Dấu Ấn Văn Hóa Của Một Vùng Đất

20/03/202220:03(Xem: 4920)
Dấu Ấn Văn Hóa Của Một Vùng Đất


DẤU ẤN VĂN HÓA CỦA MỘT VÙNG ĐẤT

Ninh Giang Thu Cúc

***


Đất nước Việt Nam trải dài trên ba miền với hình cong chữ S thanh mảnh mà đoạn giữa như vòng eo con gái tuổi tròn trăng, trên địa hình thon hẹp đó có một nơi chốn được mang tên: Huế. Khi nói đến địa danh trên chúng ta thấy hiện ra trước mắt mình hai biểu tượng đẹp của xứ sở này là: Sông Hương và Núi Ngự. Hai cái tên ấy đã là một trong những điều kiện để cố đô Huế được công nhận là di sản văn hóa thế giới.

1. Sông Hương:
Trước tiên là sông Hương, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường đã có một tùy bút mang tên: “Ai đã đặt tên cho dòng sông?”. Vậy ai là người đặt tên cho con sông mà người xưa đã từng ca ngợi:
“Hương Giang như kiếm lập thiên thanh”

Đã có nhiều truyền thuyết qua bao thế hệ kể rằng: “Từ xa xưa dọc hai bên thượng nguồn của con sông này có một loại cây dại chiều cao chừng một mét, thân cây gầy guộc song vô cùng cứng cáp, cành lá sum suê và cứ mỗi mùa Xuân là từ nách lá mọc ra rất nhiều chùm hoa màu trắng muốt, thơm dịu dàng; đến cuối Xuân hoa tàn và rơi lả tả xuống dòng nước đang lững lờ trôi, cả một vùng sông nước thượng nguồn mở căng lòng để đón nhận mùi, vị, và thân xác của loài hoa ấy, một loài hoa được mang tên: Thạch Xương Bồ.


song huong


Theo tháng năm và mùa vụ hoa Thạch Xương Bồ cứ tiếp tục sinh trưởng kết hoa trên một vùng trời nước mênh mang, xác hoa trôi ra biển, nhưng hương hoa và hồn hoa thì cứ vương vấn trên dòng nước trong veo của con sông một mùi thơm dịu nhẹ man man của hồn hoa trinh bạch. Vì thế, các cụ bô lão trong những buổi phiếm luận tửu hậu trà dư đã cao hứng đặt cho con sông một tên gọi mỹ miều: Sông Hương.

Chẳng hổ danh với tên gọi, Sông Hương đã mang một trọng trách lớn lao là tôn tạo cảnh quan thẩm mỹ cho kinh thành Huế - nếu thiếu dòng sông này thì Huế sẽ ra sao?

Một dòng sông có năm màu trên mặt nước từ lúc mặt trời lên cho đến hoàng hôn, rồi chạng vạng - đã đem lại cho con dân của xứ sở này lòng tự hào và niềm cảm xúc cho bao khách văn chương bản địa và mọi vùng miền; ai đã đến Huế mà không rung động với dòng sông xanh biếc in bóng mây trời và chiếc cầu màu trắng bạc, sáu vai mười hai nhịp kết nối đôi bờ để các nàng nữ sinh kiều mị ngày hai buổi qua về trong tà áo dài trắng e ấp, và nón bài thơ hờ hững móc trên ghi đông xe đạp buổi tan trường.

Sông Hương – dòng sông mượt mà dịu mát như lụa Hà Đông ấy đã in bóng bao thế hệ công dân của sứ sở, và bao học sinh, sinh viên từ những ngày bình yên hai buổi cắp sách đến trường… đến những giai đoạn dầu sôi lửa bỏng – sông Hương đều làm kẻ chứng nhân và nạn nhân ngậm ngùi với bao vân cẩu tang thương.
Sông Hương – vạch chia cắt hai bờ tả, hữu ngạn của kinh thành – là một nét đẹp đoan nghiêm, trầm lắng như tính cách của những con người được sinh trưởng nơi đây.
Sông Hương – một trong những dấu ấn văn hóa của đất kinh kỳ thơ mộng, một biểu trưng, một hình tượng đặc thù mà không phải thành phố nào trên đất nước này có được – nét duyên dáng thâm trầm cổ kính lại rất lãng mạn hào hoa nhu mì nhã đạm như tên gọi của một người con gái: Hương Giang.

2. Núi Ngự:

Thời đại phong kiến quân chủ thì ông vua là kẻ đứng đầu trăm họ, là giai cấp quyền uy tuyệt đỉnh – họ tự xưng là con trời (Thiên tử) – vì thế những vật gì mà vua dùng thường được gọi bằng những mỹ từ tôn kính; vua ăn cơm gọi là “ngự thiện”, đọc sách gọi là “ngự lãm”, đi chơi gọi là “ngự du”, … và vì thế ở Huế có một quả núi được gọi là Ngự Bình.


