Vấp chân (thơ)

01/05/201721:04(Xem: 10387)
Vấp chân (thơ)




canh dieu

Vấp chân

 

Vấp chân, trợt giữa chợ chiều
Nhìn trời mà ngắm cánh diều nghiêng chao
Buồn cười nên chẳng hư hao
Chỉ đau thân xác ngã nhào vô duyên
Vấp chân, chúi nhũi cửa thiền
Dập đầu tinh tú thềm hiên quay mòng
Tâm cười nên té như không
Chỉ vương lấm tấm bụi hồng áo lam
Vấp chân, tình phóng khỏi tâm
Hoang mang yêu ghét, xa gần đầy vơi
Trái tim thom thóp rã rời
Môi rêm rêm đẩy nụ cười chơ vơ
Vấp chân, phải nhánh cây khô
Giòn tan tiếng gãy mong chờ tách chia
Xuýt xoa lững thững đường về
Thấy hoa trước ngõ vừa khoe sắc vàng.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2011(Xem: 27747)
Tiếng chuông chùa mãi ngân vang, vào lúc buổi bình minh vừa thức giấc hay lúc chiều về, đem theo âm thanh ấm cúng, chan chứa tâm tình, lan rộng ra khắp không gian. Từ bao đời qua, tiếng chuông chùa trở thành nề nếp đẹp của văn hoá tâm linh cho mọi người, với nhịp khoan thai, nhịp nhàng, trong âm vang như chứa những niềm vui, hỷ lạc, một tấm lòng nào đó, khó diễn tả được.
26/07/2011(Xem: 13843)
Quán tưởng (thơ)
26/07/2011(Xem: 13662)
Chiều thăm điệu Hảo (thơ)
25/07/2011(Xem: 12886)
Tôi bước chân qua những phố phường Bụi trần uế tạp gót chân vương… Lòng chưa nhận định niềm Chơn Giả Cảnh hý trường hay bãi chiến trường? Mây quấn non sông hận ngút trời Ngàn năm oán khí vẫn chưa trôi… Danh từ “Dân Tộc” say binh lửa Máu lệ càng thêm ngập Biển Đời.
25/07/2011(Xem: 14111)
Những giọt huyết ngà (thơ khóc con)
24/07/2011(Xem: 13466)
Trầm mặc lầu hương (thơ)
23/07/2011(Xem: 13913)
Mưa rơi trong Chùa (thơ)
23/07/2011(Xem: 16724)
Khóc Cha (thơ)
23/07/2011(Xem: 14250)
Trời mưa sắc thuốc hầu Thầy (thơ)