Mười bài kệ chăn trâu

27/03/201317:59(Xem: 17394)
Mười bài kệ chăn trâu

Fieldskyline

Mười Bài Kệ Chăn Trâu

Thích Quảng Độ dịch


Tìm Trâu

Nước biếc non xanh nhuộm một mầu
Um tùm lối cỏ biết tìm đâu ?
Hơi tàn chân mỏi hồn hiu quạnh
Chiều xuống ve kêu gợi nỗi sầu

Thấy Dấu Chân Trâu

Ven suối bìa rừng in dấu chân
Hỏi tin hoa lá đứng tần ngần
Trời xa ráng nhạt mờ sương khói
Núi thẳm rừng sâu một chiếc thân

Thoáng Thấy Bóng Trâu

Trên cành thỏ thẻ tiếng hoàng anh
Gió nhẹ trời quang dặm liễu xanh
Thấp thoáng đâu đây hình bóng cũ
Mơ màng giấc mộng vẫn chưa thành

Đã Bắt Được Trâu

Giờ đây trâu đã dắt nơi tay
Cố giữ làm sao khỏi tuột dây
Có lúc như trèo lên đỉnh núi
Nhưng rồi chợt thấy ngủ trong mây !

Chăn Trâu

Sợ quen đường cũ lại đi hoang
Từng phút từng giây phải buộc ràng
Đến một ngày kia nên thuần thục
Tha hồ trời rộng bước thênh thang

Cưỡi Trâu Về Nhà

Cưỡi trâu lững thững trở về nhà
Tiếng địch chiều thu tiễn ráng xa
Bát ngát bốn bề hương trầm tỏa
Tri âm nào biết cõi lòng ta

Quên Trâu Còn Người

Cưỡi trâu giờ đã đến nhà rồi
Roi gác trâu buông ngủ thảnh thơi
Rực rỡ vừng hồng còn dệt mộng
Trong gian nhà cỏ một mình thôi

Quên Người Và Trâu

Trâu người nhà cỏ thảy đều không
Lồng lộng trời xanh tin chẳng thông
Sợi tuyết trên lò đang rực lửa
Đến được đấy rồi hợp tổ tông

Về Nguồn

Tìm lối quay về những uổng công
Nào biết xưa nay lí vốn không
Trước mắt bao la nhưng chẳng thấy
Hoa cười tươi thắm nước mênh mông

Thõng Tay Vào Chợ

Mình trần lem luốc cười ha ha
Ngất ngưỡng rong chơi chốn chợ xa
Phép lạ thần tiên không màng tới
Cây cỗi cành khô khiến trổ hoa !

Thích Quảng Độ dịch
Sài Gòn, mùng 1 tết Kỉ mão
(Ngày 16.02.1999)

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/10/2020(Xem: 17103)
Thương quá quê mình ! Mùa mưa lũ nhấn chìm bao tất cả Hỏi trời xanh ngất lịm nát cang trường Bờ yêu thương con thơ đang đợi mẹ Nước ngập tràn liếm cả mái tranh xiêu Thương hai em đường đời luôn tất bật Quang gánh bôn ba nước ngập vội quay về Có ai ngờ nước bốn bề như quỹ dữ Trắng xoá một vùng chìm khuất tấm thân em . Trong tuyệt vọng níu tay chồng gào thét. Buông em ra mình còn đứa con thơ Không em ơi ! Anh đây không thể nỡ
12/10/2020(Xem: 10653)
Tiếng hát Hà Thanh trong “Sám Hối“ Bao nhiêu tội lỗi cũng do Tâm! Chiêm nghiệm thắm thía lại thâm trầm... Liễu tri cuộc đời, nào có KHỔ!
12/10/2020(Xem: 10592)
Người xưa ở Nhật đi đêm Bà con qua lại thường đem đèn lồng Đèn dùng tre nứa làm khung Dán ngoài giấy bóng, gắn trong đèn cầy.
12/10/2020(Xem: 9924)
Ngày xưa có một ông sư Ngồi thiền tinh tấn, rất ư chuyên cần Nhiều năm tu tập qua dần Một ngày trong lúc chú tâm ngồi thiền
11/10/2020(Xem: 16140)
Thầy ôi lũ lụt tai Thiên Nghe tin thấy cảnh triền miên ngập tràn Người khổ mình xót tâm can Quyên góp con cái phân ban gởi về
11/10/2020(Xem: 10036)
Tiếng thời gian... chợt nghe lòng vương vấn, Mệt mỏi cuộc đời... tìm chốn ẩn thân. Phước duyên nào tạo tương hội thi nhân? Mượn vần thơ nói bao điều chất chứa!!!
10/10/2020(Xem: 12468)
Tang thương cảnh tượng xót xa lòng Bão táp mưa sa lũ chất chồng Đã có hung thần tên Thủy Điện Còn thêm quái thú nhãn Giao Thông
06/10/2020(Xem: 8432)
Lời Thầy dạy... vang vang trong tâm thức Dừng tạo duyên thuận bản ngã sẽ luân hồi, Pháp hoàn hảo vận hành sẽ đến thôi. Cần Chánh niệm quán soi mình từng giây phút!
04/10/2020(Xem: 14943)
Thu về lá đổ muôn chiều, Cong lưng quét lá đìu hiu một mình. Đã là thọ nghiệp chúng sanh, Duyên nghiệp do mình chạy trốn nơi nao?
04/10/2020(Xem: 14307)
Ta không như cây khô mùa Nắng đổ Không trơ lạnh hững hờ bởi gió Đông Nhờ môi Em luôn tươi nở nụ hồng Ấm áp nồng nàn cho tiết mùa Xuân!