Phát hiện minh châu

27/03/201313:18(Xem: 16380)
Phát hiện minh châu

Phát hiện minh châu

(16 bài thơ tuyển)
Thích Nhật Từ

Đời qua lăng kính
Đời đâu chỉ có toàn là gai góc
Hãy nhìn xem hoa hồng nở thắm trên cây.
Đời đâu chỉ có toàn là tang tóc
Hãy nhìn xem hạnh phúc khắp đó đây.
Đời đâu chỉ có vô minh, phiền não
Hãy nhìn xem trí tuệ với an vui.
Đời đâu chỉ có nhị nguyên hay độc nhất
Tùy tâm hành, đời có đủ vị, mùi.

Ân oán chập chùng
Ôi ân oán chập chùng như con múa rối
Làm lòng người điên đảo triền miên
Oán trả oán: nỗi thù thêm chất ngất
Với tình thương-hỷ xã, thù hận tiêu liền.
Ân gieo mãi nhưng không cần đền trả
Oán thù kia chớ để bợn cõi lòng
Hãy mở gút cho tâm an, thông thả
Khúc đoạn trường nhất quyết sẽ rụng rơi.

Tình thương tha thứ
Cả đời người không ai không lầm lỗi
Hãy thứ tha, cho sự sống vươn mầm
Trong cuộc sống mấy ai không chìm nỗi
Hãy đưa phao cứu người phút nguy lâm.
Biến sân hận thành niềm hỷ xã
Biến tham si thành đuốc tình thương
Biến ghen ganh thành tùy hỷ vấn vương
Thì đời này sẽ trổ đầy hoa an lạc.

Giữa cõi khen chê
Cõi khen chê chứa đầy khổ đau hạnh phúc
Lúc được khen tâm mừng rỡ mê say
Lúc bị chê như chìm vào bão táp
Phiền não theo như tối sáng, đêm ngày.
Hãy tỉnh thức lên, đừng để tự tình trói buộc
Sống thong dong trước lửa đạn khen chê
Hãy bình tĩnh nhận ra đâu là phải trái
An nhiên, tự tại vượt thoát cơn mê.

Đứng trước cái chết
Trước cái chết bao nhiêu người đau khổ
Lệ tuôn rơi, tâm sầu não, ưu bi
Cuộc sanh tử ôi chặn đường tơi tả
Cuốn trôi đi bao ân ái cuộc đời.
Trước cái chết cũng có người thức tỉnh
Nhận chân ra cảnh thế vô thường
Biến đau thương thành sự sống mênh mông
Vào bất tử, hòa mình cùng vũ trụ.

Vạn vật tương duyên
Vầng trăng tỏ nhờ đêm trường tăm tối
Ánh dương giăng do mây thoát vòm trời
Cuộc sống đạo phải khởi đi từ bể khổ
Biến đau thương thành an lạc muôn nơi.
Trời sẽ sáng sau những cơn mưa tạnh
Ánh bình minh sau những buổi hoàng hôn
Đời an lạc trong đêm trường mê vọng
Vươn tâm lên thoát khỏi cõi bụi hồng.

Hạnh phúc thật sự
Hạnh phúc không có mặt trong thiên đàng tưởng tượng
Không ở nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con sang
Hạnh phúc không phải là những gì mơ ước được
Hay niềm vui trong khoái lạc xác hồn.
Hạnh phúc có mặt khi tâm an bình thật sự
Khi tình thương trang trải khắp gần xa
Khi hận thù cởi bỏ khỏi tâm ta
Ngay cuộc sống khổ đau nhận được nguồn giải thoát.

Xin trao tặng em
Xin trao tặng em nụ cười hoan hỷ
Để xóa đi những đố k� hơn thua
Xin trao tặng em tấm lòng tri kỷ
Sống là cho chứ đâu phải gom về.
Đời ảo hóa mong em nhìn cho kỹ
Biến hận thù thành tình bạn nơi nơi
Đời an lạc khi tâm mình tùy hỷ
Với thành công và hạnh phúc của người.

