Còn đó một lối về (Thơ)

02/04/201320:20(Xem: 12909)
Còn đó một lối về (Thơ)

con-duong

Còn đó một lối về

Tâm Không - Vĩnh Hữu

Lối về xa ngái không cùng

Non cao bể rộng trập trùng u minh

Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh

Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi

Lối về thăm thẳm trùng khơi

Thiên nhai hải giác chơi vơi xác phàm

Ba mươi năm trót nhúng chàm

Nhuộm mang bụi bặm, nợ nần lương duyên

Lối về đồng cháy nương nghiêng

Rừng gai dốc đá gọi tên thử lòng

Tìm xem hạt giống còn không

Gieo trong sâu lắng bềnh bồng khát khao...

Lối về nào tận cõi cao

Dưới chân mình đó,

Buông dao thấy liền

Về đi, hơi thở uyên huyền

Hiện tiền Cực Lạc lên đèn đón ta!

Tâm Không- Vĩnh Hữu

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41839)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.