Nui Ngu

Ngự Bình là ngọn núi vừa mang trọng trách làm tiền áng cho kinh thành lại vừa là nơi ngự lãm bình giảng thơ phú của thánh thượng và các văn nhân hoàng gia vọng tộc. Khi triều đại nhà Nguyễn đến hồi kết cuộc với buổi lễ bàn giao ấn kiếm giữa vua Bảo Đại và phái đoàn Việt Minh, thì núi Ngự Bình đã thành điểm hẹn của các văn nhân thi sĩ, họ rủ nhau lên đấy để dọc sách ngâm thơ, bình văn. Và Ngự Bình đã trở thành một địa chỉ văn hóa tiêu biểu của vùng Thừa Thiên Huế - một vùng đất mà dấu ấn văn hóa in đậm trên từng mảng rêu phong của từng cụm danh lam thắng cảnh.

3. Chùa Từ Hiếu:
Nhắc đến nét văn hóa cội nguồn dân tộc không thể nào không nhớ đến các ngôi chùa danh tiếng sắc phong của Huế, mà tiêu biểu là ngôi chùa Từ Hiếu – đó là ngôi đại tự sắc phong hùng vĩ tọa lạc tại núi Dương Xuân thuộc xã Thủy Xuân, cách thành phố Huế 5 km về phía Tây Nam với cảnh quan sơn thủy hữu tình giữa một không gian đầy an lạc và tĩnh lặng.

Tính đến hôm nay Từ Hiếu sắc phong đã được 164 năm - ngược dòng lịch sử - để chúng ta hiểu thêm tại sao chùa này lại có tên Từ Hiếu. Trước khi ngôi chùa được sắc tứ thì nó chỉ là một ngôi lều cỏ với tên gọi “An Dưỡng Am” do Thiền sư Nhất Định dựng lên làm nơi che mưa nắng để tu dưỡng thân tâm đúng như tên đã đặt cho thảo am. Ngày ngày vị Thiền sư hái củi đem xuống chợ Bến Ngự đổi gạo và rau cải để độ nhật, nhưng có một điều trái với nếp sống và giáo điều của bậc tu hành – đó là trên đường từ chợ về núi bao giờ trên đầu gậy của ông cũng có một con cá chết treo lủng lẳng. Dân kinh thành ngạc nhiên bàn tán và tỏ thái độ bất phục.

chua tu hieu 3

Tiếng đồn đại vang đến các vị tai mắt của triều đình Huế, động tính hiếu kỳ, Hoàng thân Miên Thẩm – tức thi bá Tùng Thiện Vương đích thân lên An Dưỡng Am xem xét sự tình… Thì ra, tại ngôi thảo am sơ sài này ngoài vị Thiền sư còn có một cụ bà tuổi ngoại bát tuần, là mẫu thân của vị Thiền sư nọ, cụ không đành lòng ở nhà để Thiền sư cứ phải đi, về hầu hạ thăm nom; mà đường thì xa ngái (Quảng Trị) nên bà theo con lên nơi heo hút này để mẹ con được gần gũi, cho Thiền sư an tâm hành đạo. Nhưng vì tuổi già sức yếu không chịu nổi chướng khí lam sơn nên bà ngã bệnh. Theo chỉ định của thầy thuốc, bà cụ phải dùng mỗi ngày một tô cháo cá thì bệnh tình mới hồi phục được.

Vì lòng hiếu kính và yêu quý mẹ, Thiền sư vượt qua sự ngã chấp về hình tướng, về giáo điều để cứu mẹ hiền: “Hiếu hạnh vi tiên” (lời Phật dạy).
Sau nhiều lần đàm đạo, Hoàng thân Miên Thẩm vô cùng khâm phục sở học uyên bác, thông tuệ của bậc chân tu. Thấy thảo am quá sơ sài ông tỏ ý cúng dường phẩm vật và xây dựng lại cho khang trang bề thế, nhưng Thiền sư nhẹ nhàng từ chối và ung dung bảo với Hoàng thân: “Nếu tôi muốn sung túc đầy đủ thì đã không từ chối làm Quốc sư để được ở các ngôi chùa lớn tại kinh thành chứ lên đây làm chi”. Rồi ngài đọc cho Tùng Thiện Vương nghe hai câu kệ ngài ứng khẩu khi được vua Thiệu Trị cho từ nhiệm:
“Hạnh Phùng tấu đắc nhưng hồi lão
Nhất bát cô thân vạn lý du”

