiên thần đã đến đây cứu rỗi đời ta đầy ưu phiền buồn bã…

 

Và nếu ai có một đời sống buồn đau càng nhiều, thì người đó càng yêu mãnh liệt hơn hết. Vì chúng ta sinh ra đã nhiều cô đơn rồi. Chúng ta cứ thấy mình lẽ loi quá trên cuộc đời này, nên khi tình yêu đến ta cứ ngỡ là một phép màu lung linh xinh đẹp vô cùng…

 

“Tình ngỡ đã phôi pha, nhưng tình cũng thật gần. Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây. Ôi áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…”

 

Hình ảnh của mối tình xưa kia tưởng đã phài nhòa theo năm tháng, nhưng vào một hôm trời đất quay cuồng, để cho chúng ta gặp lại nhau thật mừng vui hết biết…

 

Và bây giờ chúng ta vẫn còn có nhau, như những người bạn thân tự thuở nào. Và đó là một tình cảm còn lớn hơn cả tình yêu ngày xưa nữa. Vì chúng ta luôn giữ trong nhau những gì trong sáng, tinh khiết nhất đến suốt đời…

 

29.7.2015

Thích Hoằng Toàn (Hà Hùng)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/06/2025(Xem: 2916)
Sân si ngã chấp ta người Gương lu vì bụi, trăng mờ vì mây. Bao năm yêu ghét lưu đầy Năm ấm che lấp khó mong hiển bày Lìa năng lìa sở đêm ngày. Thầy mà lìa thấy, ai ơi chớ ngờ. Từ nay dẹp hết mê mờ. Nào ai lại hội trăng giờ ở đâu. ?? ?.
28/06/2025(Xem: 3296)
Có những điều không thể hiểu bằng lý trí ! Chỉ cần giữ lòng mềm giữa đời cứng mà thôi Lặng nghe tim gọi tiếng “ mầu nhiệm” ơi Trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được sự sống quá ư kỳ diệu !
28/06/2025(Xem: 2940)
Tĩnh mịch canh thâu gợi nỗi buồn Con đò khua nhẹ giấc mơ buông Chênh vênh mái nhớ trôi bờ mộng Lặng lẽ hồn mong khuất nẻo nguồn Nhặt chút tình xưa hong gió nhạt Gom vài hương cũ nhuộm trăng suông. Đêm về trăn trở lòng thao thức Khói quyện am trà lệ lại tuôn.
28/06/2025(Xem: 2838)
Giới trường tiêu tướng được cung tuyên Hành giả an cư kết thắng duyên Thúc liễm oai nghi tâm nhiếp niệm Trao dồi tế hạnh ý tinh chuyên Thời thời thức tĩnh gieo mầm thiện Khắc khắc hân hoan hướng bến thiêng Tịnh nghiệp đạo tràng hương khấn nguyện
27/06/2025(Xem: 2986)
Bảo Quang sen nở ngát hương thiền Tĩnh lặng tăng nhân hướng đạo viên Mắt ngắm hoa bừng ưu não chuyển Tai nghe pháp rưới lạc an truyền Quê người đuốc tuệ ghi thành truyện Đất khách đèn tâm thắp sáng duyên Dẫu thế trầm luân luôn lắm chuyện Nhưng lòng mãi giữ tín căn nguyền.
26/06/2025(Xem: 4344)
Là có thể vượt qua mọi chướng ngại thử thách! Là của cải đích thực của mọi cá nhân Sẽ dẫn dắt tâm trí đến vùng tri thức cao hơn Sống giữa đời thường, ung dung dạo chơi trong nắng! Tỉnh như sương sớm, vì trong ta có sẵn phẩm tính của hiền thánh! 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
22/06/2025(Xem: 4140)
Bài thơ được cảm tác khi người viết hữu duyên đọc lại lời dạy của vua Trần Thái Tông trong bài kinh HƯỚNG THƯỢNG NHẤT ĐẠO và chỉ một câu đầu thôi với lời giải thích của một vị ân sư (Sứ giả Như Lai )đã cảm hoá được mình về đường lối tu tập. Kính trích đoạn câu dạy đầu tiên trong bản dịch “Hướng Thượng Nhất Đạo của Trần Thái Tông
20/06/2025(Xem: 3255)
Em trở lại cho hồn thêm tươi mát Cho hoàng hôn tràn ngập ánh bình minh Cho đêm thôi đen cho ngày thôi dài Cho lệ bớt rơi giữa lòng nhân thế!
20/06/2025(Xem: 3535)
Kính thưa bạn, Tha thiết trân trọng có vài lời tâm huyết! Hãy cùng nhau cảm nhận được ánh sáng rất sâu nơi trái tim Một lòng giữ lấy đạo trong tình yêu thiêng liêng, Giữa thời đại mà nhiều người như bỏ quên nó.!
16/06/2025(Xem: 3825)
Chợt nhớ về người Thầy tri thức thầm lặng Từng ao ước được cận kề vì sự cống hiến tận tâm Khiêm tốn, bình dị truyền trao giáo lý uyên thâm Lại gieo trồng kiến thức, nhân cách ngay cả lối sống! Mong thế hệ sau có được hành trình học hỏi đầy ánh sáng ! Nhưng trong thời đại công nghệ, mấy ai chịu lắng nghe Mất định hướng giữa tỉnh thức, và nhu cầu xã hội nặng đè Làm sao nuôi dưỡng và mang lại niềm vui đạo đức!