Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Thực hư về câu chuyện niêm hoa vi tiếu của Thiền tông

17/02/201211:31(Xem: 3004)
Thực hư về câu chuyện niêm hoa vi tiếu của Thiền tông

THỰCHƯ VỀ CÂU CHUYỆN NIÊM HOA VI TIẾU CỦA THIỀN TÔNG

GS001

niemhoavitieu2Tôi đọc trong các kinh lớn của Đại Thừa lẫn Nguyên Thủy tôi không hề tìm rađược ở đâu có ghi câu chuyện NIÊM HOA VI TIẾU. Câu chuyện này mang nặng tinhthần "phong kiến" và "dấu nghề" của Trung Hoa.

ĐẠO TRÍ TUỆcủa Phật không thể có cái tinh thần truyền thừa như thế. Đã là ĐẠO TRÍ TUỆ thìphải như KHOA HỌC, khi lý thuyết đã trình bày ra đầy đủ, thì bất cứ ai, ở bấtcứ phương trời góc bể nào, đều có thể theo đó mà trở thành bác học một cáchbình đẳng như nhau.

Đó chính làlý do Đức Phật đã nhấn mạnh: "Các con tự thắp đuốc lên mà đi với chánhpháp, không nương tựa vào một ai khác". Trong đoạn kinh sau đây Đức Phậtcòn khẳng định rằng: Này Ananda, Như Lai khôngnghĩ rằng: "Ta là vị cầm đầu chúng Tỷ-kheo; hay "chúng Tỷ-kheo chịusự giáo huấn của Ta". Như vậy thì làm sao có chuyện ngài traolại y bát cho ai làm giáo chủ.

25. Này Ananda, chúng Tỷ-kheo còn mong mỏi gì nữa ởTa! Này Ananda, Ta đã giảng Chánh pháp, không có phân biệt trong ngoài (mậtgiáo và không phải mật giáo), vì này Ananda, đối với các Pháp, Như Lai khôngbao giờ là vị Ðạo sư còn nắm tay (còn giữ lại một ít mật giáo chưa giảng dạy).

NàyAnanda, những ai nghĩ rằng: "Như Lai là vị cầm đầu chúng Tỷ-kheo";hay "chúng Tỷ-kheo chịu sự giáo huấn của Như Lai" thời này Ananda,người ấy sẽ có lời di giáo cho chúng Tỷ-kheo.

NàyAnanda, Như Lai không nghĩ rằng: "Ta là vị cầm đầu chúng Tỷ-kheo; hay"chúng Tỷ-kheo chịu sự giáo huấn của Ta" thời này Ananda, làm sao NhưLai lại có lời di giáo cho chúng Tỷ-kheo?

NàyAnanda, Ta nay đã già, đã thành bậc trưởng thượng, đã đến tuổi lâm chung, đãđến tám mươi tuổi. Này Ananda, như cỗ xe đã già mòn, sở dĩ còn chạy được là nhờdây thắng chằng chịt, cũng vậy thân Như Lai được duy trì sự sống giống nhưchính nhờ chống đỡ dây chằng.

NàyAnanda, chỉ trong khi Như Lai không tác ý đến tất cả tướng, với sự diệt trừ mộtsố cảm thọ, chứng và an trú vô tướng tâm định, chính khi ấy thân Như Lai đượcthoải mái.

26. Vậy nên, này Ananda, hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, hãy tự mìnhnương tựa chính mình, chớ nương tựa một gì khác. Dùng Chánh pháp làm ngọn đèn,dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, chớ nương tựa một gì khác.

Này Ananda, thế nào là vị Tỷ-kheo hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tựmình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làmngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một gì khác?

