Dưới Ánh Trăng Thiền (thơ)

22/09/201219:57(Xem: 15019)
Dưới Ánh Trăng Thiền (thơ)

Nguyet_thuc




Dưới Ánh Trăng Thiền

(Tản-bút-thơ)




1.

Thơ

Tìm về bản thể

Để đối diện linh hồn…

Trí-công-cụ

Như máy móc vô cảm

Một vần thơ

Hiển lộ ánh trăng tâm.

2.

Nhìn vô tác

Thấy tỏ tường

Vọng tưởng hóa chân như

Cực lạc quyện từ bi

Ánh Viên Giác hốt nhiên trùm khắp chốn

Giữa vầng trăng

Một niệm vô ngôn.



3.

Lưu bóng giai nhân

Gương hồ dậy sóng

Trăng tan

Quên chốn an nhiên theo dục vọng

Bặt chân tâm

Cỏ nội

Mây ngàn…

4.

“Nhân bất học bất tri lí”

Nhưng trí-lương-tri

Soi sáng lòng người…

Nhân hữu học

Lắm phường ma quỷ

Mất vầng trăng

Đen tối lương tâm.



5.

Miệng tha thiết vầng trăng thanh bình

Cái “tôi” quyền lực-chiến tranh

Miệng ngọt ngào vì nước vì dân

Cái “tôi” sâu mọt nhặng ruồi-vô cảm…

Đảo điên tiếng sủa bóng

Vô minh

Bầy đàn vang rân.

6.

“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” (*)

Mẫu số chung

Tỏ ngộ khi đi tìm chân lí…

Gặp lại Thượng Đế (pháp thân)

Giữa vầng trăng vô tướng

Tâm vô ngôn

Soi sáng muôn lời.

(*): -“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ,

là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền;

mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ,

cho sự thăng hoa trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.

-“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là minh sư vĩ đại nhất

của chính mình.

(Đường Về Minh Triết; NXB Văn Nghệ, 2007).

7.

Cảm nghiệm cái “tôi”

Hốt nhiên trực ngộ

Tâm Không…

Giữa chợ đời

Trăng Lăng Già tịch chiếu

Bể khổ vơi dần

Thấp thoáng từ bi.

8.

Im lặng cái “tôi”

Tâm thấy tâm

Trăng vĩnh hằng hiển lộ

Dứt đối kháng

Bặt tị hiềm hơn thua nhân-ngã

Phóng hạ đồ đao

Phật hiện tiền.



9.

Tâm điên đảo

Miệng cằn nhằn

Sân si che khuất vầng trăng

Hạnh phúc trăm năm: ảo tưởng

Những bản tình ca

Linh hồn vất vưởng

Cái “tôi”: bể khổ cho nhau.

10.

Dừng tâm rong ruổi

Đêm nay ngồi quán chiếu cái “tôi”

Tịnh độ không xa ngái

Rưng rưng một thoáng chân như

Tuồng như giữa tùng lâm Đâu Suất

Trăng khuya đối ẩm

Chia sẻ bình yên với đất trời.

11.

Tích tụ năng lượng vọng tâm

Quên vầng trăng tuệ giác

Kiếp người nặng nghiệp đảo điên

Cuối đời

Chui vào ngạ quỷ

Đói khát liên miên

Mồ mả ngục tù.

12.

Dừng bước tâm hành

Mây vô minh dần tan

Vầng trăng xưa thấp thoáng

Vơi bao ràng buộc chợ đời…

Chợt tiếng chim

Bừng sáng

Tâm Không.

(22-30/7/2013)

(Đã đăng ở Vandanviet.net)

Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

--------------------------------

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2013(Xem: 16487)
Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy Nước xanh trong biển động sóng gào Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao
09/02/2013(Xem: 15785)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20954)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28368)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14603)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24021)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15122)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10354)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16076)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23620)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.