Có lần Hoàng thân Miên Thẩm lên An Dưỡng Am ở lại qua đêm và giữa cảnh núi rừng u tịch hoang sơ ấy là nguồn cảm hứng để ông viết:
“Tứ sơn phong vũ dạ trì trì
Minh uyển thiền sàng tĩnh tọa nghi
Bất thị kim triêu quá trúc viện
Văn chung vô hạn bích vân ty”

Sau lần thăm viếng của các vương tôn, các danh gia tử đệ, cả kinh thành lúc đó mới biết vị Thiền sư ấy chính là ngài Tăng Cang Tánh Thiên Nhất Định – vị cao tăng đã phụng sự đạo pháp và chính sự qua hai triều đại, và là người con chí hiếu của một bà mẹ đầy lòng bi mẫn vì sự nghiệp tu học của con mà chẳng quản chi núi hiểm rừng sâu.

Một năm sau khi Thiền sư Nhất Định viện tịch (1847), học trò của ngài là Đại đức Hải Thiệu Cương Kỷ đứng ra trùng tu lại thảo am với sự đóng góp tài nguyên, vật lực của các hàng Thái giám, cung phi ở nội cung, đã biến vùng thảo am thành ngôi chùa bề thế, khang trang. Khi hoàn tất công trình, ngày khánh thành an vị Phật chính vua Tự Đức ban chỉ sắc phong “Từ Hiếu Tự” với lời giải thích: “Trẫm nghĩ rằng, xưa nay điều này hiếm có đó là người mẹ từ tâm và người con hiếu thảo nên Trẫm có ý đặt tên là chùa Từ Hiếu để sau này trăm họ noi gương…”.
Từ đó An Dưỡng Am trở thành Sắc Tứ Từ Hiếu Tự với Tổ khai sơn là Thiền sư Nhất Định. Tính đến hôm nay trải qua 164 năm với bốn đời kế thế.
Chùa Từ Hiếu là một địa danh văn hóa với những công trình vừa mang tính đạo pháp và nghệ thuật như Thiền Viện Trăng Rằm, hồ Sao Hôm, hồ Sao Mai, vườn Tào Khê. Cảnh quan thật tôn nghiêm và vô cùng u nhã, cũng cần biết thêm là xuất thân của các vị cao tăng đại sư ở đây là những nhà hoạt động văn hóa lớn…

Chùa Từ Hiếu là địa chỉ văn hóa, là điểm du lịch hành hương của khách thập phương. Rất nhiều du khách nước ngoài đã dến dự những đêm thơ, những buổi thiền trà, thiền hành và dùng cơm chay trong chánh niệm cùng các nhà thơ tu sĩ ở đây.