NàyAnanda, ở đời, vị Tỷ-kheo, đối với thân quán thân, tinh tấn, tỉnh giác, chánhniệm, nhiếp phục mọi tham ái, ưu bi trên đời; đối với các cảm thọ... đối vớitâm... đối với các pháp, quán pháp, tinh tấn, tỉnh giác, chánh niệm, nhiếp phụcmọi tham ái, ưu bi trên đời. (Phật nhắc lại pháp TỨ NIỆM XỨ)

NàyAnanda, như vậy vị Tỷ-kheo tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tự mình nươngtựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làm ngọn đèn, dùngChánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa một gì khác.

NàyAnanda, những ai sau khi Ta diệt độ, tự mình là ngọn đèn cho chính mình, tựmình nương tựa chính mình, không nương tựa một gì khác, dùng Chánh pháp làmngọn đèn, dùng Chánh pháp làm chỗ nương tựa, không nương tựa vào một pháp gìkhác, những vị ấy, này Ananda, là những vị tối thượng trong hàng Tỷ-kheo củaTa, nếu những vị ấy tha thiết học hỏi.

(Kinh ĐẠI BÁT NIẾT BÀN, tụng phẩm II, thuộc Trường Bộ Kinh)


Cho nên đối với tôi, câu chuyện NIÊM HOA VI TIẾU của người TÀU là một câuchuyện lừa bịp để cho phật tử Á châu đều qui ngưỡng về TÀU. Câu chuyện muốnchứng tỏ rằng "Giáo Pháp nhãn tạng” của Phật đã được rinh hết về TÀU. Đócũng do cái tinh thần bá quyền muốn dùng tôn giáo như một "sức mạnhmềm" để chinh phục thiên hạ. Các đế quốc Tây phương cũng đã xử dụng Kitôgiáo để đi xâm lăng các thuộc địa cũng cùng một chiến thuật như vậy.


Nói tóm lại, đạo Phật là ĐẠO TRÍ TUỆ mở rộng ra cho tất cả chúng sanh (mà ĐứcPhật gọi là bàn tay ngữa) chứ không phải là một môn phái võ lâm mà có sự truyềnthừa. Biết đâu để chấm dứt tệ nạn này mà LỤC TỔ đã ra đời để chấm dứt sự truyềny bát của Thiền Tông? Để ý rằng LỤC TỔ không chứng đạo từ NGỦ TỔ mà ngài đãchứng đạo trước rồi (qua kinh Kim Cang), trước khi đến với NGỦ TỔ để nhận ybát, rồi sau đó chấm dứt sự trao truyền.


Ngoài ra qua đoạn kinh trên ta thấy Đức Phật còn giảng rõ ra thế nào là làmngọn đèn cho chính mình? Thế nào là nương tựa chính mình?


-- Đó chính là sự thực hành TỨ NIỆM XỨ để tìm hiểu chính mình bằng các phápkhảo sát: Quán THÂN, quán THỌ, quán TÂM, quán PHÁP.


Trong kinh ĐẠI BÁT NIẾT BÀN của Phật giáo ĐẠI THỪA ta cũng thấy Đức Phật trảlời ngài A NAN về sự nương tựa pháp TỨ NIỆM XỨ mà tu hành sau khi Phật diệt độnhư thế. Đó là pháp THIỀN độc nhất mà Phật đã dạy đi dạy lại. Chứ Phật chưa hề dạy pháp VÔ NIỆM như Thiềntông Trung hoa hồi nào cả.


TỨ NIỆM XỨ là pháp thiền để hiểu rõ, để hiểu sâu, và để khám phá thực tướng VÔNGÃ của chính mình. Nếu không hiểu rõ mình thì còn lâu mới có thể sửa đổi, mớicó thể nhổ sạch gốc cội vô minh chấp ngã, gây nên khổ đau cho mình.

Không thể nàocó một bậc giác ngộ mà không hiểu rõ về chính mình.

Tiến trình tuhành của Đức Phật chẳng qua cũng là một công trình miệt mài liên tục về sự tìmhiểu chính mình. Ngày ngài thành đạongài đã tâm sự như sau:

153.Lang thang bao kiếp sống
Ta tìm nhưng chẳng gặp,
Người xây dựng nhà này,
Khổ thay, phải tái sanh.

