Thương Nhớ Em (Cúng Hương Linh Em Gái Ngọc Trân)

15/05/201722:15(Xem: 12642)
Thương Nhớ Em (Cúng Hương Linh Em Gái Ngọc Trân)

nen huong tuong niem

Thơ

 

NHỚ THƯƠNG EM

 

(Cúng Hương linh  em gái Ngọc Trân)

 

 

Em ơi, ruột xót lòng nao

Đêm dài trăn trở, ngày xao xuyến buồn

Nhớ xưa xa cách cội nguồn

Chị Nam em Bắc dặm đường rẻ đôi (1946)

Xa Cha Mẹ, nhập cuộc đời

Lao lung nặng gánh, chơi vơi thế tình

Ba mươi năm lửa chiến binh

Đốt tan ngày tháng bình minh tuyệt vời

Kể từ Bến Hải chia đôi

Hướng mây phương Bắc nghẹn lời nhớ thương

Mẹ Cha gầy guộc vườn sương

Nỗi đau anh Lộc, nỗi buồn em Trân (1954)

Mạch đau đẩy tới mộ phần

Ôm Cha khóc Mẹ hai lần thọ tang…  (1962, 1974)

 

***


em gai Ngoc Tran

 

Em về… cổng nát nhà hoang

Tình người như chiếc lá vàng mùa thu!

Tìm đâu ánh mắt dịu từ

Chìm trong cõi mộng thiên thu mất rồi

Em dâng hương, lệ không vơi

Cha thương Mẹ nhớ chôn đôi mộ phần

Em về quê Mẹ ba lần

Ba lần thấy chị gian truân chợ đời

Đắng cay chị ngậm tê môi

Lấy chi chất ngọt mà bồi cho em?

Em quay lưng bước khỏi thềm

Chị đưa ra ngo theo em đoạn đường

Tay gầy nắm chặt tay xương

Bốn dòng nước mắt, hai gương mặt nhòa

Mười hai năm lại cách xa

Em không về, chị chẳng ra một lần!

Bạc phơ đầu, tuổi chất chồng

Chị già em yếu thắt lòng nhớ nhau

Nhớ Trân hồi trẻ… in sâu

Dáng hình xinh đẹp, hồng hào, có duyên

Bao nhiêu nam tử ước nguyền

Thơ tình gửi tới cầu duyên vợ chồng

Có chàng tú sĩ gia phong

Tương tư ôm mối hận lòng xanh xao

Mối tình diễm tuyệt thanh cao

Đem tim nhập cõi ngàn sao vọng tình…

Nhớ vui hai chị em mình

Thuộc lòng những bản ca tình Ti-no (Tino Rossi)

Thi nhanh đồng hát, khi hô:

“Một, hai, ba!” xổ tiếng Bồ tiếng Tây

Em thua chị trước một giây

Bị chị véo mũi đỏ gay kêu trời

Làm việc nhà, vẫn bày chơi:

Thanh trà không được cắt rời vỏ xanh

Mau tay lột múi cho nhanh

Ai thua phải nộp phạt thành hai xu (hai ngàn bây giờ)

Quăng dao em bỏ chạy ù

Chị theo ví bắt, em bu áo Dì

-“Hai con khỉ, làm cái chi?”

- Ăn gian, đòi nợ (Trân trêu)

Còn mi quịt tiền (chị mắng)

Dì cưng gái Út, binh liền:

-“Lớn thì làm giỏi, đòi tiền cái chi?”

Chị thua đành phải cười khì

Một trăm lần xử là Dì binh em…

 

***

 

Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm

Tình thương Cha Mẹ, anh em thuận hòa

Đâu ngờ cuộc thế phong ba

Xoáy theo cơn lốc, vỡ òa nghiệp thân:

Đức tài, phong độ, hiền nhân

Chôn vùi dưới huyệt, gió trần đẩy xa

Ba lăm năm chị không nhà

Hai mươi năm tiếp chị già… tám mươi!

Thịnh suy chắt lọc cuộc đời

Khôn lanh nhường hết cho người Tinh Khôn

Dại khờ với một đàn con

Mà trau chữ Nhẫn cho tròn Đạo Tâm

Chôn Cha, khóc Mẹ hai lần

(Thương em xa… chẳng dự phần khăn tang)

Một mình mấy chục Vu Lan

Vọng linh Phụ Mẫu lệ tràn mạch đau

Anh gò rộng, em rừng sâu

Hai nơi huyệt lạnh kín sầu thiên thu

Thương Trân tình nặng thê phu

Mảnh khăn góa phụ thắt từ Tâm Tang:

Ngày càng tiều tụy dung nhan

Ôm hoài mối lụy bàng hoàng cô đơn

Em không pháp giải vô thường

Trăm điều khúc mắc cứ vương vào lòng…

 

***

 

Bây giờ… thôi thế là xong!

Đường mây em bước thong dong cửu tuyền

Bao nhiêu nghiệp, bao nhiêu duyên

Buông hai tay thả hết phiền lụy xưa

Tiễn em… mõ nhịp chuông khua

Cầu kinh thỉnh hợp hiên chùa Long Sơn

Ân Cha, nghĩa Mẹ song hồn

Em vào đảnh lễ tạ ơn sanh thành

Còn duyên còn kiếp lai sanh

Biết đâu nợ trước tạo thành duyên sau

Em ơi, Phật pháp nhiệm mầu

Ba ngàn thế giới một câu “Di Đà”

Linh thiêng em nép đường hoa

Đừng sai bước lạc hướng Tà giáo vây

Cầu xin qua bốn chín ngày

Em ôm linh pháp sáng đầy hồn phiêu…

Chấp tay bái biệt em yêu

Trăm câu thơ tưởng nhớ nhiều, Cúng Em.

 

Tâm Tấn

 (1998)


Chú thích:
Trong bài thơ, có đoạn tác giả kể lại kỷ niệm vui của hai chị em thuở ấu thơ, thấy đã dùng danh xưng "Dì", thay vì gọi là "Mẹ", đó là do hồi xưa ông bà mình thường hay tin vào bói toán, tướng số, nên khi biết có con cái mang tuổi xung khắc liền lo đặt tên thiệt xấu, hoặc thiệt buồn cười, để khỏi bị "ma bắt, tà hại"; lại còn không được gọi song thân là Cha Mẹ, Bố Mẹ, Ba Má... mà phải gọi là Dì Dượng, Cậu Mợ để "đánh lạc hướng" tà ma.
Mời xem thêm trang thơ của Nư Sĩ Tâm Tấn:
https://quangduc.com/author/post/6936/1/nu-si-tam-tan


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/02/2013(Xem: 16495)
Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy Nước xanh trong biển động sóng gào Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao
09/02/2013(Xem: 15924)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20979)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28392)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14620)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24057)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15153)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10510)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16124)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23773)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.