Om mani padme hum

19/01/201105:56(Xem: 14953)
Om mani padme hum

TRÍHUỆVÀ ĐẠI BI

TenzinGyatso Dalai Lama thứ 14
Nguyêntác:Kindness, Clarity and Insight, Snow Lion Publications Ithaca NewYork USA 1990
BảndịchViệt: Thiện Tri Thức 2000 PL. 2543


OMMANI PADME HUM*

Thựchànhthần chú Om mani padme hum là một điều tuyệt hảo, nhưngcần phải chú ý vào ý nghĩa của nó khi người ta trì tụng,bởi vì sáu âm có một tầm rộng và sâu.

Âmthứ nhất Om, thật ra tạo bằng ba chữ A, U, M, tượng trưngcho thân, ngữ và tâm thức bất tịnh của thiền giả. Chúngcũng tượng trưng cho thân, ngữ và tâm thức thanh tịnh tuyệtvời của một vị Phật. Những yếu tố bất tịnh này cóthể chuyển hóa thành những yếu tố thanh tịnh không ? Chúngcó hoàn toàn khác biệt với nhau không ? Tất cả chư Phậtđã là người như chúng ta và đã đạt đến giác ngộ bằngcách đi theo đường đạo. Theo Phật giáo, lúc ban đầu khôngai thoát khỏi những bất toàn và có đầy đủ mọi phẩmtính. Thân, ngữ và tâm trong sạch bởi một sự từ bỏ dầndần những trạng thái bất tịnh, cho đến lúc chuyển hóathành trạng thái thanh tịnh.

Mộtsự chuyển hóa như thế hoàn thành như thế nào ? Tất cảlộ trình được chứa đựng trong bốn âm sau đây.

Maninghĩa là viên ngọc và tượng trưng những yếu tố của phươngtiện – ý định vị tha đạt đến giác ngộ, đại bi, đạitừ. Như một viên ngọc chấm dứt sự nghèo khổ, ý địnhvị tha được giác ngộ có quyền lực loại bỏ sự thốngkhổ và những khó khăn trắc trở của vòng sanh tử và củacả sự giải thoát riêng cho cá nhân mình. Như một viên ngọclấp đầy những nguyện vọng của những chúng sanh, ý địnhvị tha được giác ngộ thành tựu những mong mỏi của họ.

Haiâm của chữ padme có nghĩa là “hoa sen” và tượng trưngcho trí huệ, bởi vì, cũng như hoa sen mọc lên trong bùn màkhông dơ nhiễm bởi sự bất tịnh của bùn, trí huệ có quyềnlực làm cho chúng ta trọn vẹn, còn khi không có nó, chúngta rơi vào mâu thuẫn.

Dướinhiều hình thức đa dạng, trí huệ là sự thấu hiểu vôthường ; sự thấu hiểu rằng cá nhân thì không có hiệnhữu riêng, sự thấu hiểu cái bất nhị (của sự phân biệtchủ thể và đối tượng), sự thấu hiểu vô tự tánh. Trongmọi mặt mà trí huệ biểu lộ, sự thấu hiểu tánh Khônglà cái quan trọng nhất.

Khônglìa nhau, phương tiện và trí huệ phải hợp nhất để chosự tịnh hóa hoàn thành. Sự hợp nhất của chúng đượctượng trưng bởi âm cuối cùng, hum, dấu hiệu của khôngchia biệt. Trong con đường kinh điển, sự không chia biệtcủa phương tiện và trí huệ có nghĩa là mỗi cái có mộtâm hưởng trên cái kia. Trong Mật thừa, sự không chia biệtlà sự kiện một tâm thức trong đó phương tiện và trí huệ,trong hình thức hoàn mãn của chúng, kết hợp với nhau thànhmột thực thể không khác biệt.

Trongbối cảnh năm đức Phật chiến thắng, hum là âm chủng tựcủa A Súc Bệ Phật, bất động, bất loạn, vị không gìcó thể tác động.

Vậythì sáu âm của thần chú om mani padme hum cho chúng ta biếtrằng, qua sự thực hành con đường, trong sự kết hợp khôngthể phân chia của phương tiện và trí huệ, chúng ta có khảnăng làm cho thân, ngữ, tâm bất tịnh của chúng ta thành thân,ngữ, tâm thanh tịnh siêu việt của một vị Phật. Phật tánhkhông thể được tìm ở đâu khác ngoài tự nơi mình, vìnhững yếu tố cần thiết cho sự thành tựu của nó thì ởnơi chúng ta. Trong Dòng cao cả của Đại thừa, Maitreya nóirằng Phật tánh nội tại trong dòng hiện sinh của mọi chúngsanh. Bị chôn dấu trong chúng ta, hạt giống của sự thanhtịnh, tinh túy của Như Lai (tathagatagarbha) chờ đợi sự chuyểnhóa và sự khai mở trọn vẹn của nó trong Phật tánh.

