Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hướng Dương Thi Tập (Quyển 3)

22/12/202112:40(Xem: 234)
Hướng Dương Thi Tập (Quyển 3)


2_Huong Duong Thi Tap 3_Thich Phuoc Thai
 
Hướng Dương Thi Tập

 Quyển 3 

 


Lời Đầu Tập

 

Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống.

 

Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời.  Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.

 

Cảnh và tâm, tâm và cảnh từ xưa đã là một sự liên quan mật thiết bất khả phân ly. Sự sống là một đúc kết bởi hai hiện trạng thiết yếu: vật chất và tinh thần. Sự kết hợp ấy, có từ khi con người xuất hiện trên quả địa cầu này. Chính vì sự liên hệ chằng chịt ấy, mà con người không thể tự thoát mình ra được theo lý duyên khởi hình thành. Nói lên hiện trạng của chính mình, tức nói lên hiện trạng của mọi người. Có khác chăng, chỉ là theo từng hoàn cảnh và sự sinh hoạt của mỗi thời đại mà thôi.

 

Nguồn cảm hứng đối cảnh sanh lời ấy, được tác thành bằng những nhạc điệu mỹ cảm rung động của những con tim lành mạnh và được nhịp nhàng bởi một thứ trí tuệ kiểm chứng. Những vần thơ siêu thoát chỉ có, khi nào con người đã trải nghiệm một thời gian rèn tâm nội chứng. Những vần thơ ấy, ta thấy rất rõ trong những tác phẩm thi ca thiền học chẳng hạn.

 

Ngoài ra, còn biết bao văn thơ mà có thể thi nhân không phải là người xuất thân từ một lãnh vực của một tôn giáo nào cả. Những nguồn thơ ấy, đã hài hòa với vũ trụ mà ở đó cũng chính là con người. Thơ đã nhịp nhàng điệu sống, tự nó đã có một tác dụng sâu kín truyền thông thẳng mạnh vào con người. Một sự tác động mãnh liệt nhằm đánh thức con người sống dậy vươn lên trong tỉnh táo và rồi để hòa nhập vào đại thể. Ở đó, không còn là gì cả và lời thơ cũng tự biến mất. Đối tượng diễn tả và chủ thể diễn tả sẽ không còn phân chia tách biệt. Đến đó, là nguồn thơ đã lột hết mọi võ chấp cứng của con người. Chính đó mới quả thật là một nền văn hóa siêu đẳng mà bao thi nhân nhằm thực hiện và cung ứng hoán cải.

 

Đó là một công trình đóng góp rất lớn lao cho nền văn hóa nhơn loại; một kỳ công kiệt tác mà tất cả những tác phẩm mang đủ các loại màu sắc bằng những lối hình thức diễn tả đều nhằm mục đích đại đồng ấy.

 

Cũng chính vì điều đó, mà ta thấy các nhà đại thi hào trên thế giới đã gặp nhau – Sự hội ngộ không cần phải có sự hứa hẹn nào trước – mà mỗi người chỉ cần xoay lại chính mình để tự triển khai và sống thực với mình thì tất cả sẽ gặp nhau.

 

Riêng ở nước Việt Nam ta, từ thời xa xưa cũng đã có biết bao thi nhân cả đời lẫn đạo đều dệt nên bao tác phẩm sống động linh cảm thiết thật đã được truyền thông qua muôn ngàn thế hệ. Đó là một sự góp mặt phục vụ cho nền văn hóa nước ta nói riêng và cho nhơn loại nói chung rất là phong phú, đa dạng, thực tiễn trong chiều hướng xây dựng xã hội và con người.

 

Thưởng thức một câu thơ hay một bài thơ, bài văn, mà tâm hồn ta bất chợt rung động theo nhịp điệu mỹ cảm của thơ, chính lúc ấy là ta đã gặp lại tác giả và niềm cảm thông giữa ta và tác giả đã có một quan điểm; một tâm trạng thấu triệt rõ rệt.

 

Có đôi khi đọc một vần thơ siêu thoát, tâm hồn ta bỗng bừng sáng tỉnh táo hơn lên, thì chính lúc ấy là tâm ta đã chín đến mức độ của tác giả – vì tác giả đã giúp cho ta một nguồn khai sáng nội tại – mà trước tiên tác giả đã tự khai sáng đến độ sống thực của nó.

