Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Tuyển tập 31 bài - Hành trạng Chư Tôn Đức

31/05/201115:26(Xem: 4550)
Tuyển tập 31 bài - Hành trạng Chư Tôn Đức

Tuyển tập 31 bài

Hành trạng Chư Tôn Đức Tăng Ni

TNT Mặc Giang

tnnhattan@yahoo.com.au

macgiang@y7mail.com

01. Quyẩn thế thôi

02. Hìnhbóng Thầy

03. Nhớ ƠnThầy

04. Xintiễn Thầy đi

05. Hạnhnguyện người tu

06. Nhớnghĩa Ân Sư

07. Đờitôi là Tăng Sĩ

08. Đờitôi là Ni Cô

09. Từ tạƠn Thầy

10. PhậtPháp trường tồn

11. BóngThầy, vi tiếu niêm hoa

12. Hìnhbóng tôn thờ

13. TiễnNgười thăm lại Nhà Xưa

14. Tiễnbước Về Tây

15. Phátnguyện hồi hướng

16. Sámtâm nguyện

17. Sámhồi đầu

18. Bản hoài tâmnguyện

19. Ngưỡng phụcTôn Sư

20. Xin cảm ƠnThầy

21. Kính mừng Thầy

22. Công đức TônSư

23. Hành trạng ƠnThầy

24. Trọn nghĩa ƠnThầy

25. Hạnh nguyệnđăng trình

26. Đền Ơn Thầy Tổ

27. Xin Thầy quaylại

28. Bài ca DiệuHữu

29. Hạnh nguyệncưu mang

30. Hát Chứng đạoca

31. Lời cầu nguyện

Quy ẩn, thế thôi !

(Viết để thương một vị Thầy, mỗi lần gặp nhau thường nói “mình có bạn rồi” dù chỉtrong một thời gian rất ngắn. Khi Thầy và tôi cách biệt, thỉnh thoảng còn gọi điệnthoại thăm nhau)

Hôm nay Thầy đã đi rồi

Sắc không hai nẻo xa xôi muôn ngàn

Ai đem lay ánh trăng vàng

Để cho bóng nguyệt nhẹ nhàng lung linh

Vô thường khép mở tử sinh

Rong chơi phù thế bóng hình bụi bay

Bảo rằng, bản thể xưa nay

Chơn như hằng viễn tỏ bày mà chi

Bảo rằng, diệu lý huyền vi

Sao còn nhân ảnh đường đi lối về

Đôi bờ sóng vỗ giác mê

Mười phương còn hỏi tứ bề, lạ chưa

Vẽ chơi giọt nắng đỡ mưa

Bay bay sương gió đong đưa đầu cành

Nếukhông, vũ trụ vắng tanh

Hưvô trống rỗng treo mành nguyên sơ

Thầyđi, tinh tú lững lờ

Tôicòn, dấu nét tình cờ khứ lai

Thầyđi, lối cỏ hoa cài

Tôicòn, gợi nhớ, đếm vài lá rơi

Duyêncòn, có mặt trong đời

Duyênkhông, quy ẩn cuộc đời, thế thôi

Hômnay, thế núi lưng đồi

Ngàymai vắng bóng, biển khơi vô cùng.

Ngày 05-9-2006

TNT Mặc Giang

HìnhBóng Thầy

Thầyra đi, cõi chơn thường miên viễn

Máisân chùa, như vắng bóng Thầy ơi

Chốnliêu phòng, buông khung rèm cửa sổ

Gióphất phơ, reo kẽ lá không lời

Thầyra đi, khung trời còn nhung nhớ

Chiếcáo nâu, nhuộm bạc nếp khói hương

Chiếcy vàng, bay bay màu hoại sắc

Máichùa xưa, ấp ủ lớp ngân sương

Thầyra đi, hình bóng Thầy còn đó

Quãngđường dài, ghi dấu nét, không pha

Cátbụi bay, thì thầm khua sỏi đá

Gợihồn ai, bóng nguyệt nhớ trăng già

Thầyrũ áo, gác thuyền từ bát nhã

Dòngsông xưa, nhịp sóng vỗ đôi bờ

Kháchlại qua, nhìn dòng sông, gợi nhớ

Hìnhbóng Thầy dẫn dắt thuở ban sơ

Tiếngchuông đầu hôm buông thả

Tiếngchuông mỗi sớm xa đưa

Ngânvang trôi về nỗi nhớ

Mênhmang hình bóng tôn thờ

Lờikinh trầm bỗng bên chùa

Ngườinghe hết tiếng hơn thua

Trởvề nguồn tâm muôn thuở

Giậtmình thấy bóng Thầy xưa.

