Dưới Ánh Trăng Thiền (thơ)

22/09/201219:57(Xem: 14997)
Dưới Ánh Trăng Thiền (thơ)

Nguyet_thuc




Dưới Ánh Trăng Thiền

(Tản-bút-thơ)




1.

Thơ

Tìm về bản thể

Để đối diện linh hồn…

Trí-công-cụ

Như máy móc vô cảm

Một vần thơ

Hiển lộ ánh trăng tâm.

2.

Nhìn vô tác

Thấy tỏ tường

Vọng tưởng hóa chân như

Cực lạc quyện từ bi

Ánh Viên Giác hốt nhiên trùm khắp chốn

Giữa vầng trăng

Một niệm vô ngôn.



3.

Lưu bóng giai nhân

Gương hồ dậy sóng

Trăng tan

Quên chốn an nhiên theo dục vọng

Bặt chân tâm

Cỏ nội

Mây ngàn…

4.

“Nhân bất học bất tri lí”

Nhưng trí-lương-tri

Soi sáng lòng người…

Nhân hữu học

Lắm phường ma quỷ

Mất vầng trăng

Đen tối lương tâm.



5.

Miệng tha thiết vầng trăng thanh bình

Cái “tôi” quyền lực-chiến tranh

Miệng ngọt ngào vì nước vì dân

Cái “tôi” sâu mọt nhặng ruồi-vô cảm…

Đảo điên tiếng sủa bóng

Vô minh

Bầy đàn vang rân.

6.

“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” (*)

Mẫu số chung

Tỏ ngộ khi đi tìm chân lí…

Gặp lại Thượng Đế (pháp thân)

Giữa vầng trăng vô tướng

Tâm vô ngôn

Soi sáng muôn lời.

(*): -“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ,

là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền;

mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ,

cho sự thăng hoa trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.

-“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là minh sư vĩ đại nhất

của chính mình.

(Đường Về Minh Triết; NXB Văn Nghệ, 2007).

7.

Cảm nghiệm cái “tôi”

Hốt nhiên trực ngộ

Tâm Không…

Giữa chợ đời

Trăng Lăng Già tịch chiếu

Bể khổ vơi dần

Thấp thoáng từ bi.

8.

Im lặng cái “tôi”

Tâm thấy tâm

Trăng vĩnh hằng hiển lộ

Dứt đối kháng

Bặt tị hiềm hơn thua nhân-ngã

Phóng hạ đồ đao

Phật hiện tiền.



9.

Tâm điên đảo

Miệng cằn nhằn

Sân si che khuất vầng trăng

Hạnh phúc trăm năm: ảo tưởng

Những bản tình ca

Linh hồn vất vưởng

Cái “tôi”: bể khổ cho nhau.

10.

Dừng tâm rong ruổi

Đêm nay ngồi quán chiếu cái “tôi”

Tịnh độ không xa ngái

Rưng rưng một thoáng chân như

Tuồng như giữa tùng lâm Đâu Suất

Trăng khuya đối ẩm

Chia sẻ bình yên với đất trời.

11.

Tích tụ năng lượng vọng tâm

Quên vầng trăng tuệ giác

Kiếp người nặng nghiệp đảo điên

Cuối đời

Chui vào ngạ quỷ

Đói khát liên miên

Mồ mả ngục tù.

12.

Dừng bước tâm hành

Mây vô minh dần tan

Vầng trăng xưa thấp thoáng

Vơi bao ràng buộc chợ đời…

Chợt tiếng chim

Bừng sáng

Tâm Không.

(22-30/7/2013)

(Đã đăng ở Vandanviet.net)

Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

--------------------------------

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11304)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
08/09/2012(Xem: 16685)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14114)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13766)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12564)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10602)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10454)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14572)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17472)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng
01/08/2012(Xem: 14976)
Hoa sen nở, bốn phương về hội tụ; Chúng trung tôn, oai đức mấy nghìn năm... Hàn Long Ẩn