Vương vấn (thơ)

08/05/201120:14(Xem: 13454)
Vương vấn (thơ)

0015_red_roses




VƯƠNG VẤN


Vương vấn bao nhiêu chuyện ở lòng
Đến rồi chẳng lẽ trở về không
Gió chiều thoảng vờn khe núi
Nắng sớm dịu dàng tỏa bến sông
Một kiếp phong trần say ý mộng
Trăm năm hồ thỉ quyện hương nồng
Cuộc đời thương quá dù hư thực
Lai láng ân tình sóng biển đông

THÍCH CHƠN PHƯƠNG

red_rose_49

NGUYỆN XIN

Ơn Cha,Ơn Mẹ ,đất trời
Đã sinh con được làm người trần gian
Cuộc đời quí giá vô vàn
Nguyện xin làm một viên than cháy hồng

T.Chơn Phương



red_rose_46

CHẠNH LÒNG


Ai về nhặt xác phượng rơi
Điểm từng trang giấy tuỗi đời đã qua
Hoa niên ngày ấy trong ta
Bạn thầy một thuở nay xa ngàn trùng

Đôi khi nhớ lại mái trường
Nhớ từng buổi học tình thương tràn đầy
Hành trang vạn nẽo đường mây
Cánh chim bạt gió nay thầy bạn đâu ?

Bây giờ sương bạc mái đầu
Bâng khuâng tiếc nuối nặng câu ân tình

THÍCH CHƠN PHƯƠNG




red_rose_48
HÀNH TRANG
Thương tặng Các em sinh viên sống xa Cha Mẹ.

Cha lam lũ luống cày bong sỏi đá
Mẹ tảo tần gồng gánh dưới trời mưa
Nắng cháy da ngọt ngào ca nước lũ
Nụ cười buồn mặn chát bát cơm dưa

Con học xa ,nhà Cha Mẹ tiễn đưa
Chút tiền mọn bao tháng ngày dành dụm
Trao cho con mà sao Cha lúng túng
Mái tranh nghèo gió động khẽ lao xao

Mẹ đã già bất chợt cũng ước ao
Chuyện đời thường chẳng hóa thành cổ tích
Hành trang lên đường đơn sơ túi xách
Nhưng tình quê trỉu nặng vướng trong lòng

THÍCH CHƠN PHƯƠNG





HOÀNG HÔN

Lưng trời tiếng vạc kêu sương
Không gian điểm cánh nhạn đường xa xăm
Thời gian bao nỗi thăng trầm
Tình quê trăn trở tháng năm dặm dài

T.Chơn Phương



red_rose_54

THỜI GIAN

Thời gian là tóc của Cha
Dáng còng của Mẹ,nước da đồi mồi
Tôi đi cuối đất cùng trời
Ngoảnh đi,ngoảnh lại một đời sao nhanh

T.Chơn Phương



red_rose_60
HÌNH BÓNG CHA GIÀ

Cha ra đi,cõi vô thường tan biến
Mái tranh nghèo,đã vắng bóng Cha ơi
Vẫn còn đây,búc màn thư cửa sổ
Gió phất phơ,reo kẽ lá không lời

Cha ra đi,khung trời còn nhung nhớ
Áo bà ba ,nhuộm một nắng hai sương
Áo vải thô,bạc phai màu hoại sắc
Cảnh nhà xưa,nghiêng một mái Song Đường

Cha ra đi,bóng Cha già còn đó
Quãng đường dài,gai góc vẫn không phai
Cát bụi bay,thì thầm khua sõi đá
Gọi hồn con,bóng núi đổ sông dài

Cha rũ áo,cuộc đời như bỏ ngõ
Dòng sông xưa,nhịp sóng vỗ đôi bờ
Mỗi lần qua,thêm một lần thương nhớ
Bóng Cha già cằn cỗi tóc bạc phơ

Tiếng chuông đầu hôm buông thả
Tiếng chuông mỗi sớm đưa xa
Ngân vang trôi về nỗi nhớ
Mênh mang hình bóng tôn thờ

Lời kinh trầm bỗng bên chùa
Dọc đường rơi rụng hơn thua
Trở về nguồn tâm muôn thuở
Đây rồi hình bóng Cha ơi.....!

THÍCH CHƠN PHƯƠNG



red_rose_58
QUÊ HƯƠNG


Quê Hương từ thuở ấu thơ
Ghi bao kỷ niệm đến giờ chưa quên
Quê hương đồng lúa xanh mềm
Tiếng ru đầm thắm,lớn lên từng ngày

Quê hương nơi cất cánh bay
Đường đời muôn ngã tháng ngày lặn trôi
Xa quê gần hết cuộc đời
Nhớ thương mãi gửi về nơi quê nhà

Quê Hương nguồn cội thi ca
Quê Hương là nước non nhà...Quê Hương .

