Trăng Xứ Lạ (thơ)

03/05/201100:33(Xem: 14031)
Trăng Xứ Lạ (thơ)


Nguyet_thuc

TRĂNG XỨ LẠ


Thân lưu lạc nơi đỉnh đồi xứ lạ
Đôi tay gầy ngồi nhặt mảnh trăng rơi
Mùi biển mặn kéo về ôm đỉnh núi
Đêm nay rằm người có hay chăng!

Hôm ấy xuống tàu tìm đừơng vượt biển
Hồn hớt hải vẫn cố lùa trăng gió
Lùa mùi thơm lúa chín của ngày mùa
Để ru tôi đời biển động xa quê

Mẹ hỡi! đêm rằm trăng sáng quá
Quê mình lai láng ánh trăng lên
Mẹ có cùng em đi lễ Phật
Có còn nghe vọng tiếng chuông ngân?

Los Angeles 1989




HỌC ĐI

Sáng nay nắng đẹp cây xanh lá

Mấy nhóm hoa vàng nở rộ bông

Chim đến từ đâu sao nhiều quá

Đùa nhau dưới nắng ấm trong ngần

Học bước để chân đi khỏi động

Bụi lên làm bẩn nhóm hồng tươi

Để chim không sợ nhìn ngơ ngác

Vụt cánh bay đi tận cuối trời

Bước sao lay động hằng sa cõi

Mà tại chỗ này nắng vẫn trong

Người đứng bên đường chờ xe sáng

Cảm được chút an ở cõi lòng

Lạy đất nếu làm đất dấy bụi

Lạy nắng nếu làm nắng lung linh

Xin chim thôi bay về chốn cũ

Vì chân vụng bước một ngày xinh

23/4/02




LỬA BỪNG CHÁY

(Kính nguyện Viên Lạc Phạm Gia Bình)

Lửa bừng cháy một góc rừng

Mây trời rưng rưng đưa Người đi vào bất diệt

Tiếng người nấc trong thịt da răng rắc

Vạn cây rừng sụp lạy ngọn lửa thiêng

Hằng sa thế giới nối liền

Cung nghinh Bồ tát rũ thân hiến đời

Người xin làm lửa

Lửa sáng trời Đông

Người xin làm gió

Gió lay động lương tâm

Vô minh thay ngọn lửa hồng

Trần gian sám hối vạn lần oan khiên

Máu bầm tím trên từng thớ thịt

Môi run run Người khép kín lời kinh

Đạo pháp Dân tộc tử sinh

Nghìn năm cát bụi sông Hằng mây trôi.



NGÀY MỚI


Tôi góp nhặt mùi thơm của hoa lá
Ở đâu đây và ở tận trời xa
Tôi mời gọi tiếng thì thầm của gió
Thức cùng tôi nhấp từng phút đi qua

Giờ linh thiêng, giờ giao thừa gõ cửa
Ngày hôm qua, xin trả lại hôm qua
Sương trắng quá trên mấy chùm hoa bưởi
Lòng run run ngày mới, mới toanh mà

Quanh góc phố người chờ xe mắt sáng
Từ đỉnh cao cho đến cuối vực sâu
Cả hoa dại bên đường đang rét mướt
Đồng chắp tay dâng ngày mới nhiệm mầu

Áo mới quá chưa một lần lấy mặc
Mặc đêm nay cho thêm trắng bầu trời
Mai mốt nọ lỡ không may lấm bụi
Thì đêm nay ngày mới giữ làm hơi
.




NGÀY THÁNG TỚI

Xin tôi sống với hai bàn tay trắng
Một tâm hồn gói vạn ảnh thế nhân

Một niềm tin nơi tuệ giác trong ngần
Cùng mây gió ru tôi từng đêm lạnh
Chân khập khễnh theo dòng đời ảo ảnh
Chuyện ngày qua xin gởi lại ngày qua
Cả hồn tôi trăng lênh láng ngọc ngà
Và thơm ngát giữa một rừng hoa dại

Rồi nếu lỡ một mai tôi có chết
Gió trên ngàn sẽ là nhạc tiễn đưa
Nến lung linh là những ánh sao thưa
Mây ngũ sắc ướp thi hài vĩnh cửu
.

Tháng 9 năm 1975
Tu viện Nguyên Thiều

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2013(Xem: 70965)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
08/04/2013(Xem: 17715)
"Ở đâu cũng có anh hùng Nơi đâu cũng có kẻ ngu người hiền, Anh hùng gặp gái thuyền quyên Ở ngay trong chốn trận tiền hiểu nhau Tình thương không có đối đầu Không phân trận tuyến không cầu mong chi Thực hành nghĩa cử Từ Bi
08/04/2013(Xem: 18249)
Chợt thấy xuân mời, vào một sáng ngồi rơi im lặng, hơi thở bay vào trong phong bão, cơn say tỉnh cơn gió mỉm cười, lay cánh mai
05/04/2013(Xem: 30673)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
03/04/2013(Xem: 16628)
Được rồi Mất, Khen rồi Chê Vinh liền tới Nhục, Sướng kề Khổ đau Gió đời tám ngọn trước sau Luôn gây loạn động, đua nhau dâng trào.
02/04/2013(Xem: 15692)
Tôi được nghe nhiều người truyền tụng ngợi ca Trung niên thi sĩ từ lâu lắm rồi, dần dần tôi làm quen tìm đọc thơ của bác, lúc còn làm chú tiểu ở chùa Tường Vân-Huế.
02/04/2013(Xem: 12958)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 11944)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 24854)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14361)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.