Khi tâm khai mở
Chim ríu hót không chỉ khi bình minh gọi
Trúc vi vu đâu chỉ lúc gió đùa
Hoa vẫn nở khi mùa xuân đã hết
Đạo sẽ thành trong cảnh khổ trầm luân.
Tối sáng, đêm ngày v.v� duyên nhau hiển hiện
Khổ đau hạnh phúc trong một cõi lòng
Đời đạo nào khác nhau khi tâm bừng sáng
Hoa bồ-đề say nụ lúc tâm thông.

Xé đau khổ ta đi
Xé đau khổ ta đi, đạo vàng cất bước
Niềm lạc quan rúng động cõi tam thiên
Giữa cơn mê, tâm ta hằng tỉnh thức
Dù ta-bà đây cũng chính thiên đường.
Hãy vui lên cho đời đạo thắm
Nụ cười thiền xóa đêm tối hoang vu
Hãy an trụ tâm trong từng khoảnh khắc
Sống từng giây trong hiện tại, bây chừ.

Mượn và sống ...
Mượn cỏ rác để làm tòa thất bảo
Mượn não phiền ấp ủ an vui
Mượn tình thương xóa tan thù hận
Mượn cõi đời để sáng đạo nơi nơi.
Khi phải sống trong cảnh chợ đời biến động
Hãy giữ tâm an bình trước được mất hơn thua
Nếu phải sống trong bùn nhơ nước đọng
Hãy như hoa sen tỏa hương ngát mọi miền.

Lấy đời luyện đạo
Cuộc gian khó như luyện vàng-ý-chí
Trở ngại duyên nung nấu sắc son
Trong bảo tố ráng ngoi tìm chân lý
Tỏ vô sanh ngay giữa cõi vô thường.
Từ đau khổ sáng soi niềm an lạc
Từ não phiền để vươn tới an vui
Không tăng giảm nên chẳng từng được mất
Như sóng nhấp nhô trên mặt biển muôn đời.
Có gì vui bằng �
Đi trong nắng như đi trong bóng mát
Ở cõi đời nhưng tâm hướng đạo an vui
Trong bùn lầy nhưng sen vẫn nở xinh tươi
Tâm chuyển hóa làm cõi đời thanh thoát.
Có gì đẹp bằng làm cho người hạnh phúc
Chịu thiệt thòi, lòng không chút than van
Có gì vui bằng tâm không còn được mất
Gió thoảng mây bay, chim mất dấu không gian.
Tương duyên uyển triển
Không bùn nhơ, hoa sen không hương sắc
Không não phiền, ai biết được tâm an
Không khổ đau, ai say mùi hạnh phúc
Không nghịch duyên, ai nổi bật hiên ngang.
Trong trần thế, lý tương duyên uyển triển
Họa phúc khôn phân, được mất nối nhau
Sống là sống để cho chân tâm hiển hiện
Để trăm hoa đua sắc, đẹp muôn màu.
Sống trong dâu bể
Bao ruồng rẫy giúp tâm ta nhẫn nại
Bao khinh khi giúp ta sống an nhiên
Bao dâu bể giúp ta xem thường thành bại
Bao thế thái giúp ta bỏ não phiền.
Sống là để trải tâm ra vạn loại
Sống là hiến dâng, bố thí, cúng dường
Sống là để mang cho đời phúc lợi
Sống để cho nhân loại nhuộm tình thương.
Phát hiện minh châu
Bao năm tháng kết duyên cùng phiền não
Quên viên minh châu trong áo tự bao giờ
Cam phận cảnh kẻ nghèo hèn tìm châu báu
Tha hương cầu thực, đánh mất nguyên sơ.
Trong phút chốc nhận ra đời hư ảo
Hướng nguồn tâm vốn thanh tịnh như tờ
Không tăng giảm trong luân hồi điên đảo
Vẫn trang nghiêm, thanh tịnh, nên thơ.

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15464)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 15194)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 11620)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 13467)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 13614)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13027)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 17522)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 20707)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 18604)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 16713)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì