Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Kịch Hài: Đời Là Bể Khổ

03/08/201821:00(Xem: 495)
Kịch Hài: Đời Là Bể Khổ




Kịch Hài: Đời Là Bể Khổ
Soạn giả: Trần Thị Nhật Hưng


 

Một màn.

Khung cảnh: phòng khách một ngôi chùa.

Diễn viên: Ni cô, 3 Phật tử.

 

Lời giới thiệu

Kính thưa Quí vị,

Thi sĩ Đoàn Như Khuê đã từng thốt lên:


“ Biển khổ mênh mông sóng ngập trời.

Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi,

Thuyền ai ngược gió ai xuôi gió,

Chung cuộc rồi trong bể khổ thôi.”


Đúng như vậy. " ĐỜI LÀ BỂ KHỔ". Khổ đến từ tham, sân, si. Từ tình, tiền và nhiều thứ khác nữa mà Đức Từ Phụ đã luôn răn dạy chúng ta nhưng mấy ai nghe lời, do vậy, hôm nay trên sân khấu này, Quí vị sẽ chứng kiến một vài cảnh khổ trên thế gian thể hiện qua hài kịch "ĐỜI LÀ BỂ KHỔ" do …trình bày.

Đây, hài kịch " ĐỜI LÀ BỂ KHỔ" xin bắt đầu.

                                   ***

Ni cô (bước ra sân khấu): Thiệt tình. Đức Phật đã nói rồi: “Đời Là Bể Khổ„ sao đúng quá đi mất. Người tu như tôi đã dứt ái từ thân, vào cửa chùa ngày đêm chỉ biết kinh kệ để cầu giải thoát vậy mà cũng không thoát khổ. Tôi có hiểu gì về chuyện đời, yêu đương trai gái, hẹn hò tình tự nam nữ gì đâu mà mỗi lần Phật tử tới chùa, đôi khi còn nửa đêm, nửa hôm, điện thoại tới chùa dựng đầu tôi dậy kể lể khóc lóc, tâm sự đủ thứ rồi nhờ tôi …gỡ rối tơ lòng! Trời, tôi biết gì mà gỡ chứ?! Thôi, chúng sinh mà. Chúng sanh vô biên thề nguyện độ, tôi cũng phải hằng thuận thôi, bỏ chút thì giờ mà giải quyết. Giải quyết theo cái sự hỏng biết của mình, mà trong kiếp hiệp họ nói không chiêu thắng hữu chiêu đó. Đứng bên ngoài tình ái, mình mới tỉnh táo nhìn rõ vấn đề. Lắng nghe họ than, họ nói, để cho họ nguôi ngoai, vơi bớt khổ đau cũng là điều tốt, coi như mình thực hiện hạnh bố thí, bố thí…thời gian đó. Thiệt tình!

 

*(Một nữ Phật tử bước ra)

 

Phật tử nữ: A Di Đà Phật. Con chào ni cô. Ni cô khoẻ không?

Ni cô: A Di Đà Phật. Chào chị Yến. Tôi cũng thường thôi. Cám ơn chị.

Phật tử nữ: Cô, hôm nay con sắm ít hoa quả đến chùa lễ Phật rồi thăm cô luôn. Nhân tiện con kể chuyện này cho cô nghe.

Ni cô: Chuyện gì nữa đây?

Pt nữ: Cũng cái ông chồng dở hơi đó cô.

Ni cô: Lại nữa. Không quên ổng được sao? Hãy buông đi cho bớt khổ.

PT nữ: Bao năm con buông rồi. Để cho ổng tự do tha hồ về Việt Nam nhởn nhơ với mấy con gà móng đỏ, mấy con nhền nhện, mấy con ma nữ đáng tuổi con cháu mình. Nhưng bây giờ,...bây giờ  …họ thấy con…hiền, họ làm tới, khổ cho con không chứ.

Ni cô: Khổ làm sao?

PT nữ: Con nhỏ đó có bầu. Phải làm sao bây giờ hả cô?

Ni cô: Có bầu rồi thì... đẻ chứ sao.