Tháng10 – 2006

TNTMặc Giang

Nhớ ƠnThầy

Nam Mô A Di Đà Phật

Chúngcon xin nhớ ơn Thầy

Mộtđời, nguyện bước Như Lai

Trêncầu Thượng Thừa chứng quả

Dướithời, chuyển hóa hoằng khai

“Thầylà con thuyền thanh lương”

Thầylà Tăng Bảo tựa nương

Thầylà cây cao bóng mát

Dắtdìu đệ tử muôn phương

Thầymang hạnh nguyện từ bi

Tâmdung, bất khả tư nghì

Dùngxe Ba Thừa chuyển bánh

Thờithời chuyên chở người đi

Nam Mô A Di Đà Phật

Chúngcon xin nhớ ơn Thầy

Búpsen xin chắp hai tay

NguyệnPhật mười phương minh chứng

Thâmân giáo dưỡng cao dày

Dùcho nước chảy đá mòn

Dù cho lấp biển dời non

Huệ mạng một đời mới khó

Chúng con xin nhớ ơn Thầy.

Tháng 10 – 2006

TNT Mặc Giang

Xin tiễn Thầy đi !

Xin tiễn Thầy đi, thượng phẩm hoa khai

Bảo sở hoàn nguyên, tỏa chiếu liên đài

Thương chốn diêm phù, trầm luân thống khổ

Cỡi xe Tam Thừa, pháp giới khứ lai

Xin tiễn Thầy đi, trực vãng Tây Phương

Quê cũ ngàn xưa, hằng viễn chơn thường

Ngóxuống trần gian, chúng sanh mòn mỏi

XuấtThánh lâm phàm, ban đức tình thương

Xintiễn Thầy đi, ngân hà xao xuyến

Chuôngmõ trầm hùng, vang vọng cầu kinh

Tăng- tín hai hàng, đôi bờ mắt xót

Thươngtiếc người đi, về cõi vô thinh

Xintiễn Thầy đi, ngàn sao lấp lánh

NguyệnĐấng Cha Lành, phóng độ Từ Quang

Nghingút trầm hương, mờ mờ quyện khói

Ngọngió heo may, lay động mênh mang

Thântứ đại vô thường

Cuộcđời là trọ quán

Nhưngngõ rẽ hai đường

Aikhông nặng vương vương

Cùngđang bước đăng trình

Trênsáu đường sinh tử

NayThầy đi một mình

Xincung tiễn Giác Linh

NayThầy đi một mình

Xincung tiễn Giác Linh.

Tháng 10-2006

TNT Mặc Giang

Hạnh nguyện ngườitu

Từ ngày tôibước đi tu

Tâm tư rũ nhẹ mây mù trần gian

Đẹp trong nhưthể trăng ngàn

Thongdong tự tại trên đàng phù sinh

Ngoài, không nặng nhẹ nhục vinh

Trong,không vẩn đục duyên tình thế nhân

Tương chao dưa muối thanh bần

Đầutrần chân đất, phong trần sá chi

Nâu sồng vá nhuộm từ bi

Càsa hoại sắc, bình thùy cành dương

Từ ngày tôibước đi tu

Nguyện xin vén nhẹ mây mù trần gian

Nguyện xinbiển khổ muôn ngàn

Không còn dậy sóng miên man cuộc đời

Nguyện xinnhân thế nơi nơi

Chan hòa điệu sống, nói lời từ bi

Đan tâmtrang trải tư nghì

Đan tay tô thắm từ bi đạo vàng

Thương ngườitrong cõi trần gian

Nêntôi đi mãi trên đàng tôi đi !!!