 

Đọc thơ, thưởng thức hương vị ngọt ngào hoặc cay đắng của thơ, từ nội dung đến hình thức mà tác giả đã diễn tả – chỉ khi nào nhịp điệu của tâm hồn ta có đồng một cung bậc, đồng với tâm trạng hoàn cảnh của tác giả. Bấy giờ sự thưởng thức ấy, ta mới thật cảm thấy thú vị và có đôi khi ta xúc động đến rơi lệ hoặc giả là tràn đầy vui sướng. Tất cả đều tùy theo nội dung của câu thơ hoặc bài thơ ấy.

 

Theo chiều hướng đó, mặc dù tôi chưa phải là một nhà thơ, nhưng đứng trước mọi cảnh vật thiên nhiên, hoặc chứng kiến, tiếp cận hay thậm chí hòa mình trong sự sống, tôi cũng có một vài nỗi niềm xúc tác cảm hứng. Do sự cảm hứng đó, nên tôi cố gắng khiêm dệt một vài nét thơ để bày tỏ mua vui giải sầu xuyên qua những hoạt cảnh, những tâm trạng u ẩn, những xúc động tự nhiên, những cảm nghĩ vụng về, những tâm tình bi thiết. Tất cả đều được dệt thành bằng những vần thơ non nớt, chưa có được một kích thước đáng bậc là một thi nhân đúng nghĩa.

 

Về phần đóng góp tịnh tài hùng ấn tống tập 3 nầy, phần lớn là do quý liên hữu Phật tử trong hai đạo tràng: Phước Huệ và Quang Minh phát tâm hỷ cúng. Ngoài ra, cũng có một số quý Phật tử ở các nơi khác phát tâm cúng dường. Xin tất cả nhận nơi đây lòng tri ân sâu xa của chúng tôi. Và chúng tôi cũng không quên thành kính tri ân nhị vị Đại Đức: Thích Phước Viên và Thích Phước Quảng đã tận tình giúp cho phần trình bày và in ấn. Chúng tôi chân thành nguyện cầu Phật lực gia hộ cho toàn thể quý ân nhân vạn sự an lành, sở cầu như ý.

 

Trong tập thơ nầy dĩ nhiên, nó còn nhiều khuyết điểm từ hình thức đến nội dung. Kính mong quý độc giả, các bậc thi nhân, quý vị thức giả có dịp ghé mắt xem qua, nếu thấy có điểm nào thiếu sót chưa được trang nhã lắm, thì xin quý vị cũng rộng tình thông cảm và chỉ giáo cho, tác giả xin hết lòng quý kính thâm ân và xin cảm niệm chân thành đa tạ.

 

 

Trân kính

Thích Phước Thái

 

 

 

 

Tân Xuân Kính Chúc

 

Xuân đến thành tâm chúc mọi người

An lành cuộc sống mãi vui tươi

Bao nhiêu phiền muộn theo năm cũ

 Niệm Phật chí thành dạ thảnh thơi

 

Xuân đến thành tâm chúc mọi nhà

Rộng lòng hỷ xả sống vị tha

Chấp chi gánh nặng thêm đau khổ

Buông xả thương nhau một chữ hòa

 

Xuân đến thành tâm chúc an lành

Bình an cuộc sống chẳng đua tranh

Giữ lòng yên tĩnh tâm thanh thản

Sớm kệ chiều kinh nhớ tu hành

 ( Xuân Canh Tý - 2020 )

 

       Trà Vinh

 

Trà Vinh niềm vui mới

Khúc nhạc mến quê hương

Xuôi ngược chỉ một đường

Tâm tư về muôn thuở

 

Trà Vinh trong cõi nhớ

Sông nước vẫn ngàn xưa

Đường về luôn hoa nở

Kênh rạch rợp bóng dừa

 

Trà Vinh về Duyên Hải

Ba Động nước trong xanh

Trúc Lâm lòng tươi mát

Vạn cảnh sống an lành

 

Trà Vinh Bà Om đó

Lịch sử nét đậm ghi

Về đây trời trong mát

Cảnh vật khó sánh bì

 

Trà Vinh quê hương tôi

Có nhiều ngôi chùa tháp

Trong lòng chín con rồng

Dòng sông nhiều bóng mát

 

