Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

05. Tóm tắt lời giảng của HT Thích Thanh Từ

16/01/201202:11(Xem: 4177)
05. Tóm tắt lời giảng của HT Thích Thanh Từ

TÔN GIÁO VÀ DÂN TỘC
Tuệ Minh Đạo Nguyễn Đức Can

CHƯƠNG II
TÓM TẮT LỜI GIẢNG CỦATHIỀN SƯ THÍCH THANHTỪ

THIỀN TÔNG: Cốt dạy người làm Phật, làm Tổ chứ không phải chỉ dạy tu phước đức cõi trời, Làm Tổ, làm Phật đâu phải là việc dung dị. Cho nên người bước vào cửa Thiền phải là Sư Tử con, phải gầm, phải hét, không phải như những con nai tơ nhút nhát kia...

Người tu theo Thiền Tông cốt nhận được bản tâm, thấy được bản tánh của mình. Khi nhận được bản tâm mới tin “TÂM tức PHẬT”. Khi nhận được bản tánh mới tin “TÁNH MÌNH ĐẦY ĐỦ TẤT CẢ” xưa nay vẫn thanh tịnh Nhưng tâm tánh ở đâu? Thế nào? Tất cả người tu Phật đều thắc mắc vấn đề này. Khi đặt câu hỏi Tâm Tánh ở đâu? Thế nào? thì khác gì “Người cỡi trâu tìm trâu, vác Phật đi cầu Phật”, biết bao giờ thấy được Phật?

Thật không xa nếu chúng ta can đảm tin nhận, thì nó sờ sờ trước mắt. Bởi từ lâu chúng ta cứ để cho bao nhiêu vọng tưởng hư ảo giả dối như: Lo lắng, phiền não, tham muốn, thương ghét, tốt xấu bám víu bản tâm làm lu mờ TÁNH GIÁC nên chúng ta không thấy được mặt thật của nó. Chúng ta phải mạnh dạn gạt bỏ những chướng ngại đó, ví như đám mây đen che mất ánh sáng mặt trăng khả dĩ mới trực nhận “CHÂN TÂM, PHẬT TÁNH” chính mình. Thiền Tông lấy bản tâm làm chủ nên sự tu thiền là sống trở lại với Ông Chủ của mình trong mọi hành động, mọi thời gian.

Tất cả hình thức bên ngoài đối với người tu thiền không có gì là quan trọng. Huống nữa, quên tâm mình chạy theo hình thức bên ngoài càng tu càng xa đạo, càng không thấy Phật. PHẬT là GIÁC, nếu chúng ta cầu Phật mà quên Tâm, thử hỏi bao giờ thấy Phật? Vì Tâm là Phật, khi chúng ta khởi một niệm ác, khởi một niệm Thiện thì Phật biết liền, hơn nữa khởi một niệm là TẠO MỘT NGHIỆP. Chúng ta sợ nghiệp thì phải dứt niệm, luôn sống với bản tâm thanh tịnh của mình.

Những hình tượng Phật, Bồ Tát thờ bên ngoài, chỉ là phương tiện gợi lại cho chúng ta nhớ BẢN TÂM mình. Nếu chúng ta không chịu nhớ lại bản Tâm, cứ cầu cạnh, vái van nơi hình tượng bên ngoài thật là một việc làm trái đạo. Vì không có sự giác ngộ nào ngoài Tâm mà có.

Chơn Tâm hằng lộ liễu trong mọi hành động của ta. Nếu trực nhận là thấy. Người học đạo không chịu ngay nơi hành động trực nhận chân Tâm, mãi cầu thiện trí thức chỉ dậy cho thể hội. Nhưng làm sao chỉ dậy được, vừa nói ra là đã sai rồi. Tu Thiền nên chú ý hành động hàng ngày:

Cái NGHE, cái THẤY, cái BIẾT cái XÚC CHẠM, do sáu căn tiếp xúc sáu trần thể hiện cái dụng của CHƠN TÂM rồi, Cái Thể của CHƠN TÂM là ĐỊNH, có ĐỊNH thì HUỆ mới hiện.

Tu thiền phải dẹp sạch bản ngã, dù bản ngã Thánh cũng không còn thấy sở đắc là còn bản ngã, chưa thật giải thoát. Ví dụ ngồi thiền tôi thấy tướng lạ, thấy ánh sáng, thấy hình Phật, thấy hào quang, nghe âm thanh hay, ngửi mùi thơm v.v... đó là tướng sở đắc, còn bản ngã. Được không dính mắc mới tự tại giải thoát, còn dính mắc một chút quả vị nào cũng là chưa tự tại, chưa thực sự giải thoát. Thế mà người tu thiền hiện nay ngồi là mong được nhiều giờ, mong thấy cái này, mong chứng quả kia. Khởi Tâm vọng cầu như vậy làm sao không lạc vào cảnh giới ma? Làm sao tránh khỏi Tâm bị cuồng loạn?

tmd-tongiao-10

Cư Sĩ Nguyễn Đức Can PD Tuệ Minh Đạo đến thăm HT 
Thích Thanh Từ tại Trúc Lâm Thiền Viện Đà Lạt.