Sài gòn mùa thu 2011
Ninh Giang Thu Cúc


facebook

youtube


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/08/2025(Xem: 781)
Chùa Viên Giác tọa lạc tại khối phố Tu Lễ, phường Cẩm Phô, thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam, nay là phường Hội An, thành phố Đà Nẵng. Chùa được dân làng Cẩm Phô trùng tạo vào năm Thiệu Trị nguyên niên, Tân Sửu (1841), tính đến nay đã được 184 năm. Với chiều dài lịch sử gần hai thế kỷ gắn bó cùng vận mệnh thịnh suy của dân tộc và đạo pháp, chùa Viên Giác đã đóng góp phần nhỏ của mình trong sự phát triển của lịch sử Phật giáo Quảng Nam trong quá khứ và hiện tại.
01/07/2025(Xem: 876)
Theo sách "Thiền Uyển tập anh", thiền sư Đạo Hạnh là con ông Từ Vinh và bà Tăng Thị ở làng Yên Lãng (tục gọi là làng Láng), là người thông minh, hiếu học, có chí lớn, tính tình phóng khoáng. Sau khi cha mất, Từ Đạo Hạnh chọn con đường đi Tây Vực để học đạo. Tuy không đến được Ấn Độ nhưng ông đã học được những phép thuật ở phái Mật Tông của Phật giáo. Khi trở về, ông đến tu tại núi Phật Tích (Hà Tây).
22/06/2025(Xem: 1192)
Chùa Thanh Lợi Trụ Trì: TT Thích Tịnh Quang Địa chỉ: Thôn Cửu Lợi Xã Cam Hoà. Huyện Cam Lâm Tỉnh Khánh Hoà. Việt Nam
20/06/2025(Xem: 789)
Cụm tháp Bạc sừng sững trên đồi cao lộng gió, dưới chân có khúc quanh của dòng sông Côn. Nghìn năm trước tháp kiêu hãnh dưới bầu trời xanh, nghìn năm sau tháp cô quạnh giữa dòng đời xuôi ngược. Trong tám tháng lưu lại ở Chăm Pa, có thể thượng hoàng Trần Nhân Tông đã đến viếng tháp này vì tháp không xa kinh đô Đồ Bàn (Vijaya) là mấy. Lịch sử thịnh – suy rất vô thường, sự - yếu mạnh thay đổi liên tục… Đến năm 1471 vua Lê Thánh Tông mang đại quân đến đây và đã cho phá huỷ kinh đô Đồ Bàn, cả vùng đất này nhập vào Đại Việt.
20/05/2025(Xem: 1644)
Kính Bạch Chư Tôn Hoà Thượng, Chư Thượng Toạ, Đại Đức Tăng Ni, Kính Thưa Quý Đạo Hữu Phật Tử, Quý Thiện Nam Tín Nữ, Quý Doanh Nghiệp, Các Nhà Hảo Tâm Trong Và Ngoài Nước. Chùa Đa_ An Lạc Thiền Tự, Toạ Lạc Tại xóm 5, Quán Khái , Vĩnh Phong, xã Tiền Phong, huyện Vĩnh Bảo, TP Hải Phòng. Chùa Được Xây Dựng Từ Thế Kỷ Thứ XVI Trải Qua Bao Thăng Trầm Mưa Nắng Nay Đã Xuống Cấp. Với Tâm Nguyện Phục Hưng Ngôi Tam Bảo, Hoằng Dương Phật Pháp, Chư Tăng Bổn Tự Cùng Nhân Dân, Phật Tử Địa Phương Muốn Triển Khai Tu Sữa Xây Dựng Lại Ngôi Tam Bảo Để Trang Nghiêm Cảnh Phật Và Giúp Phật Tử Có Điều Kiện Tốt Hơn Để Học Phật, Nghe Pháp, Tu Dưỡng Tâm Bồ Đề. Vì Tâm Nguyện Đó Bổn Tự Viết Tâm Thư Kêu Gọi Quý Doanh Nghiệp, Tổ Chức, Các Mạnh Thường Quân, Các Nhà Hảo Tâm Chung Tay Người Ít Người Nhiều Phát Tâm Công Đức Xây Dựng Chùa Đa_ An Lạc Thiền Tự.
04/05/2025(Xem: 5602)
🙏🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
22/08/2024(Xem: 2174)
Trước đây, chúng tôi có viết bức tâm thư vận động hùn phước để xây cổng Tam Quan Tu Viện Vạn Hạnh, tọa lạc tại khu phố Vạn Hạnh, phường Phú Mỹ, thị xã Phú Mỹ, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, nhưng do kinh phí quá hạn hẹp nên chưa hoàn thiện được cổng Tu Viện nhằm trang nghiêm chốn Già Lam thêm đượm nét hưng quang.
22/08/2024(Xem: 3051)
Tu viện Giác Hải tọa lạc trên núi Ông Sư (núi Phổ Đà), thôn Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh, tỉnh Khánh Hòa. Từ Nha Trang theo quốc lộ I hướng ra Bắc khoảng 54 km, đến cổng làng Xuân Tự, có đường vào chùa.
21/07/2024(Xem: 3742)
Khóa tu mùa Hạ "Tu tập Chánh niệm" năm nay được diễn ra trong suốt 4 ngày từ ngày 18 đến 21 tháng 7 tại chùa Sắc Tứ Kim Sơn (X. Vĩnh Ngọc - Tp. Nha Trang). Sáng ngày Rằm tháng 6 năm Giáp Thìn (nhằm 20/7/2024), ngày thứ 3 của Khoá Tu, Hoà thượng trụ trì Thích Nguyên Minh cùng môn đồ pháp quyến đã trang nghiêm tổ chức lễ Húy kỵ lần thứ 40 của Hoà thượng Tôn sư Tâm Huệ, hiệu Ấn Đạo, tự Hưng Công, đồng thời long trọng cử hành lễ Khánh tạ đại trùng tu Chùa sau thời gian dài 5 năm thi công xây dựng trùng kiến và Cúng dường Trai Tăng…
29/06/2024(Xem: 4699)
Lâu lắm rồi trong lòng người viết lại có dịp trỗi dậy sự mến tin về một vị tăng trẻ, đã dành thời gian quan trọng nhất của tuổi thanh xuân và lòng nhiệt huyết cho tâm nguyện của mình, tự nguyện dấn thân vào nơi gian khó để hỗ trợ những người con Phật nghèo khó nơi vùng xa hẻo lánh, tìm cầu Phật đạo. Thưa trước vài điều như vậy vì trong một thời gian dài , niềm tin đó dành cho thế hệ Tăng Ni trẻ của cá nhân người viết có nhiều giảm sút theo hệ toán trừ, ngày một đi xuống, dù rằng hy vọng đó chỉ là nhận định chủ quan, khiếm diện khi không khỏa lấp được góc nhìn với nhiều cơn lốc thổi qua mạnh mẻ từ nhiều thập nên qua.