Vương vấn (thơ)

08/05/201120:14(Xem: 13077)
Vương vấn (thơ)

0015_red_roses




VƯƠNG VẤN


Vương vấn bao nhiêu chuyện ở lòng
Đến rồi chẳng lẽ trở về không
Gió chiều thoảng vờn khe núi
Nắng sớm dịu dàng tỏa bến sông
Một kiếp phong trần say ý mộng
Trăm năm hồ thỉ quyện hương nồng
Cuộc đời thương quá dù hư thực
Lai láng ân tình sóng biển đông

THÍCH CHƠN PHƯƠNG

red_rose_49

NGUYỆN XIN

Ơn Cha,Ơn Mẹ ,đất trời
Đã sinh con được làm người trần gian
Cuộc đời quí giá vô vàn
Nguyện xin làm một viên than cháy hồng

T.Chơn Phương



red_rose_46

CHẠNH LÒNG


Ai về nhặt xác phượng rơi
Điểm từng trang giấy tuỗi đời đã qua
Hoa niên ngày ấy trong ta
Bạn thầy một thuở nay xa ngàn trùng

Đôi khi nhớ lại mái trường
Nhớ từng buổi học tình thương tràn đầy
Hành trang vạn nẽo đường mây
Cánh chim bạt gió nay thầy bạn đâu ?

Bây giờ sương bạc mái đầu
Bâng khuâng tiếc nuối nặng câu ân tình

THÍCH CHƠN PHƯƠNG




red_rose_48
HÀNH TRANG
Thương tặng Các em sinh viên sống xa Cha Mẹ.

Cha lam lũ luống cày bong sỏi đá
Mẹ tảo tần gồng gánh dưới trời mưa
Nắng cháy da ngọt ngào ca nước lũ
Nụ cười buồn mặn chát bát cơm dưa

Con học xa ,nhà Cha Mẹ tiễn đưa
Chút tiền mọn bao tháng ngày dành dụm
Trao cho con mà sao Cha lúng túng
Mái tranh nghèo gió động khẽ lao xao

Mẹ đã già bất chợt cũng ước ao
Chuyện đời thường chẳng hóa thành cổ tích
Hành trang lên đường đơn sơ túi xách
Nhưng tình quê trỉu nặng vướng trong lòng

THÍCH CHƠN PHƯƠNG





HOÀNG HÔN

Lưng trời tiếng vạc kêu sương
Không gian điểm cánh nhạn đường xa xăm
Thời gian bao nỗi thăng trầm
Tình quê trăn trở tháng năm dặm dài

T.Chơn Phương



red_rose_54

THỜI GIAN

Thời gian là tóc của Cha
Dáng còng của Mẹ,nước da đồi mồi
Tôi đi cuối đất cùng trời
Ngoảnh đi,ngoảnh lại một đời sao nhanh

T.Chơn Phương



red_rose_60
HÌNH BÓNG CHA GIÀ

Cha ra đi,cõi vô thường tan biến
Mái tranh nghèo,đã vắng bóng Cha ơi
Vẫn còn đây,búc màn thư cửa sổ
Gió phất phơ,reo kẽ lá không lời

Cha ra đi,khung trời còn nhung nhớ
Áo bà ba ,nhuộm một nắng hai sương
Áo vải thô,bạc phai màu hoại sắc
Cảnh nhà xưa,nghiêng một mái Song Đường

Cha ra đi,bóng Cha già còn đó
Quãng đường dài,gai góc vẫn không phai
Cát bụi bay,thì thầm khua sõi đá
Gọi hồn con,bóng núi đổ sông dài

Cha rũ áo,cuộc đời như bỏ ngõ
Dòng sông xưa,nhịp sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua,thêm một lần thương nhớ
Bóng Cha già cằn cỗi tóc bạc phơ

Tiếng chuông đầu hôm buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm đưa xa
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng tôn thờ

Lời kinh trầm bỗng bên chùa
Dọc đường rơi rụng hơn thua
Trở về nguồn tâm muôn thuở
Đây rồi hình bóng Cha ơi.....!

THÍCH CHƠN PHƯƠNG



red_rose_58
QUÊ HƯƠNG


Quê Hương từ thuở ấu thơ
Ghi bao kỷ niệm đến giờ chưa quên
Quê hương đồng lúa xanh mềm
Tiếng ru đầm thắm,lớn lên từng ngày

Quê hương nơi cất cánh bay
Đường đời muôn ngã tháng ngày lặn trôi
Xa quê gần hết cuộc đời
Nhớ thương mãi gửi về nơi quê nhà

Quê Hương nguồn cội thi ca
Quê Hương là nước non nhà...Quê Hương .

