Những giọt đời

27/03/201314:09(Xem: 12406)
Những giọt đời

giot suong 

Những Giọt Đời

Như Tạng

Tôi từ vùng gốc rạ

Nắng bỏng da giọt đời trên kẻ lá

Sao mai lên thức giấc giữa canh gà

Bên nây bờ , đôi tay

Bên kia bờ, nước chảy

Khóm mạ non cánh đồng quê đời trẻ

Trĩu bông dài như đời tôi có mẹ

Hàng cau xưa, lũy tre dài , lối rẽ ...

Tôi đi ...

Mơn man đường cỏ dại

Gai gốc bàn chân , cay xé giọt đời

Sàigòn, nắng chảy dài thành chuổi hạt

Giọt sương khuya, có tuổi xuân canh gác

Em gái hát thâu đêm

Tiếng chổi tre xào xạc

Xóm nhà ai mẹ già rơi tóc bạc

Mong con giữa tiếng gầm đại bác thâu đêm

Hàng me xanh, anh xích lô ngủ gật bên thềm

Bão lại đến, giông qua rồi, đạn lạc

Tiếng xích xe tăng giọt đời rên lưu lạc

Rừng sâu, canh thiếu tương bỗng nhạt

Nhớ muối đồng quê da vàng gầy rạt

Trên vĩa hè manh chiếu con rách nát

Tay bồng con chồng dắt vợ ra đi ...

Giọt đời trôi trên biển mặn xanh rì

Dạt về phương đông ... phương tây ...

Lát bánh mì dính bơ cháy sém

Mắt cú vọ, mĩa mai, lõm bõm :

“ Mũi tẹt da vàng tóc đen từng nhóm ...’’

Miếng ăn giờ thành lửa cháy tim gan

Giọt đời ôi ! Tiếng nói phủ phàn ...

Sydney

Mùa Phật Đản năm 1997

Như Tạng

---o0o---

Không ai thoát khỏi luật vô thường

Bảy giờ mười lăm tối

Ngày hai mươi tám tháng hai, năm hai ngàn lẽ một

Trong căn nhà gần bãi biển Maroubra

Điện thoại reo vang từng hồi không dứt

Như Uyên vội vã đến nghe, rồi réo gọi :

Thưa Ba, Má có điện thoại từ Việt Nam

Tôi vội đến nghe ..

Có tiếng ôn tồn của cô gái từ tổng đài truyền lại :

“Lâm Xuân Bảy muốn nói chuyện, anh có đồng ý nghe không? ’’

Tôi vội nói “nghe! ” biết rồi.. đồng ý

Bảy gọi anh Tạng..

Rồi nghẹn ngào dừng lại giây lâu và

Thưa.. Thầy.. Thầy .. đã..

Tôi hỏi : Thầy đã .. sao?..

Bảy thưa: Thầy đã viên tịch ! Lúc hai giờ chiều nay

Tối nay tẩn liệm

Ngày ba tháng ba đưa kim quan nhập tháp

Bảy nghẹn ngào không còn nói tiếp

Tôi vẫn nghe hơi thở mạnh rì rào..

Tôi tự nhủ : đời vô thường như giấc chiêm bao

Đừng buồn vì không ai tránh khỏi sanh, già, bịnh, chết

Tôi không buồn và không bi lụy

Tuổi Thầy cao, đã tám mươi hai, sức yếu dần

Như ngọn đèn cạn dầu, dần dần lịm tắt

Nên tôi biết Thầy sẽ ra đi..

Và hôm nay đã đến..

Vô thường là thế ! Có buồn chi !

Bảy lại thưa : Anh, Chị và Cháu yên tâm đi ..

Việc của Thầy có chúng em lo liệu

Tôi chưa biết nói điều gì !

Lặng người đi giây lát..

Anh sẽ về nhưng không thể kịp để nhìn mặt Thầy lần cuối

Và để tiễn đưa Thầy đến nơi an lạc

Chuyễn kiếp phàm phu, sanh về Cực Lạc

Nam Mô A Di Đà Phật

Vô Lượng hào quang

Vô Lượng Thọ với hàng hàng Thánh Chúng

Từ Bi vô lượng tiếp dẫn Giác Linh

Bốn mươi tám đại nguyện thệ hoằng thâm

Quốc độ vô vàn châu báu

Chín phẩm sen vàng là cha mẹ

Chim ca lời pháp

Hoa lá rung thành điệu nhạc Pháp Âm

Từng niệm, từng thời, tùy duyên giải nghiệp

Hoa nỡ giữa hào quang

Giác Linh giờ diện kiến Phật Thân

Ngộ vô sinh, đắc Pháp Lực vô ngần..

Tôi mãi mê suy nghĩ..

Quay lại nhìn

Thấy Ngọc Bích rưng rưng

Tôi trao điện thoại

Bích không biết nói gì hơn

Gọi tên chú Bảy

Trăm sự nhờ các chú các em..