PT nữ: Nếu đẻ ra phải liệu sao hở cô?

Ni cô: Đẻ ra thì nuôi chứ sao.

PT nữ: Ai nuôi mới được chứ?

Ni cô: Thì bố mẹ nó nuôi.

PT nữ: Cô nói chuyện huề vốn không hà.

Ni cô: Chứ làm sao bây giờ.

PT nữ: Không những nó đẻ, nuôi mà còn đòi đem sang đây nữa nè. Con rối trí quá không biết liệu sao.

Ni cô : Thì cứ cho qua.

PT nữ : Đem sang đây chướng mắt con làm sao con chịu đựng được. (cơn ghen nổi lên nghiến răng nghiến lợi nói) : Chúng nó mà sang đây lạng chạng con xé xác nó ra trăm mảnh…làm gỏi. Con băm vằm nó thành tương để…chấm rau muống. Con giã nó ra thành…chả lụa. Con…con…con…

Ni cô: Mô Phật, mô Phật. Tôi tính đúng 3 món rồi đó nha. (hạ giọng) : Chị Yến này, chị là Phật tử, không nên nói những lời ác khẩu như thế sẽ vướng khẩu nghiệp đó.

PT nữ (nguôi ngoai): Dạ, con cũng biết. Mấy năm nay được sư cô giảng dạy, con nghe con cũng hiểu. Hằng ngày con cũng tụng kinh bái sám hồi hướng cho tất cả chúng sinh, chỉ trừ…cái con nhỏ vợ bé của ổng thôi hà.

Ni cô (lắc đầu): Tôi cũng chịu thua thôi đó.

PT nữ: Sư cô ơi, nói thì nghe dễ lắm, chứ thực sự con khổ lắm, sư cô à. Tối nằm nghĩ tới hoàn cảnh của con, con tủi thân làm sao chịu đựng nổi.....hu..hu..hu. Con như vầy mà phải phòng không gối chiếc, nằm có một mình hà. Hu..hu..hu..Bây giờ con phải làm sao hở cô.

 

 

*(Vừa lúc đó một anh say rượu loạng choạng bước ra sân khấu)

 

Anh say (lè nhè): Đây là đâu? Đây là đâu? Cửa chùa hả? Sao tôi lại lạc lối đến nơi này? Phật ơi,…Phật ơi,...Bớ Phật. Phật ngủ rồi. Phật ơi, làm sao giết được người trong mộng? (hét): Làm sao…làm sao…(hạ giọng hát):

 

Làm sao giết được người trong mộng để trả thù duyên kiếp phũ phàng. Giết người đi, giết người đi, giết người trong mộng đã bội thề. Giết người đi, giết người đi, giết người quên tình nghĩa phu thê. Giết người đi, giết người đi, giết người trong mộng…mơ!

 

 (hát xong quay sang Phật tử nữ) hét: Mày. Mày. Tao đưa mày sang đây. Có bao nhiêu tiền tao dành dụm, tao đưa hết cho mày. Mày gởi về Việt Nam cho gia đình mày mua đất xây nhà. Giờ tao thất nghiệp, trắng tay, mày bỏ tao theo thằng khác. Đời tao khốn nạn, khốn nạn quá mà! (nói xong lăn đùng nằm xuống sàn)

PT nữ: Trời, khổ thiệt. Anh Quang này hàng xóm với con đó cô. Không hiểu sao hôm nay ảnh say xỉn dữ vậy nè. Ảnh vốn tốt bụng hiền lành lắm sư cô à. Thôi, không sao đâu. Để ảnh nghỉ, lát nữa con gọi taxi chở ảnh về…nhà con, ý quên, về…nhà ảnh, nhà ảnh.

Ni cô: Trong cơn say mà anh lạc lối đến chùa và còn kêu Phật tức là tâm anh đã có Phật rồi. Anh có duyên với Phật đó. Thôi, cứ để anh ngủ, lát dậy mình nói chuyện.