154.Ôi! Người làm nhà kia
Nay ta đã thấy ngươi!
Người không làm nhà nữa.
Ðòn tay ngươi bị gẫy,
Kèo cột ngươi bị tan
Tâm ta đạt tịch diệt,
Tham ái thảy tiêu vong.

(KinhPháp Cú)

Cho nên, phải hiểu rõ chính mình trước khi nói đếngiác ngộ. Mà muốn hiểu rõ chính mình thì phải quan sát, phải khảo sát chínhmình bằng các pháp quán của TỨ NIỆM XỨ. Đó cũng chính là pháp "chiếukiến ngũ uẩn"của BÁT NHÃ.

Do đó khởi đầu kinh TỨ NIỆM XỨ Phật đã nhấn mạnh:


-- Này các Tỷ-kheo, đây là
con đường độc nhấtđưa đến thanh tịnh cho chúng sanh, vượt khỏi sầu não, diệt trừ khổ ưu, thànhtựu chánh trí, chứng ngộ Niết-bàn. Ðó là Bốn Niệm xứ.

Như vậy con đường tu hành mà Phật đã chỉ ra thật rất rõ ràng và minh bạch.Không ai có thể trách Phật còn mơ hồ. Khi Đức Phật đã xác định là "
con đường độc nhất" thì có nghĩa rằng đừng đi lang bang bằng cáccon đường khác. Người ta có thể ra đitừ vạn nẻo đường khác nhau (tùy căn cơ),nhưng đoạn đường cuối để đi đến đích thì ai cũng phải đi qua TỨ NIỆM XỨ đểthành tựu CHÁNH TRÍ, để chứng ngộ BÁT NHÃ, để đạt đến NIẾT BÀN.

Tôi có bằng cớ nhiều vị Thiền sư Trung Hoa chưa chứng được BÁT NHÃ. Thật vậy,chính vì chưa chứng được BÁT NHÃ cho nên các ngài đã hiểu lầm ý nghĩa BÁT NHÃmà kết án tâm PHÂN BIỆT, rồi đưa ra pháp thiền
VÔ NIỆM, khác với CHÁNHNIỆMcủa PHẬT. Thử hỏi rằng một bậctu hành, khi đạt được sự giác ngộ, có biết mình đã giác ngộ không? Nếu biết, thì không thể VÔ NIỆM. Nếu không biết, thì vẫn còn VÔ MINH.

Cho nên, phảibiết rằng khả năng PHÂN BIỆT là một khả năng của TRÍ GIÁC. Nếu không có khảnăng phân biệt thì làm sao có thể biết mình đã GIÁC NGỘ, đã ra khỏi VÔ MINH?Nhân loại nếu không có khả năng phân biệt ĐÚNG và SAI thì làm sao có sự tiếnhóa cao hơn? Không lẽ Đạo Phật lại phản tiến hóa, phản khoa học sao? Chỉ cónhững kẻ bị hôn mê, trí óc đờ đẫn mới không còn khả năng phân biệt mà thôi.

Thân ái,

GS001.

BÀI VIẾT LIÊN QUAN:
NIÊMHOA VI TIẾU(Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

NIÊMHOA VI TIẾU(Cao Đài Tự Điển)

NÓIVỀ CHUYỆN NIÊM HOA VI TIẾUPháp Như - Lý Lược Tam

TRÊNĐỈNH NÚI LINH THỨU NHỚ DESCARTESNguyễn Tường Bách

XUẤTXỨ VÀ Ý NGHĨA VIỆC ĐỨC PHẬT THÍCH CA NIÊM HOA VI TIẾU
(Văn Hóa Phật Giáo)