Anh chị phương xa không biết làm gì hơn

Chỉ cầu nguyện, chưa biết làm sao cả!

Bên phòng trong Như Uyên đang rĩ rã !

Sụt sùi lau mắt lệ nhiều phen

Tôi vội khuyên

Con thương Nội chi bằng : chăm học..

Con thành tài, Nội ắt vui hơn ..

Ta sẽ về, thăm lại làng xưa

Thăm tháp Sư Ông, năm hai ngàn lẽ một

Thăm ngôi chùa Trung Hòa do Sư Ông sáng lập

Có cỏ, cây, hoa, lá ..

Hương thơm ngát tỏa bốn mùa

Có chim muôn đùa hót líu lo

Có bóng mát và mây bay ngủ sắc

Vách gạch hiền hòa , che nắng, che mưa

Mái ngói đỏ đã ngã màu nâu sậm..

Ôi mến cảnh già lam nắng ấm

Có lũy tre xanh ngăn gió chướng, đông vào

Khói lam chiều trong hoàng hôn quyến luyến

Bóng ngôi chùa.. Ôi thương nhớ làm sao ! ..

Ta sẽ lạy dâng hương..sớm, tối..

Cảm niệm công đức Sư Ông tu trì , khoan dung, độ lượng..

Điện thoại xong rồi

Thắp nến, dâng hương

Đặt ảnh Thầy lên bàn thờ

Chúng tôi bắt đầu thời cầu siêu Tịnh độ

Kinh dạy :

Nếu người thành tâm niệm Phật A Di đà đến nhất tâm bất loạn

Thì sẽ được vãng sanh..

Huống hồ Thầy đã lập chùa, tạo tượng, đúc chuông..

Giáo Thọ A Xà Lê,

Bậc Tam Sư

Được tôn xưng lên hàng

Thượng Tọa

Thích An Thống

Độ đồ chúng qui y Tam Bảo

Bố thí, phóng sanh..

Khuyên Phật Tử : làm lành, lánh dữ..

Nói pháp Nghiệp Duyên và thuyết giảng Luân Hồi..

Thầy của tôi không có gì vĩ đại

Ai nói phải thì cười, ai nói trái vẫn nhẫn thôi..

Lượng bao dung và Tâm đức bao la

Khổ của người xem như khổ của ta

Trong cuộc sống.. không có chi là của cải

Áo bạc màu sương , quần ống vãi

Chân không giày, thường bón rau tưới cải

Nắng không thua, mưa vẫn đổ mồ hôi

Vườn chùa xanh cây trái đủ bốn mùa

Vừa đủ sống, không phiền lây bá tánh..

Hiền như đếm..

Khi tiếng gà gáy sáng

Tụng niệm Chân Kinh

đến khi hừng sáng

Mặt trời lên xua đuổi bóng vô minh

“Cần tảo địa, già lam’’ như quét sạch tâm mình

Sạch phiền não đạt Chân Như rốt ráo

Thầy của tôi không có gì vĩ đại

Với phương thuốc gia truyền

Cứu người không mệt mõi

Dép nhựa mòn

Đó đây không ngăn ngại

Sớm hôm dù cuối bãi, ven đồi

Thầy vẫn đi vì nỗi khổ của người..

Thầy của tôi không có gì vĩ đại

Vóc dáng trung bình không dõng dạt cao sang

Bốn mùa qua vẫn áo vãi nâu sòng

Tóc bạc như sương sa buổi sớm

Mắt kíến già nhiều năm, gọng đen sờn trơn láng

ít khi đeo, mắt vẫn sáng tinh anh

Nơi Thầy nằm, chiếc giường tre cũ kỹ

Mùng giăng cao để phòng chống mũi mòng

Mền không lớn độ dày vừa đủ ấm

Chỉ thế thôi thanh đạm mấy chục năm..

Người hiến cúng vật cao sang không nhận

Hiếu đồ lo.. Thầy bình thản trấn an:

Thầy đủ cả có chi mà lo liệu

Tứ Sự như Thầy lắm người còn chưa đủ

Lắm kẻ lang thang rách rưới không nhà

Đêm đông đến lạnh co ro nơi đầu đường xó chợ

Quần áo rách tả tơi, không nơi nương tựa

Bới rác tìm chút đồ ăn thừa thãi..

Nói sao cùng cảnh khổ thế nhân!

Ta tạm yên

Nên thương kẻ cơ hàn

Cùng đồng loại, cùng quốc gia, xứ sở ..

Đó là hạnh Thầy hành Bồ Tát Đạo

Cao quí thay lòng Từ Ái của Thầy

Chúng con xin đãnh lễ nguyện noi theo..

Đọc trong buổi lễ tưỡng niệm Thượng Tọa Thích An Thống được tổ chức tại chùa Pháp Bảo, Sydney, lúc 10:30 sáng ngày 18 tháng ba năm 2001 .