 

*(Giữa lúc đó một ông lão chống gậy run rẩy bước ra)

 

Ông lão: A Di Đà Phật. Chào ni cô. Hôm nay rằm tôi đến chùa lễ Phật rồi xin cô bát cơm chay đây. Ở nhà ngồi ăn một mình, buồn quá !

Ni cô: Chào cụ. Cụ mạnh khỏe chứ ạ? Con cháu cụ đâu mà để cụ ăn một mình?

Ông lão (thở ra): Cô cũng biết đó. Con cái ở đây trưởng thành chúng dọn ra ở riêng hết. Mỗi lần nhắc đến là buồn…thúi cả ruột đây cô.

Ni cô: Tôi xin lỗi cụ, vô tình chạm nỗi buồn của cụ. Nhưng cụ ơi. Cụ trọng tuổi rồi, cụ cố giữ gìn sức khỏe đi chùa lễ Phật, buông bỏ hết chuyện phiền não của thế gian, chuẩn bị đời sau cho mình là vừa.

Ông lão: Cô nghĩ coi. Tôi dù trọng tuổi, mới có ..28, à quên 82, nhưng tôi đâu có…già đâu, mạnh như vầy nè, bắp thịt như trai tráng vậy đó. Tâm hồn trẻ trung, yêu thơ, yêu nhạc. Tình yêu lai láng. Mùa hè vừa rồi, tôi về Việt Nam, tôi…rinh được một con bé 25 tuổi mang sang đây để vui hưởng tuổi già. Vậy mà, vậy mà…thằng cháu nội của tôi nó cuỗm mất. (nhấn mạnh): Thằng cháu nội nghe cô chứ không là thằng con trai tôi đâu nghen cô. Nghĩ mà tức lộn ruột lộn gan vậy hà.

Phật tử nữ: Thì cũng người nhà của ông chứ ai vô. Đúng là « Trâu già thích gặm cỏ non ! ».

Ông lão (xít xoa) : Chứ sao. Chà, chà, nhắc đến cỏ non, sao mà tui thấy nó…mềm, nó…ngon, nó..ngọt, nó..thơm làm sao đâu. Nhắc đến còn chảy nước miếng. Chứ cỏ già, nhai…dai nhách, nuốt sao vô?!

Phật tử nữ: Dạ đúng rồi. Nhất là với hàm răng…giả, phải không cụ ?

Ông lão: Chứ sao !

Ni cô: Cụ ơi. Cụ đã trọng tuổi rồi mà cụ còn lưu luyến chữ « ái » như vậy, thì cháu nội cụ còn trai trẻ làm sao thoát được lửa tình. Tôi khuyên cụ.  Trong đạo Phật, chữ ái  là gốc rễ của khổ đau. Cụ nên dứt ái, thì sẽ dứt khổ đó cụ.

Ông lão: Dạ, tôi cũng biết. Nhưng mà đâu có dễ đâu sư cô. Cũng từ từ đã cô. Cũng phải đợi thời gian. Chứ niềm đau trong tim còn nóng hổi, chắc một năm, hai năm mới nguôi được.

Ni cô: Dạ vâng. Tôi cầu nguyện cho cụ vượt qua được oan gia trái chủ.

( Vừa lúc đó, anh say tỉnh dậy)

Anh say (nhìn quanh quất): Ủa, đây là đâu vậy? Sao tôi lại nằm ở đây. Cửa chùa hả? Có ni cô nữa kìa.

Ni cô: Tôi là ni trưởng rồi, chứ không phải ni cô. Tôi mới được thăng chức tuần qua đó.

Anh say: Dạ, con xin lỗi. Con là phàm phu làm sao hiểu được. Vừa rồi con say quá. Nếu có lời nào xúc phạm, xin mọi người tha lỗi cho nha.

Ni cô: Anh à. Không ai chấp nhất gì đến người say đâu. Trong cơn say mà anh còn biết tới chùa tức là anh có duyên với Phật, điều đó quí hóa vô cùng. Vẫn hơn nhiều người tỉnh mà có chịu đến chùa đâu, đôi khi tâm cũng không có Phật nữa.Từ nay mời anh đến chùa thường nha.

