Thăm lại chùa xưa (thơ)

26/03/201319:31(Xem: 14680)
Thăm lại chùa xưa (thơ)

Chua_Co_6 

Thăm lại chùa xưa

Như Tạng

---o0o---

Ta đã về thăm lại chùa xưa

Thăm tháp Sư Ông năm hai ngàn lẽ một

Thăm ngôi chùa Trung Hòa do Sư Ông sáng lập

Có cỏ cây hoa lá hương thơm ngát tỏa bốn mùa ...

0O0

Ngày hai mươi tám tháng hai năm hai ngàn lẽ hai

Tròn một năm ngày Sư Ông viên tịch

Chuẩn bị hành trang về quê vào dịp tết

Để kịp ngày giáp năm

Nhưng trước khi đi không thể quên

Đêm Văn Hóa hằng năm nhiều tiết mục

0O0

Đón giao thừa thật là đêm trừ tịch

Về đến nhà sau mười hai giờ đêm

Nhưng sáng mồng một năm giờ ba mươi

Phải có mặt tại phi trường

Với chuyến bay Quantas rồi Vietnam Airlines

Ba chặng bay : Sydney - Melbourne - Saigòn - Đà nẵng

Một chặng xe hơi

Về đến nơi Mộ Đức

0O0

Mồng hai tết chẵn

Thăm lại ngôi chùa

Ôi đây rồi hàng cây đứng thẳng

Đón người về trong trời chiều rợp nắng

Trước tấm bia đề Sư Ông Thích An Thống

Mọi người vây quanh

Tôi lặng người nghe niềm đau trống vắng

o0o

Cây cao và bóng mát

Hương hoa đưa ngào ngạt mái hiên chùa

Hương trầm bay bãng lãng áng mây thưa

Chợt ảnh hiện trên tòa sen Phật ngự

Quỳ cả xuống những người con xa xứ

Rồi dâng lên tràn ngập một niềm tin

Vẫn còn đây ánh sáng chân như

Là chân lý soi đường cho chúng con bước tới ...

o0o

Ôi mái chùa xưa

Mái tranh cũ đã thay bằng mái ngói

Cột kèo tre thay bằng gỗ lâu rồi

Bụi chuối hàng cau dường đứng đợi khôn nguôi

Giếng nước cũ vẫn còn nguyên bên hàng dừa ngóng đợi

Bắp lên xanh đầy vườn cao phất phới

Đường trong làng nắng đứng giữa ban trưa

Rợp bóng mát bên bờ tre trúc cũ

Mùi hương lúa xa bay, tiếng gà trưa khắc khoải

Vườn đào đây bia mộ đã xây rồi

Ông bà nằm hai nấm mộ song đôi

Cha mẹ đó mồ tiếp mồ vắng lặng ...

o0o

Mảnh đất vườn quê người hiền như đếm

Lói mòn xưa, mươn nước cũ còn nguyên

Tiếng chim quen hoa bưởi nở bên thềm ...

Quảng Ngãi

16-2-2002

Như Tạng



---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/10/2024(Xem: 5439)
Trầm luân mơ giấc dị thường Đi hoang một thuở tà dương quên về Phù trầm mương đá bờ kênh Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao Trùng khơi muối mặn gọi nhau Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si
10/10/2024(Xem: 9538)
Tại núi Linh Thứu Mở hội Pháp Hoa Mọi giới chúng sanh Tề tựu câu hội Vạn vật hân hoan Khoe sắc ban hương Tâm thần an lạc Sẵn sàng nghe kinh
09/10/2024(Xem: 5226)
Tháng mười rồi mà thu vẫn lang thang Dường mặc kệ, hạ miên man khắp nẻo Lá xanh um và màu trời trong trẻo San Jose, nắng chọc ghẹo phố phường! Thu sắp tàn, hạ đỏng đảnh vấn vương Trưa đổ lửa rót niềm thương quá đỗi! Miền Đông Mỹ đất trời đang giận dỗi Như quê nhà còn chìm nổi nạn tai.
09/10/2024(Xem: 4773)
Thích Ca Mâu Ni Phật Luôn nhắc nhở chúng sinh Phải Từ Bi Hỷ Xả Với đời và với mình. Giáo lý này còn gọi Là Tứ Vô Lượng Tâm. Bốn Vô Cùng, Vô Tận Của Cái Tình, Cái Tâm.
08/10/2024(Xem: 7388)
Cung đàn núi lạnh biển im Trăng treo hạt muối thả chìm đáy sâu Cánh chim sà xuống bóng tàu Hôm qua vĩnh viễn Ngày sau tương phùng Nốt thăng bi mẫn lưng chừng
06/10/2024(Xem: 5276)
Nghiệp nhân lành kết từ ngàn năm trước Thuận duyên sinh tươi nở cõi ta bà Hoa trái thơm tho sắc màu rực rỡ Cúi đầu đảnh lễ cúng dường Quán Âm. Đây lời thơ của con tim chân thật Cảm nhận từ pháp vũ đạo nhiệm mầu Tâm tịnh an lạc vừa mới khởi đầu Rất thánh thiện nguồn cam lồ vô tận.
06/10/2024(Xem: 6796)
Pháp quốc khai giảng Bậc Kiên Trên zoom toàn thể Lam viên đủ đầy Lòng anh chị Trưởng vui thay! Nhìn các em học tràn đầy mến thương Tương lai trên những bước đường Cấy trồng Sen Trắng được vươn thêm cành.
03/10/2024(Xem: 5251)
Những lời vàng trong kinh điển chuyển sang PDF Luôn sống cùng, lớn lên theo mãi thời gian Từ sáng tinh mơ, ngồi chăm chú theo âm vang Những pháp thoại đến từ năm cũ hòa với hiện tại Lời động viên, giải đáp giúp nuôi dưỡng mãi Sống để hạnh phúc hay tồn tại, hãy tự tìm ra Làm sao cho những ý tưởng ác là gió thoảng qua, Tạo thêm nhiều điều thiện biến thành châu ngọc Con đường ấy chỉ phải là Nghe, Đọc Để rồi rưng rưng hai hàng giọt lệ tri ân
02/10/2024(Xem: 8844)
Nguyễn Bá Chung cùng quê hương đại thi hào Nguyễn Trãi. Một sớm tinh mơ nào, vào cuối thu 1949, nhà thơ mở mắt chào đời nơi vùng quê Định Giàng, Đại Đức, cách chân núi Chí Linh, Hải Dương một đường chim bay. Khoảng giữa năm 1954, mới vừa 6 tuổi đã vội vã chạy theo cha mẹ di cư vào Sài Gòn. Bản chất thông minh, học hành quá xuất sắc, nên được Đại học Brandeis cấp học bổng du học tự túc Hoa Kỳ (1971) và sống định cư luôn bên Mỹ, từ đó cho đến bây giờ.