Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
Tôi bước chân qua những phố phường
Bụi trần uế tạp gót chân vương…
Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả
Cảnh hý trường hay bãi chiến trường?
Mây quấn non sông hận ngút trời
Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi…
Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa
Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.