Như Tạng

Kính viếng giác linh

H.T.T. An Thiên

Tôi biết thầy

Khi mái đầu chưa xuống tóc

Tuổi học trò

Chưa chớm mộng trên vai

Núi cao : Thiên Ấn

Sông dài ...

Trà giang sóng nước

Anh tài khí thiêng

o0o

Chí thoát tục

Về miền nam bộ

Chùa Thiền Lâm , thế độ , qui y

Giác Sanh Phật Viện còn ghi

Đạo, đời kiến thức

Song chi vẹn toàn

Năm bảy bốn

Băng ngàn chí cả

Đông Kinh kia

Tôi đón thầy qua

Bao năm đèn sách dùi mài

Đỉnh cao khoa bảng

Hoa tài trổ bông

o0o

Chí tỏa sáng

Mây hồng dệt mộng

Ngủ sắc trông

Rợp bóng cờ bay

Năm chín mốt

Ơn thầy Pháp Bảo

Đến Sydney nắng ráo trời nam

Tha hương , đất hứa , cây lành

Sở duyên tròn nụ

Kết danh Bồ Đề

Năm chín sáu

Tên đề bảng vẽ

MINH GIÁC đây hậu thế thuận dòng

Công thầy phá thạch khai sơn

o0o

Những tưỡng Ta Bà còn cửu trụ

Thế gian còn pháp nhũ mưa tuôn

Nào ngờ

Chiều hôm ấy mây vần năm sắc

Mười sáu giờ ba mươi

Hai mươi bốn tháng năm

Năm hai nghìn lẽ hai

Lữa tự thiêu cất lên cao ngất

Sau chùa Minh Giác

Thuộc vùng Smithfield

Duyên đã mãn

Hoa khai kiến Phật

o0o

Nơi thầy về là đất Lạc Bang

Phật A Di Đà

Và Thánh Chúng hàng hàng

Đều hoan hỹ

Đón đóa sen vừa nở

o0o

Ngày hỏa thiêu

1-6-2002

Tại Sydney

Như Tạng

 

Ta đã về thăm lại chùa xưa

Ta đã về thăm lại chùa xưa

Thăm tháp Sư Ông năm hai ngàn lẽ một

Thăm ngôi chùa Trung Hòa do Sư Ông sáng lập

Có cỏ cây hoa lá hương thơm ngát tõa bốn mùa ...

0O0

Ngày hai mươi tám tháng hai năm hai ngàn lẽ hai

Tròn một năm ngày Sư Ông viên tịch

Chuẩn bị hành trang về quê vào dịp tết

Để kịp ngày giáp năm

Nhưng trước khi đi không thể quên

Đêm Văn Hóa hằng năm nhiều tiết mục

0O0

Đón giao thừa thật là đêm trừ tịch

Về đến nhà sau mười hai giờ đêm

Nhưng sáng mồng một năm giờ ba mươi

Phải có mặt tại phi trường

Với chuyến bay Quantas rồi Vietnam Airlines

Ba chặng bay : Sydney - Melbourne - Saigòn - Đà nẵng

Một chặng xe hơi

Về đến nơi Mộ Đức

0O0

Mồng hai tết chẵn

Thăm lại ngôi chùa

Ôi đây rồi hàng cây đứng thẳng

Đón người về trong trời chiều rợp nắng

Trước tấm bia đề Sư Ông Thích An Thống

Mọi người vây quanh

Tôi lặng người nghe niềm đau trống vắng

o0o

Cây cao và bóng mát

Hương hoa đưa ngào ngạt mái hiên chùa

Hương trầm bay bãng lãng áng mây thưa

Chợt ảnh hiện trên tòa sen Phật ngự

Quỳ cả xuống những người con xa xứ

Rồi dâng lên tràn ngập một niềm tin

Vẫn còn đây ánh sáng chân như

Là chân lý soi đường cho chúng con bước tới ...

o0o

Ôi mái chùa xưa

Mái tranh cũ đã thay bằng mái ngói

Cột kèo tre thay bằng gổ lâu rồi

Bụi chuối hàng cau dường đứng đợi khôn nguôi

Giếng nước cũ vẫn còn nguyên bên hàng dừa ngóng đợi

Bắp lên xanh đầy vườn cao phất phới

Đường trong làng nắng đứng giữa ban trưa

Rợp bóng mát bên bờ tre trúc cũ

Mùi hương lúa xa bay, tiếng gà trưa khắc khoải

Vườn đào đây bia mộ đã xây rồi

Ông bà nằm hai nấm mộ song đôi

Cha mẹ đó mồ tiếp mồ vắng lặng ...

o0o

Mãnh đất vườn quê người hiền như đếm

Lối mòn xưa, mươn nước cũ còn nguyên

Tiếng chim quen hoa bưởi nở bên thềm ...

Quảng Ngãi

16-2-2002

Như Tạng



---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2094)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1971)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1671)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1619)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2128)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1623)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1304)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1555)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1831)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2430)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!