Ngồi Thiền, Tâm được thanh tịnh, an ổn, đừng KHỞI NGHĨ tôi được an ổn thanh tịnh, đó là bệnh. Trong nhà Thiền hay nói “ĐẦU THÊM ĐẦU” là vậy. Thanh tịnh biết mình thanh tịnh là đủ. Vọng tưởng biết có vọng tưởng cho nó qua luôn, lâu ngày Tâm thuần thục, vắng lăïng, bóng trăng Phật của mình sẽ chiếu rọi, đến đó sẽ biết tất cả giáo lý của Phật, vì KHO TÀNG KINH ĐIỂN TAM TẠNG GIÁO LÝ cũng trong tâm mà ra. Đọc kinh sách Phật, đọc tới đâu hiểu tới đó, không cần ai giảng dạy, đấy là VÔ SƯ TRÍ phát hiện. những kẻ lý thuyết giỏi, giảng kinh hay, chỉ là TRÍ HỮU SỰ, trí này do nói lời kinh của Phật dậy, lời giảng của các bậc cao tăng rồi nhớ nói ra thì có giới hạn.

Mong quý vị Phật tử tu thiền nên nhớ trở về Tâm mình, là ÔNG CHỦ của mình, gạt bỏ những phàm tình, những vọng tưởng hư dối, có ngày sẽ thấy được CHƠN TÂM (ông Phật của mình).

Phải gan dạ chịu đựng
Và xem thường tất cả
Hãy giữ vững niềm tin
Bền chí tất sẽ được.

Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi
Mà khó vì lòng người ngại núi e sông.
Ca dao.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/06/201121:24(Xem: 1132)
Tám loại khổ (i) Sinh: * Có bao giờ ta nghĩ rằng: “Ước gì tôi chưa hề được sinh ra”? Bắt đầu từ khi chào đời, ta trải qua biết bao đau khổ. * Không những chỉ có sự đau đớn lúc chào đời mà thôi, ta còn trải qua những đau khổ của lão, bệnh và tử.
12/02/201215:10(Xem: 2709)
Không thể có một bậc Giác Ngộ chứng nhập Niết Bàn mà chưa hiểu về mình và chưa thấy rõ gốc cội khổ đau của mình.
28/09/201119:32(Xem: 1840)
Tứ Tất Đàn, tiếng Phạn là catvari siddhanta; catvari có nghĩa là tứ và siddhanta phiên âm là tất đàn, có khi còn được phiên âm là “ Tất Đàm”, và dịch là “Tác Thành Tựu”, có nghĩa là làm cho công việc thuyết pháp của Đức Phật được thành tựu. Chữ siddhanta, Hán dịch là "thành tựu", nghĩalà nhờ dựa vào bốn phương pháp này, mà Đức Phật thuyết pháp và thành tựu được sự nghiệp hoằng hóa, giáo hóa chúng sinh, đưa chúng sinh từ mê lầm đến giácngộ, từ sinh tử đến Niết Bàn, từ phàm lên Thánh, từ mê lầm đến sự hiểu biết cao thượng.
14/01/201109:32(Xem: 2891)
Đây là một quyển sách căn bản dành cho người muốn tìm hạnh phúc và sự bình an trong cuộc sống qua con đường tâm linh. Con đường Đạo của Đức Phật rất đơn giản, thích hợp với mọi người.
23/04/201316:02(Xem: 3530)
Ðây là một quyển sách căn bản dành cho người muốn tìm hạnh phúc và sự bình an trong cuộc đời qua con đường tâm linh. Con đường đạo của Ðức Phật rất đơn giản, thích hợp với mọi người. Bất cứ ai với lòng quyết tâm và thiện ý đều có thể đi trên con đường này để đạt được tự do, giải thoát cho thân tâm.
27/05/201309:42(Xem: 4553)
Một thời Đức Phật ngự tại vườn Hoàng Lộ,Bệ Lan Nhã, bấy giờ Vua Thần (Vua A Tu La) có tên là Bà La La và Thái Tử Thần tên Mâu Lê Già có tướng sắc uy nghi, ánh sáng chói lọi, vào lúc quá nửa đêm đến chỗ đức Phật đảnh lễ rồi đứng một bên. Khi ấy, đức Phật hỏi: -Này Bà La La, có phải mọi Thần đều không bị suy thoái về tuổi thọ, hình sắc,vui vẻ, sức mạnh, cho nên các Thần thích sống trong biển lớn chăng?
27/03/201321:15(Xem: 1702)
Một vị vua là một người cai trị thuộc dòng dõi hoàng gia. Đức Phật xác định, một vị vua là “vị thủ lĩnh của những người đàn ông”. Các tôn giáo khác nhau có những lý luận khác nhau về nguồn gốc và bản chất của một vị đế vương.
16/02/201323:12(Xem: 2708)
Pháp Duyên khởi, tiếng Phạn là Pratīya-samutpāda. Pratīya, là sự hướng đến: Nghĩa là cái này hướng đến cái kia và cái kia hướng đến cái này. Hán dịch Pratīya là Duyên và Anh dịch là Condition. Trong Māhyamika, Ngài Nāgārjuna giải thích chữ Pratīya như sau: Utpadyate pratītyemān itīme pratyayaḥ kīla (1). Nghĩa là, do làm điều kiện cho cái kia sinh khởi, những cái này người ta gọi là Duyên. Samutpāda có nghĩa là tập khởi, đồng khởi, sinh khởi, tương khởi, cộng khởi… Do những ý nghĩa trên, mà Pratīya-samutpāda được các nhà Hán dịch là Duyên khởi hay Duyên sinh, tức là sự khởi sinh của vạn pháp cần phải có điều kiện (pratīya), nếu không có điều kiện, thì các pháp không thể sinh khởi.