THÍCH CHƠN PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/08/2010(Xem: 13790)
Rằng xưa, có Mục Kiền Liên Tu hành giác ngộ, chứng liền lục thông “Thiên nhãn”, “Thiên nhĩ” vô cùng “Tha tâm”, “Thần túc” thỉ chung rõ ràng “Túc mệnh”, “Lậu tận” vô can Đường xuôi lối ngược dọc ngang đi về Mục Liên bèn nhớ Mẫu hề
04/08/2010(Xem: 13379)
Bảy tình (thơ)
16/07/2010(Xem: 25145)
Vừa qua, được đọc mấy bài thơ chữ Hán của thầy Tuệ Sĩ đăng trên tờ Khánh Anh ở Paris (10.1996) với lời giới thiệu của Huỳnh kim Quang, lòng tôi rất xúc động. Nghĩ đến thầy, nghĩ đến một tài năng của đất nước, một niềm tự hào của trí tuệ Việt Nam, một nhà Phật học uyên bác đang bị đầy đọa một cách phi pháp trong cảnh lao tù kể từ ngày 25.3.1984, lòng tôi trào dậy nỗi bất bình đối với những kẻ đang tay vứt "viên ngọc quý" của nước nhà (xin phép mượn từ này trong lời nhận xét của học giả Đào duy Anh, sau khi ông đã tiếp xúc với thầy tại Nha trang hồi năm 1976: "Thầy là viên ngọc quý của Phật giáo và của Việt Nam ") để chà đạp xuống bùn đen... Đọc đi đọc lại, tôi càng cảm thấy rõ thi tài của một nhà thơ hiếm thấy thời nay và đặc biệt là cảm nhận sâu sắc tâm đại từ, đại bi cao thượng, rộng lớn của một tăng sĩ với phong độ an nhiên tự tại, ung dung bất chấp cảnh lao tù khắc nghiệt... Đạo vị và thiền vị cô đọng trong thơ của thầy kết tinh lại thành những hòn ngọc báu của thơ ca.
28/06/2010(Xem: 52199)
Ba môn vô lậu học Giới Định Tuệ là con đường duy nhất đưa đến Niết bàn an lạc. Muốn đến Niết-bàn an lạc mà không theo con đường này thì chỉ loanh quanh trong vòng luân hồi ba cõi. Nhân Giới sinh Định, nhân Định phát Tuệ– ba môn học liên kết chặt chẽ vào nhau, nhờ vậy mới đủ sức diệt trừ tham ái, đẩy lùi vô minh, mở ra chân trời Giác ngộ. Nhưng Giới học mênh mông, Định học mêng mông, Tuệ học mênh mông; nếu không nắm được “Cương yếu” thì khó bề hiểu biết chu đáo, đúng đắn. Không hiểu biết đúng đắn thì không sinh tâm tịnh tín; không có tâm tịnh tín thì sẽ không có tịnh hạnh, như vậy, con đường giải thoát bị bế tắc. Như một người học hoài mà vẫn không hiểu, tu hoàí mà vẫn không cảm nhận được chút lợi ích an lạc nào.
19/05/2010(Xem: 16222)
Đừng tưởng cứ trọc là sư Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan Đừng tưởng có của đã sang Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây Đừng tưởng cứ uống là say Cứ chân là bước cứ tay là sờ Đừng tưởng cứ đợi là chờ Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần Đừng tưởng cứ mới là tân
16/05/2010(Xem: 11617)
Thầy từ phương xa đến đây, Chúng con hạnh ngộ xum vầy. Đêm nay chén trà thơm ngát, Nhấp cho tình Đạo dâng đầy. Mừng Thầy từ Úc tới thăm, Đêm nay trăng sáng ngày rằm. Thầy về từ tâm lan tỏa, Giữa mùa nắng đẹp tháng Năm
10/03/2010(Xem: 19295)
Qua sự nghiệp trước tác và dịch thuật của Hòa Thượng thì phần thơ chiếm một tỷ lệ quá ít đối với các phần dịch thuật và sáng tác khác nhất là về Luật và, còn ít hơnnữa đối với cả một đời Ngài đã bỏ ra phục vụ đạopháp và dân tộc, qua nhiều chức năng nhiệm vụ khác nhaunhất là giáo dục và văn hóa là chính của Ngài.
10/03/2010(Xem: 13874)
Ba La Mật, tiếng Phạn Là Pu-ra-mi-ta, Gồm có sáu pháp chính Của những người xuất gia. Ba La Mật có nghĩa Là vượt qua sông Mê. Một quá trình tu dưỡng Giúp phát tâm Bồ Đề. Đây là Bồ Tát đạo, Trước, giải thoát cho mình,
10/03/2010(Xem: 18644)
Tên Phật, theo tiếng Phạn, Là A-mi-tab-ha, Tức Vô Lượng Ánh Sáng, Tức Phật A Di Đà. Đức A Di Đà Phật Là vị Phật đầu tiên Trong vô số Đức Phật Được tôn làm người hiền. Ngài được thờ nhiều nhất Trong Ma-hay-a-na, Tức Đại Thừa, nhánh Phật Thịnh hành ở nước ta.
01/10/2007(Xem: 17407)
214 Bộ Chữ Hán (soạn theo âm vận dễ thuộc lòng)