Phật về làng

27/03/201313:14(Xem: 14045)
Phật về làng

 

Phat Thich Ca 4

Phật về làng

Quảng Từ Vân

---o0o---

Đường xuân

Xuân về thăm lại cố hương

Cây đa bến cũ thân thương mái chùa

                   Ngô khoai hương lúa bốn mùa

Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời

Nhạn về én lượn nơi nơi

Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền

Cô thôn nữ hát đưa duyên

Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân

Từng bước kinh hành

Bước đi từng bước vào chánh niệm

Dáng khoan thai uy lực vô cùng

Phật kinh hành đất chuyển trời rung

Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát

Bước chân dấu ấn thời xưa ấy

Truyền mãi bây giờ vẫn âm vang

Bước đi từng bước vào quá khư

Trỗi dậy trong ta bóng Phật vàng

An lạc bước chân như hoa nở

Thiền hành chuyển hóa đất thơm hương

Vườn tâm tươi tốt xanh màu lá

Hướng thiện nhân gian mọi nẻo đường

            Phật về làng

Phật về mở cửa vô minh

Khơi dòng suối ngọt nối tình chúng sanh

Phật về cho đất thêm lành

Cho hoa thêm nhụy cho cành trổ bông

Phật về cá được về sông

Cho chim về tổ cho đồng lúa reo

Phật về tánh thiện nương theo

Tham sân si bớt, làm theo việc lành

Phật về cho hết chiến tranh

Hoa sen nở khắp đất lành năm châu

Phật về vui cả địa cầu

Đông tây gần lại tình người bao la

Phật về ta lại thấy ta

Thấy sông thấy núi thấy ra cội nguồn.

Gieo duyên

Gieo hạt giống từ bi

Vào đất tâm đã dậy

Khơi dòng suối cam lồ

Tưới tắt lửa sân si

Muôn kiếp đã gieo trồng

Hôm nay hoa hé nụ

Nội kết sẽ tan dần

Aån hiện ánh sao đêm

Em về với tăng thân

Nương bước đi vững chải

Hôm qua em đã chạy

Tập lại từng bước chân

Em về với tăng thân

Tập ăn cơm chánh niệm

Đã ăn từ muôn kiếp

Như chưa từng biết ăn

Em về vớùi tăng thân

Lắng nghe lòng biển hát

Nghe cát bụi chuyển mình

Nghe lại tiếng chuông ngân

Em về với tăng thân

Tập sống đời tỉnh thức

Xóa tan bao ngờ vực

Làm mới lại cuộc đời

Gieo duyên lành với đất

Chồi mọc đóa yêu thương

Thân này chưa từng chết

Sống mãi với vô thường

Lời thì thầm của biển

Thương tặng Giác Anh

Áonày mẹ dệt cho con

Nắng mưa hai buổi gánh mòn bờ vai

Áomột mảnh tình chia hai

Mai này áo rách không phai lời nguyền

Áogiải thoát, áo phước điền

Áoche mát cả nhân thiên bốn loài.

    Trên đỉnh Phù Vân

Đường lên Yên Tử mây dìu bước

Qua suối Giải Oan đá dẫn đường

Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự

Bảo Sát âm vang một cõi Thiền

Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích

Mái chùa che cả một giang sơn

Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi

Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng

Hàng tùng che mát lòng nhân thế

Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần

Sỏi đá rêu phong còn biết nói

Người đời sao nỡ để ai quên

Nguồn suối

Mẹ là bài trường ca không đoạn kết

Mẹ là thiên thần không ở trên cao

Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào

Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh

Dù ngôn ngữ có trăm phương ngàn lối

Dù âm điệu có khác biệt đông tây

Nhưng tiếng Mẹ vẫn được gọi lên từ muôn ngàn nẻo sống

Mẹ là suối nguồn

Là vùng đất bình yên

Mẹ là quê hương cho cả hai miền

Tâm và vật đều khởi đi từ lòng Mẹ

Mẹ dạy con tiếng nói làm người

Trao cho con một niềm tin để sống

Mẹ là ngọn hải đăng trong đêm tối ba mươi

Mẹ là giọt mưa rào khi nắng hạ

Là chất men trong dung dịch yêu thương

Mẹ rộng lớn như hư không

Mẹ thâm sâu như đáy biển

Mẹ hiền hòa như Phật ở bên ta

Thế mà con đã vụng về đánh mất đi niềm tin muôn thửơ

Tự tách rời ra khỏi tư trường của mạch sống thần tiên

Con mải mê đi tìm bóng mát cuộc đời

Nhưng đâu biết Mẹ là tàng cây đa cổ thụ

Là bông hồng, là ánh sáng quang minh

Mẹ là đất lành để yêu thuơng thẩm thấu

Là vùng trời mở rộng, vỗ cánh chim bay

Sung sướng quá!