 

 





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2012(Xem: 22313)
Kinh là lời Phật, Thiền là Tâm Phật. Lời Phật chỉ là phương tiện dẫn lối, đưa người vào ngôi nhà Chánh giác, giống như ngón tay chỉ trăng. Tâm Phật mới là cứu cánh của Chân lý bất nhị. Cho nên Phật dạy Tâm là tông chỉ, cửa Không là cửa Pháp. Đã là cửa Không, thì tại sao bày chi Mười cổng? Há chẳng nghe người xưa bảo, “Từ cửa mà vào thì không phải là của báu trong nhà. Nhờ duyên mà thành tựu tất phải có vay mượn bên ngoài.” Nói như vậy thật chẳng khác gì đất bằng dậy sóng, thịt da đang lành lặn lại đem ra cắt mổ đớn đau. Đã là tự tánh thì ai cũng vốn sẵn có đầy đủ, xưa chẳng bớt, nay chẳng thêm. Nhưng vì vô minh phủ lấp, hể còn sống trong đối đãi thì phải dùng pháp đối trị để ngăn ngừa vọng tâm điên đảo: Sáng đối với tối, Tịnh đối với nhiễm, Giới Định Huệ đối với Tham sân si v.v…
30/07/2012(Xem: 19141)
Nói về Giáo, trong Kinh Trung A Hàm (Bahuvedaniya-Majjhima Nikaya) số 57, đức Phật đã chỉ dẫn Mười loại Hạnh phúc Tối thượng, sắp xếp thứ tự do kết quả tu chứng, trong đó có: Đoạn thứ 6. “ Này Anandà. Nơi đây vượt hẳn lên khỏi mọi tri giác và hình thể (Sắc), không còn phản ứng của giác quan, hoàn toàn không chú tâm đến mọi sự khác nhau của tri giác ….” Đoạn thứ 10. “Nơi đây vượt hẳn lên khỏi cảnh giới Phi Tưởng, Phi Phi Tưởng (Chẳng Phải Tưởng, Chẳng Phải Chẳng Có Tưởng), đạt đến sự chấm dứt mọi Tri giác và Cảm giác (Sãnnavedayita Niroda).”
28/07/2012(Xem: 10727)
Cổ đức bảo: “Kinh là lời Phật, Thiền là Tâm Phật”. Trên lộ trình Giác ngộ, hành giả cần phải thực hành cả hai mặt: Thấu ngữvà Đạt tâm. Do đó, chư Phật, chư Tổ ứng cơ thị hiện, tiếp dẫn độ sanh, nhằm mục đích tạo cho con người có một cuộc sống an bình tự tại. Phương tiện thì nhiều, nhưng cứu cánh chỉ có một. Nếu chúng ta biết tự chủ, nỗ lực tinh tiến dũng mãnh không chi chẳng thành tựu. Tinh tiến ít thì đạt kết quả ít, tinh tiến nhiều thì đạt kết quả nhiều. Tinh tiến rốt ráo thì kết quả viên mãn.
26/07/2012(Xem: 14892)
Giáo pháp Thiền giống như một cánh cửa sổ. Trước nhất chúng ta mới nhìn vào chỉ thấy bề mặt phản ánh lờ mờ. Nhưng khi chúng ta tu hành thì khả năng nhìn thấy trở nên rõ ràng.
25/07/2012(Xem: 20098)
Thiền (Zen) nghĩa là nhận biết Tự tánh (True Sefl). “ Ta là gì ?” (What am I?) Đó là câu hỏi rất quan trọng. Nhất thể trong sạch sáng suốt là gì? Nếu thấu hiểu, quý vị sẽ được tự do tự tại trong sanh tử. Làm thế nào đạt được tự do tự tại trong sanh tử? Trước hết, điều cần thiết là hướng đi phải rõ ràng.
09/07/2012(Xem: 4433)
Thiền và cảm xúc có một mối quan hệ mật thiết với nhau trong quá trình tu tập, chuyển hoá tâm cho đến khi đạt được mục đích giác ngộ và giải thoát.
19/06/2012(Xem: 11186)
Ngộ được các tướng không, tâm tự vô niệm; niệm khởi tức giác, giác biết tức vô. Muốn tu hành pháp môn vi diệu, duy chỉ có con đường này.
18/06/2012(Xem: 15166)
Từ thời Phật giáo Nguyên Thủy đến Phật giáo Phát Triển cho tới ngày nay, đạo Phật luôn lấy Tâm làm gốc mà tu hành. Đạo Phật là đạo giải thoát, giải thoát cái gì? Giải thoát khổ đau, phiền nảo, giải thoát khỏi dòng bộc lưu sanh tử, hay cứu cánh là giải thoát khỏi sanh tử luân hồi.
18/06/2012(Xem: 11289)
Nhìn từ một chiều khác của Thiền, thường được nhấn mạnh trong Tổ Sư Thiền, là “hãy giữ lấy tâm không biết.” Nghĩa là, lấy cái “tâm không biết” để đối trị các pháp.
02/05/2012(Xem: 6969)
Chúng tôi được đưa vào một phòng rộng. Những gối ngồi thiền và một giỏ đồ chơi được bày ra, cũng như những cái bàn nhỏ...