Anh say: Dạ.

Ni cô (ni cô nhìn hết mọi người, nói): Thưa các đạo hữu. Các đạo hữu cũng thấy đó. Đời là bể khổ. Mỗi người đều có một nỗi khổ khác nhau. Nếu chúng ta không giải quyết được, tốt hơn hết nên chấp nhận, rồi với thời gian, cái gì cũng sẽ qua. Nhất là, nếu các đạo hữu biết tu tập, sẽ chuyển hóa phiền não thành bồ đề. Cửa chùa lúc nào cũng rộng mở để đón những kẻ trầm luân muốn tìm về bến giác. Đạo Phật là đạo từ bi, luôn ban vui cứu khổ mà. Với lại, các đạo hữu đến chùa, sau khi tụng kinh, niệm Phật, chúng ta quây quần dùng bát cơm chay có phải hạnh phúc lắm không. Cho nên, trong những ngày tới, mời các đạo hữu luôn tới chùa nha.

Bây giờ đã đến giờ hành lễ, xin mời tất cả vào chánh điện để chúng ta bắt đầu tụng kinh. Xin mời.

                                     

Trần thị Nhật Hưng

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/12/201509:56(Xem: 1528)
Trong căn phòng khá rộng rãi nhưng rất ấm cúng của Katholisches Gemeindezentrum Padua Stuttgart (Plieningen). Gần 200 đồng hương Stuttgart và vùng phụ cận đã đến tham dự một buổi sinh hoạt văn hóa đặc biệt nói trên. Với sự trợ giúp của Cộng đồng Việt Nam Stuttgart (Vietnam Community Stuttgart-VCS) và những thân hữu của hai anh Dương Hồng Ân và Dương Hồng Trạch tổ chức.
05/08/201316:22(Xem: 4244)
Nếu như vài năm trở lại đây, ở Việt Nam chúng ta, đặc biệt giới trẻ, có phần chao đảo và phân vân trước làn sóngvăn hóa ngoại nhập, với những Ngày Của Cha (Father's Day)- Chủ Nhật thứ Ba của tháng Sáu; Ngày Của Mẹ (Mother's Day)- Chủ Nhật thứ Hai của tháng Năm (dương lịch) và Ngày Quốc tế Phụ Nữ - Tám tháng Ba…vẫn có không ít người chưa nhận ra ý nghĩa và mục đích của các ngày lễ ấy và cái nào mới thực chất, đúng nghĩa tôn vinh hai đấng sanh thành của mình. Dẫu rằng, nói theo ngôn từ của người dễ dãi thì thể hiện ngày báo hiếu Mẹ-Cha càng nhiều càng tốt, nhưng nếu để tư duy có đôi chút thăng bằng, tìm hiểu lai lịch nguồn gốc ra đời các ngày lễ này sẽ dễ dàng nhận ra ngay điều mình muốn biết.
26/02/201205:05(Xem: 2753)
Vì sao mà các Phật tử Ưu Bà Di lại đi chùa nhiều hơn và tu hành tinh tấn hơn các Phật tử Ưu Bà Tắc? Chúng con, Chúng tôi xin qúy Ôn, qúy Thầy, Cô cùng toàn thể Phật tử lắng nghe câu trả lời của các vị ấy qua vở kịch "Bể khổ của Mẫu hậu 3 Miền". Xin mời thưởng thức (phần nhạc đệm cho vở kịch: Lồng nhạc bài "Em đi Chùa Hương, Mưa trên phố Huế và Sài Gòn đẹp lắm khi 3 nhân vật 3 miền xuất hiện)
09/01/201509:02(Xem: 3374)
Có đến 1,500 khán giả tại nhà hát IU Opera ở Bloomington bị cuốn hút theo điệu nhạc vui nhộn của màn mở đầu vở opera “The Tale of Lady Thị Kính,” là cảnh đám cưới của Thiện Sĩ và Thị Kính. Họ như quên đi cái lạnh của tuyết đang phủ trắng hai bên đường bên ngoài trời.