Source: thuvienhoasen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
04/03/201221:08(Xem: 4283)
Khi chúng ta đã quán chiếu thông khắp những bước trước, nhận ra tất cả chúng sinh như những thân hữu hay người nuôi dưỡng qua sự tương tục của những kiếp sống và đánh giá đúng những sự ân cần có chủ tâm và vô tư, chúng ta sẽ thật sự thấy rằng chúng ta phải đáp lại sự ân cần tử tế của họ. Nhưng chúng ta hổ trợ họ như thế nào? Bất kể loại phồn vinh nào chúng ta có thể đem lại cho họ trong vòng xoay sinh, già, bệnh, và chết, nó sẽ chỉ là tạm thời và nông cạn.
31/12/201013:11(Xem: 2042)
Rất cần thiết phải thiền định về đời người quý báu của ta. Cuộc đời thật quý báu và thời gian cũng thật quý giá. Vì thế bất kỳ những gì chúng ta có đều quý báu. Mục đích của cuộc đời là đạt được hạnh phúc, trước hết là hạnh phúc nhất thời và sau đó là hạnh phúc viên mãn. Trong thời gian thiền định chúng ta phải bỏ lại đằng sau rất nhiều thứ. Ta có rất nhiều điều phải làm trong cuộc sống. Nếu ta theo đuổi những niệm tưởng của ta thì ta sẽ chẳng bao giờ chấm dứt được. Ta phải chọn ra điều gì là quan trọng trong cuộc đời đối với ta, đối với gia đình và cộng đồng của ta. Khi nhìn thấy một vật gì tốt đẹp ta mong muốn được sở hữu nó.
30/07/201912:31(Xem: 3799)
* “Tuyên ngôn Venise của UNESCO nói: “Khoa học hiện đại đã tiến đến một biên giới, nơi đó SỰ GẶP GỠ của khoa học Tây phương với minh triết truyền thống tâm linh Đông phương là điều tất yếu. Sự gặp gỡ chắc chắn xảy ra đó sẽ đem lại cho nhân loại MỘT NỀN VĂN MINH MỚI”. (Báo Giác Ngộ số 15/1991). -- * - “Sự chuyển y (đột chuyển) tâm thức gắn liền với sự chuyển hoá não, tạo ra phẩm chất mới cho nhãn quan tinh thần. Chuyển y xuất sinh đốn ngộ. - Lời giảng nhằm giúp người nghe hiểu về lí đạo lí thiền, lời đó chỉ có “phẩm chất giảng sư” (vì “hiểu về” khác với “thấy biết trực tiếp”). Lời chỉ thẳng nhằm giúp người nghe (đã từng dò tìm tự tâm) tự thấy lại tâm mình (không suy nghĩ, đốn kiến), lời đó mang “phẩm chất thiền sư” đích thực. Ví dụ: “Vô niệm, niệm tức chánh”, đây là lời nói mang “phẩm chất thiền sư” đích thực, giúp người nghe trực ngộ và tự ấn chứng (vì không thể suy nghĩ để hiểu câu nói này)”. (https://quangduc.com/a34369/thien-ngon).
11/10/201009:13(Xem: 3356)
Tinh Yếu Lâm Tế Lục bình giảng
12/10/201002:01(Xem: 8619)
Thật là một ích lợi lớn khi có thể đối diện với cuộc sống bằng một tâm thức tích cực và khá quân bình. Chúng ta hoàn toàn có lợi khi quen với một tâm thái đúng đắn, nhưng thói quen nhường bước cho những xúc động xung đột như giận dữ dựng lên những chướng ngại có tầm cỡ. Tuy nhiên, có thể vượt khỏi chúng. Chúng ta đạt đến đó bằng cách chánh niệm nhận ra mỗi một phiền não này ngay khi chúng biểu lộ và chữa lành nó tức thì. Khi người ta nắm lấy mọi cơ hội để thực tập như vậy, những phiền não thôi ngự trị chúng ta trong vòng vài năm. Về lâu về dài, ngay người dễ nổi giận nhất cũng đạt được sự gìn giữ tính bình thản.