Khi ta mơ về Mẹ

Mạch sống căn đầy trong từng buớc chân con

Một thoáng hiện về

Ngàn năm âm hưởng

Mẹ trong cuộc đời như nhịp đập con tim

Oâi đẹp quá!

Ngôn ngữ loài người có bao giờ nói hết

Mẹ là suối nguồn tưới mát đất yêu thương.

Tiếng trống giao thừa

Tiếng trống giao thừa linh thiêng quá

Như gọi ta về với núi sông

Ngàn năm giữ nước bằng chân lý

Truyền thống muôn đời của tổ tông

Chuông chùa lan tỏa thơm mùi đất

Tiếng mõ sang canh thảnh thoát lòng

Vạn vật bao trùm hương khói tỏa

Hoa vàng đua nở ngát hương xuân

Ta với ta

Oâm vô thường mà khóc

Mây phủ bóng chân như

Trầm luân mấy kiếp phù hư

Lòng se thắt lại đường đi lối về

Hoa nở muộn

Hoa nở muộn vẫn là hoa

Có ai đếm được xuân qua mấy lần

Xuân tâm, xuân cảnh, xuân phân

Xuân đi, xuân lại cũng ngần ấy thôi.

Hoa và rác

Hoa qua hoa,

Rác hôm nay

Hôm nay hoa, mai rác – có gì khác đâu

Đây rồi ... hoa rác vốn không

Chơn như đó, tánh không thế mà

Có thân trong cõi ta bà

Thấy hoa mai nở biết là mùa xuân

VẦNG SÁNGKIM CƯƠNG

Trường sơn gọi – biển đáp lời
VIỆT NAM – PHẬT GIÁO muôn đời đi chung

Hôm nay đọc tin thầy trên báo

Mắt sáng lên, dòng chữ nở hoa

Đất trời xanh, muôn vật hiền hòa

Ngời sáng mãi niềm tin chân lý

Cuộc đấu tranh không người thất bại

Dân tộc mình chiến thắng vô minh

Mười ngàn ngày viết tiếp sử kinh

Thầy hiện hữu giữa dòng tuôn chảy

Thông điệp hai ngàn, Người chỉ lối

Vạch hướng đi thế hệ tương lai

Đế quốc, thần quyền, duy một thứ

Gây khổ đau nhân loại xưa nay

Cây xanh tươi bắt nguồn cội rễ

Đất phì nhiêu nhờ mạch nước ngầm

Bốn ngàn năm kết tụ tinh anh

Trang sử Việt có Thiền Sư Việt

Hóa thân giữa cảnh sương mù

Từ bi hóa giải oan thù trần gian

Thầy Huyền Quang – Tổ Huyền Quang

Ngàn năm trên cánh sen vàng gặp nhau

Tưởng niệm Ni Sư Trí Hải

Sen trắng vươn cao cơn lốc xoáy
Nước xanh trong biển động sóng gào
Trăng Bát Nhã soi vùng tâm tối
Núi đại thừa sừng sững giữa trời cao