15/07/201305:55(Xem: 2205)
Hòa Thượng Thiệt Thành –Liễu Đạt –tức Hòa thượng Liên Hoa (1763- 1823) thuộc dòng Lâm Tế đời thứ 35. Là đệ tử của Ngài Minh Vật- Nhứt Tri ở chùa Kim Cang, Đồng Nai. Khi Thầy viên tịch, Hòa Thượng Liên Hoa làm đệ tử y chỉ với Hòa Thương Phật Ý –Linh Nhạc, khi Ngài đang hoằng hóa ở chùa Từ Ân và Khải Tường ở Gia Định (1744 – 1821). Sau đó Hòa thượng Liên Hoa được cử làm thủ tọa chùa Từ Ân, kế nữa là trụ trì chùa Khải Tường. Từ những năm 1789 – 1902 khi Nguyễn Vương trung hưng ở Gia Định, lo việc tổ chức hành chính và tiến hành xây thành Gia Định, Hoàng Gia và triều thần tạm ngụ tại chùa Từ Ân. Thái Hậu, Vương Phi, Công Chúa…thì tạm ngụ ở chùa Khải Tường., Tại đây, năm 1791 Hoàng tử Nguyễn Phúc Đảm (sau này là vua Minh Mạng) đã chào đời.
19/05/201408:30(Xem: 2896)
Clip: Hài kịch Lan & Điệp, ĐĐ Thích Đồng Thanh với vai Điệp, ĐĐ Thích Hạnh Tri với vai Lan trong vở hài kịch “ Lan và Điệp”, biểu diễn trong chương trình Văn Nghệ kết thúc Khóa tu học Phật Pháp Úc châu kỳ VII của Giáo Hội PGVNTNHN tại UĐL - TTL Năm 2007 được tổ chức tại vùng Kyneton, tiểu bang Victoria (từ ngày 03-01 đến ngày 07/01/2008)
11/10/201321:02(Xem: 2065)
Một màn. Khung cảnh: Tại phi trường. Nhân vật: 4 hành khách: Hoa Lan, Nhật Hưng, Phương Qùynh, Thanh Lịch. Nhật Hưng:Hoa Lan này, còn hơn tiếng nữa mới đến chuyến bay của bọn mình
03/10/201512:21(Xem: 3244)
Danh hài Hoài Linh, người luôn mang đến niềm vui, tiếng cười cho khán giả cũng cảm thấy khó ‘tự chọc cười’ chính mình khi đối diện với những thị phi trong giới showbiz. Anh chia sẻ,“Đạo Phật để lại trong lòng Linh rất nhiều ấn tượng tốt đẹp với nhiều học thuyết như: nhân quả, nghiệp báo, luân hồi… và còn rất nhiều triết lý sống khác để học theo và áp dụng. Đó là những tư tưởng có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc đời Linh và Linh đã áp dụng chúng vào trong cuộc sống của mình. Những khi gặp chuyện vui, Linh thường tạ ơn Trời Phật. Còn khi gặp chuyện buồn… Linh cũng không quá đau khổ, bởi bên cạnh Linh còn có rất nhiều bạn bè”.
27/07/201317:34(Xem: 4195)
Kịch là bộ môn nghệ thuật kể chuyện qua những lời đối thoại và động tác của những nhân vật. Hầu hết kịch đều được trình diễn bởi những diễn viên đóng vai những nhân vật trước một số khán giả ở một rạp hát.
13/08/201821:22(Xem: 165)
Nếu “lá sầu riêng„ chúng ta ví biểu tượng của sự hy sinh, kham nhẫn, nhịn nhục, chịu sầu khổ riêng mình không muốn hệ lụy đến ai, thì Lá Sầu...Chung, một giống lá mới trồng hôm nay phát sinh từ lòng nhỏ nhen, ích kỷ sẽ đem sầu khổ chung cho bao người. Đó là nội dung của vở bi kịch sau đây qua sự diễn xuất của hai mẹ con. Kính mời Quí vị thưởng thức. Đây, bi kịch “Lá Sầu Chung„ bắt đầu.