19/01/201105:44(Xem: 9467)
Lời cầu nguyện cho Bồ đề tâm sanh ra và tăng trưởng : “Cầuchonguyện vọng quý giá đạt đến Giác Ngộ nảy sanh khắpnơi chỗ nào nó chưa có, và phát triển không bao giờ lui sụtở nơi nào nó đã có.” Bao giờ hư không vẫn còn tồn tại, Bao giờ vẫn còn dẫu một chúng sanh, Nguyện rằng tôi còn ở lại đời đời Để chấm dứt khổ đau cho thế giới. (Bài kệ kết thúc Diễn văn Nobel Hòa Bình)
17/04/202021:54(Xem: 2377)
Cuộc họp ngắn của nhóm chuyên gia y tế vào ngày 27/3/2020, bắt đầu với một chiếc máy ảnh lung linh và thô sơ. Vào ngày 31/3/2020, Tiến sĩ bác sĩ Phật tử James Maskalyk mở đầu bằng một bản tóm tắt nhanh về tình hình hiện tại của Covid-19: đã lây lan ở khắp mọi nơi trên thế giới.
08/12/201504:07(Xem: 32949)
Bạn đang cầm trong tay một cuốn cẩm nang hướng dẫn hành Thiền thật hữu ích và tinh tế, do một vị sư đầy kinh nghiệm tu tập uyên thâm trình bày. Ajahn Brahm là một trong những vị sư thuộc thế hệ mới của những tăng sĩ Tây phương đã tu học, thực hành và nắm vững giáo lý quan trọng của Đức Phật, và nay Sư cống hiến kinh nghiệm ấy cho các hành giả thành tâm trên khắp thế giới hiện đại.
17/11/201203:58(Xem: 2058)
Thân người có ba chứng bệnh là bệnh thuộc về phong, bệnh thuộc về hàn và bệnh thuộc về nhiệt, nhưng ba chứng bệnh này gây họa không lớn, chỉ khổ trong một đời. Tâm cũng có ba nhóm bệnh, nhưng ba bệnh này gây họa thật nghiêm trọng, khiến con người phải chịu khổ đau vô lượng kiếp. Chỉ có Đức Phật, một đại lương y mới có thể ban thuốc chữa trị. Người tu hành trong vô lượng thế giới mãi bị các căn bệnh hiểm nghèo này, hôm nay mới có cơ hội tu dưỡng đức hạnh. Thế nên phải có ý chí kiên định, siêng năng tu tập, không tiếc thân mạng. Như một chiến tướng xông trận, nếu lòng không kiên định thì không thể phá giặc, phá giặc loạn tưởng
23/11/202122:09(Xem: 508)
Đề tài diễn giảng chuyên môn đầu tiên "Phật giáo và Tâm lý trị liệu" (佛教與心理療癒) của Kế hoạch nghiên cứu thuộc Trung tâm Nghiên cứu Đại học Phật Quang Sơn tổ chức tại sảnh Vân Thủy, ngày 17 tháng 11 vừa qua, tiếp đến chủ đề "Tu hành và Chuyển hóa - Đối thoại giữa Tu thiền và Tư vấn Tâm lý" (修行與轉化 禪修與心理諮商的對話), do Thạc sĩ Dương Bội (楊蓓), Chủ nhiệm Khoa Giáo dục đời sống thuộc Học viện Dharma Drum Institute of Liberal Arts (法鼓文理學院); Giáo sư Quách Triều Thuận (郭朝順), người Tổng chủ trì Kế hoạch nghiên cứu, Viện trưởng Học viện Phật giáo Phật Quang Sơn chủ trì. Gần 70 vị Giáo sư nổi tiếng, thuộc Khoa Phật học, Khoa Tâm lý học, Học viện Nghiên cứu Tôn giáo đã tham dự buổi tọa đàm đầy ý nghĩa.