Trà Vinh nơi tôi sanh

Lớn lên niềm mong ước

Nhớ mãi gốc cội nguồn

Chữ "Trà" theo vận nước

 

Trà Vinh tôi mến yêu

Như cô gái mỹ miều

Hoa ngàn xanh tươi mát

Ai thấy cũng yêu kiều

 

Trà Vinh luôn còn đó

Theo nhịp sống thăng trầm

Nay trên đà phát triển

Miền quê nhớ âm thầm

 

Khuyên Bỏ Rượu

 

Rượu uống ham chi phải khổ đời

Gặp nhau trà nước cũng vui tươi

Lúc đầu vào tiệc còn thân thiết

Khi đã say mèm nói chẳng thôi

Buổi tiệc chưa tàn gây ấu đả

Người ngồi tù tội kẻ xa chơi...!

Ai người ghiền rượu xin chừa bỏ

Cứu thoát đời mình khỏi khổ thôi

 

Liên Trì Cảm Tác

 

Liên Trì cảnh đổi bóng người xưa

Kinh kệ công phu sáng tối trưa

Phú quý công danh thôi chẳng đoái

An bần thủ đạo giữ tương dưa

Việc đời gát bỏ ngoài tai hết

Việc đạo tùy duyên chẳng ghét ưa

Thế sự tình đời sao nói hết

Phù du muôn việc gió đong đưa

 

Tình Quê

 

Gốc rạ ban mai thật đậm đà

Tình quê hương lúa ngắm trời xa

Đau thương bỏ lại niềm vui mới

Một thoáng đời người chóng đi qua!

 

Tôi đã về đây, cây đứng yên

Lặng nhìn bông lúa thật hữu duyên

Lúa vàng chín rộ đầy đồng hết

Vạn cảnh thanh bình sướng như Tiên

 

Mùa nầy gặt lúa ở đồng quê

Một năm ba vụ của nông nghề

Con sông nước chảy quanh năm tháng

Tiếng gió mang về khóc tỉ tê

 

Trên cầu thiếu nữ đứng nhìn ai

Một bác nông phu dáng mệt nhoài

Nước chảy qua cầu nhìn thấy bóng

Rõ ràng là một biến thành hai

 

Buông Bỏ

 

Nhìn ánh mắt của anh

Tôi biết anh có nhiều oán hận

Anh giận mình, anh hận cả thế gian

Vì không ai làm thỏa mãn được anh

Anh căm tức oán hờn trong tủi nhục

Lê kiếp sống của một con người ngã gục

Muốn gào lên cho thấu tận trời xanh

Cho kiếp sống đọa đày vơi đau khổ

Cuộc đời anh mang trong mình nhiều bom nổ

Vết thương lòng anh cứ vẫn đeo mang

Biết bao giờ anh mới hết thở than

Không oán trách nhiều bất công thù hận

Anh vấp ngã cuộc đời nhiều lận đận

Anh đứng lên trong đen tối đau thương

Bây giờ đây anh chỉ có một con đường

Anh buông bỏ mọi vấn vương trong tủi nhục

Anh nên biết nước trong không ngoài nước đục

Hạnh phúc kia không ngoài đau khổ cuộc đời

Anh hãy vươn lên với tâm hạnh sáng ngời

Anh sẽ thấy mặt trời đang có mặt

Tình nhơn loại anh càng thêm thắt chặt

Nghĩa đồng bào anh cảm thấy yêu thương

Tôi với anh đi muôn vạn nẻo đường

Về "bến giác" đau thương buông sạch hết

pdf-download

Hướng Dương Thi Tập 3_Thích Phước Thái


***

youtube
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 8725)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/02/202008:52(Xem: 4422)
Nhị thập song đôi (2020) Canh Tý Niên Mừng Xuân, Quảng Đức ngát thiền "Tâm an" thủ bút Thầy ghi tặng Chúc nguyện nhà nhà hưởng phước thiên.
11/10/201807:17(Xem: 7504)
Mưa da diết, thời gian như dừng chậm Chút vấn vương thương nhớ chị nơi xa Cô đơn héo hon khi tuổi chớm già Nhiều lần điện , chị đáp lời " Bận lắm " .
05/04/201322:25(Xem: 10773)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 14586)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 26782)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 14639)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 8866)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 28896)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 20271)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.