THÍCH CHƠN PHƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/02/2021(Xem: 8567)
Chuông ngân tiếng thấy vương tâm dạ Như nhủ ta buông xả giận hờn Đừng nên tính chuyện thiệt hơn Cho lòng thanh thản tâm hồn tịnh yên
03/02/2021(Xem: 11854)
Đón Tết năm nay thấy ...khác xưa , Bạn bè biền biệt ...vãng lai thưa Một mình cô quạnh ..gian nhà trống Ông Táo ngày mai .. vẫn phải đưa ! Xuống phố, ừ ..mua cam, mứt, quả Chuẩn bị tuần nữa cũng là vừa Hai chậu Vạn Thọ trước nhà ... Tết ! Xuân đến ... quan trọng nhất Giao Thừa.
03/02/2021(Xem: 13388)
Tùng xèng tùng xèng Chuông đồng hồ reng Giật mình tỉnh giấc Hăm ba tháng Chạp Mang gấp khẩu trang Kính tâu Ngọc Hoàng
03/02/2021(Xem: 33517)
Vừa qua nhóm ảnh Nhất Chi Mai thuộc tu viện Phước Hòa (Đồng Nai), được sự hướng dẫn của Thượng toạ Viện chủ đã đến Buôn Mê Thuột để quay những thước phim đầu tiên về nhạc sĩ Hằng Vang. Cùng với cố nhạc sĩ Lê Cao Phan, Bửu Bác... được xem như lớp tiền phong của dòng tân nhạc Phật giáo. Nhạc sĩ Hằng Vang tên thật là Nguyễn Đình Vang, sinh năm 1933 tại Huế. Trong hơn 60 năm sáng tác, ông có hàng trăm ca khúc về đề tài này, nổi bật nhất là ca khúc Ánh Đạo vàng (1958) đã thấm sâu vào lòng Phật tử suốt thời gian dài từ khi ra đời.
01/02/2021(Xem: 11267)
Hãy khéo luyện lòng mình luôn quảng đại Để những điều chướng ngại được dung thông Khổ đau buồn tức để chi trong lòng Sống tốt đẹp bằng trái tim rộng mở
01/02/2021(Xem: 12719)
Chữ “chùa” thường dễ khiến người ta liên tưởng đến những… chữ khác như kinh-kệ-chuông-mõ-sư-sãi…Xa hơn, có thể gợi nhớ đến chữ… thơ (vì, tu sĩ và thi sĩ vốn là bằng hữu, trong truyền t
01/02/2021(Xem: 16004)
Vào năm 1990, một nhà sư trẻ đến thị xã Lagi – Bình Thuận, dừng bước bên con suối Đó vắng vẻ, cảnh quan đơn sơ, mộc mạc, cách xa trung tâm Lagi. Con suối có cái tên hơi lạ, tên nguyên sơ là suối Đá do chảy qua nhiều tảng đá to, sau này khi người Quảng đến định cư, đọc chệch thành “suối Đó”. Vị sư trẻ dựng một thảo am bên cạnh con suối, cao hứng đặt tên thảo am là chùa Đây, tạo thành một cái tên hay hay và lạ mà du khách đến một lần không thể nào quên “suối Đó – chùa Đây”. Sau này, thảo am nhỏ được trùng tu dần thành một ngôi chùa trang nghiêm và tĩnh lặng với cái tên mang lại cho người ta cảm giác an nhiên tự tại khi nhắc đến như hôm nay – chùa Thanh Trang Lan Nhã.
01/02/2021(Xem: 17175)
Ngôi chùa nhỏ với không gian yên tĩnh nằm bên dòng suối Đó giáp ranh giữa xã Tân Phước và phường Tân An, thị xã La Gi có cái tên rất thanh vắng, tịch mịch “Thanh trang lan nhã” . Chùa do một vị Đại đức tuổi trung niên làm trụ trì, nhà sư Thích Tấn Tuệ. Sư Tấn Tuệ tên thật là Đinh Văn Thành (SN 1960), quê ở làng Duy Trinh, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam. Ông quy y từ lúc còn nhỏ được đào tạo học hành chu đáo, đi lại nhiều nơi nên kiến thức sâu rộng.
01/02/2021(Xem: 11607)
Không biết tự bao giờ, em đã đến giữa trần gian này, khiến cho mặt đất ngất say trong cơn rung động choáng váng. Em đến như suối mát giữa lòng sa mạc khô khốc, làm hồi sinh cho kẻ lữ hành cô độc, sống trườn qua cơn gió xoáy ác liệt giữa hư không. Em đến như đóa hồng ngát hương trong nắng sớm, như bông trang thùy mị, nhẹ vờn trong tha thiết âm thầm, như vầng trăng rằm lung linh trên hồ biếc, như giọt sương vi diệu tẩm ướt đượm nhuần lá cỏ, như mây trời bữa nọ, như dòng sông chở ráng đỏ hoàng hôn về gieo mộng mị bồng bềnh, đẫm hương tóc em trôi.
01/02/2021(Xem: 19591)
Nói thiệt lòng, tâm trạng của tôi mấy ngày qua vô cùng... bất ổn, tinh thần có chiều xuống dốc, phần vì "thử thể bất an", phần vì chuyện đời có nhiều đột biến vào năm cùng tháng tận, đã bình thản đương đầu đối chọi bằng các phương pháp tu niệm hành trì, giữ niềm tin vững chãi, liên tục ra vào các chốn già lam để lễ Phật bái Tăng, tác nghiệp thi văn... nên chế ngự được nhiều chướng duyên nghịch cảnh, nhưng nghiệp duyên quá khứ vẫn còn đầy dãy, vẫn đến đó, vẫy tay cười chào như chế giễu, thử thách...