---o0o---
Vi tính: Sa Di Giác Anh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/02/2026(Xem: 2091)
Có đôi khi trong cuộc sống …nếu bị nhiều mệt mỏi quá lại là không cần thiết nhất là vì những việc mà chẳng hề quan trọng, cũng không đến từ việc phải sống thế nào để an yên mà đến từ việc phải trở thành một ai đó trong đầu mình .
30/01/2026(Xem: 1967)
Nhà hiền triết Krishnamurti đã nhắc nhở gì cho nhân loại hôm nay? Thích Phước An Tôi còn nhớ hồi giữa thập niên 60 của thế kỷ trước, nhà xuất bản An Tiêm đã cho ra đời tác phẩm Tự do đầu tiên và cuối cùng (The First and Last Freedom) của Krishnamurti do Phạm Công Thiện dịch. Mở đầu tác phẩm, dịch giả còn dịch bài viết của Henry Miller, văn hào hàng đầu nước Mỹ thời bấy giờ, trong đó có đoạn Henry Miller tóm tắt tư tưởng của Krishnamurti như thế này: “Con người là kẻ tự giải phóng chính mình”, phải chăng đó là đạo lý tối thượng của đời sống? Biết bao bậc hiền nhân trác việt đã nhắc nhở và đã thể hiện bao lần giữa lòng đời? Họ là những đạo sư, những con người đã làm lễ cưới của đời sống, chứ không phải những nguyên tắc, tín điều, luân lý, tín ngưỡng. Những bậc đạo sư đúng nghĩa thì chẳng bao giờ bày đặt ra lề luật hay giới luật, họ chỉ muốn giải phóng con người. Điều làm nổi bật Krishnamurti và nói lên sự khác nhau giữa Krishnamurti và những bậc giáo chủ vĩ đại tro
30/01/2026(Xem: 1670)
MEISTER ECKHART, sinh tại nước Đức, là nhà thần bí vĩ đại của Thiên Chúa Giáo thời Trung Cổ. Sự xuất hiện của Eckhart đả làm đảo lộn những người đi trước ông. D.T Suzuki trong Mysticism, Christian and Buddhist[*] đã nói rằng, lần đầu tiên khi đọc Eckhart, ông đã xúc động tràn trề, và D. T. Suzuki cho rằng, Eckhart đúng là “một tín đồ Thiên Chúa Giáo phi thường” và Thiên Chúa Giáo của Eckhart, D.T. Suzuki nghĩ là “thật độc đáo và có nhiều điểm khiến chúng ta do dự không muốn xếp ông thuộc vào loại mà ta thường phối hợp với chủ nghĩa hiện đại duy lý hóa hay chủ nghĩa truyền thống bảo thủ. Ông đứng trên những kinh nghiệm của riêng mình, một kinh nghiệm phát sinh từ một tư cách phong phú, thâm trầm, và đạo hạnh” Và như vậy D.T. Suzuki viết tiếp về Eckhart: “Ông cố hóa giải những kinh nghiệm ấy với cái loại Thiên Chúa Giáo lịch sử rập khuân theo những truyền kì và huyền thoại. Ông cố đem cho chúng một ý nghĩa ‘bí truyền’ hay ‘nội tại’ và như thế ông bước vào những địa vực mà đa số những tiề
30/01/2026(Xem: 1618)
Đây là bút ký của thầy Thích Phước An viết về ngài Tuệ Sỹ, mà thầy vừa mới gởi cho tôi chiều qua. Tôi đã từng, hơn một lần, đọc lại những bài viết hay, viết về ngài Tuệ Sỹ, lúc ngài viên tịch hôm 24.11.2023 vừa qua tại chùa Phật Ân, trong đó có bài này của thầy Thích Phước An – Thơ Tuệ Sỹ, Tiếng Gọi Của Những Đêm Dài Heo Hút. Văn hay thì đọc lại bao lần cũng hay. Đó là chưa kể, đây là một áng văn rất thơ của một nhà sư, viết về một nhà sư. Thầy Thích Phước An và ngài Tuệ Sỹ, vốn là huynh đệ, gắn bó cùng nhau đã từ lâu lắm trên bước đường tu hành. Thân thiết với ngài Tuệ Sỹ, có lẽ chẳng ai bằng thiền sư Lê Mạnh Thát, cùng các huynh đệ của ngài, trong đó, có một người luôn kề cận, từ lúc còn gian khó của gần năm mươi năm về trước, cho đến khi ngài mất, đó là thầy Thích Phước An.
24/01/2026(Xem: 2127)
Bính Ngọ Xuân về tỏa ngát hương Hoa ngàn cỏ nội đẹp muôn phương Yên bình vũ trụ qua tai chướng Tĩnh tại mây trời lắng họa vương Thế sự chan hòa xa ác tưởng Nhân dân vững mạnh hướng an tường Nghĩa ân mầu nhiệm lòng luôn dưỡng Phật pháp thâm huyền phát nguyện nương..!
23/01/2026(Xem: 1623)
Một lần tịch tĩnh rừng hoang Sao Mai huyền diệu óng vàng trời đêm Cỏ lau thức giấc êm đềm Khuya bên bếp lạnh khưi niềm ủ tro Tâm tư hạt thóc rợp cờ Viễn trình sinh tử phất phơ năm màu Nỗi hờn tủi nhục tan mau
22/01/2026(Xem: 1304)
Hai ngàn năm Thế Tôn khuất bóng Lời dạy xưa còn vọng đến nay Chỉ là nắm lá trong tay Vẫn tròn huệ mạng Như Lai ba đời Đúng diệu pháp, một lời cũng đủ Đủ bao hàm pháp nhũ Phật thân Một lời như thật, như chân Cho ra diệu dụng vạn lần hư ngôn Biển trầm luân sóng dồn gió dập
20/01/2026(Xem: 1555)
QUÁN Mắt trông năm cùng tháng tận Ngắm dòng sống hiểu thực hư Không gian không ngừng tĩnh động Sáu thời vẫn vậy phù hư. LẶNG Xập xình hòa vui tiếng nhạc Xóm quê thay sắc rộn ràng Hẻm cùng gió tung bụi rác Thi nhân ngưng nhịp gác đàn.
15/01/2026(Xem: 1831)
chén cơm tù cúng Phật xiềng xích hóa bụi tro hư không nhập lòng đất trăng trời trải ngàn hoa chén cơm chiều nguội ngắt tâm ý vẫn trắng trong khói nào cay đôi mắt khưi thơ chảy tuôn dòng
13/01/2026(Xem: 2425)
Tuệ Nhân vững chãi cuộc đăng trình Cùng với tăng đoàn trải nghiệm linh Tâm ước mong cho thế giới thịnh Ý nguyền muốn được quốc gia vinh Từ bi chẳng nản trong sương lạnh Hỷ xả không màng dưới nắng hanh Thẳng tiến đường xa ngàn bộ dặm Thong dong tự tại bước yên bình. .!