Tháng10 – 2006

TNTMặc Giang

NhớNghĩa Ân Sư

“Ângiáo dưỡng một đời nên huệ mạng”

Nghĩabảo khuyên một kiếp mới nên người

Mangtâm lực đi phụng hiến cuộc đời

Mangbi nguyền đi dựng xây đạo pháp

Muốnlà cây đỡ phong ba bão táp

Muốnlà thuyền vượt sóng cả trùng dương

Phảilà kiềng ba chân, phải khí khái đường đường

Khôngnhững chỉ chuộng tài, mà còn tô bồi tâm đức

Mầmcây non làm sao được tươi tốt

Cộitre già, uốn nắn lúc còn măng

Biếtbao nhiêu công khó mới làm nên

Thiân không cầu báo, nhưng người thọân phải nhớ

Ânnghĩa đáp đền, là châm ngôn muôn thuở

Câu,“nhất tự vi sư, bán tự vi sư”

Nhắcnhở cho ta, và nhắc nhở cuộc đời

Thếhọc không thừa, Đạo học cũng không dư

Nhữngvì sao sáng tỏ

Soiđêm tối xa mờ

Tiếnggầm sư tử hống

Làmtan vỡ hư vô

Xanhbốn mùa tùng bách

Làđức tánh trượng phu

Họctang bồng lương đống

Lànhớ nghĩa ân sư.

Tháng10 – 2006

TNTMặc Giang

Đờitôi là Tăng Sĩ

Đờitôi là Tăng sĩ

Đâukhông phải là nhà

Nêntừ ái ly gia

Nghĩathương người nhân thế

Ântín thí đàn na

Đờitôi là Tăng sĩ

Khôngcó cái riêng mình

Nhìnbào ảnh hư vinh

Trên,đền ơn Phật, Tổ

Dưới,thương khắp chúng sinh

Thân,đầu trần chân đất

Đời,một áo ba y

Đitrên dòng sinh tử

Chỉnói Đạo Từ Bi

Bướcvào nhà Như Lai

Ăncơm của Như Lai

Nhìnpháp giới không hai

Nênnói Đạo Như Lai

Đờitôi là Tăng sĩ

Vũtrụ vẫn còn dư

Nhàlửa là ngục tù

Nênsống đời độc cư

Đờitôi là Tăng sĩ

Khisinh chỉ một mình

Đếnđi là đối cảnh

Nênđộc lộ di hành

Đờitôi là Tăng sĩ

Quynhất chỉ một thôi

Tâmkhông là tự tánh

Rồinhư thế mà đi !!!

Tháng10 – 2006

TNTMặc Giang

Đời tôi là Ni Cô

Đời tôi là Ni Cô

Đầu xanh tự bỏ bao giờ

Không còn tóc bay bụi gió

Nên sống đời đẹp như mơ

Đời tôi là Ni Cô

Tương chao dưa muối thanh bần

Tiếngchuông hòa theo tiếng mõ

Hươngthơm ngào ngạt tương lân

Trêntôn thờ Đức Phật

Dướitừ ái vị tha

Cholà cho tất cả

Nêncó, có hằng sa

Muốnsạch gốc Ta Bà

Sạchphiền não, trần sa

Nêncon Sãi ở chùa

Thờithời quét lá đa

Lìathường tình nhi nữ

Họcthánh đức Như Lai

Phápthân là tự tánh

Biểntuệ tự nhiên khai

Đờitôi là Ni Cô

Tấmthân khoác áo nâu sồng

Hạnhnguyền gương soi sáng tỏ

Nênnhìn pháp giới trống không

Đờitôi là Ni Cô

Nhìntrông Mê-Giác hai bờ

Thongdong du thuyền Bát Nhã

Nênsống đời đẹp như mơ.

Tháng 10 – 2006

TNT Mặc Giang

Từ TạƠn Thầy

Thầy là sứ giả Như Lai

Thầy mang hành trạng Như Lai

Nơi Thầy đến, gọi là trụ xứ

Nơi Thầy đi, gọi là về chốn nhà xưa

Cõi vô thường, rày đây mai đó

Cõi chơn thường, tánh thể thường chơn

Thầy ra đi, chúng con thương nhớ

Đi tìm Thầy, có có không không

Sông kia, nào phải dòng sông

Núi kia, nào phải tương đồng sơn khê

Đi đi, mà chẳng có về

Biển khơi, mà chẳng bốn bề biển khơi

Chân dung Thầy, trang nghiêm nơi bàn Tổ

Hình ảnh Thầy, vắng bóng chốn già lam

Lòngchúng con còn nhung nhớ miên man

Thường,vô thường, cỡi phiêu bồng mấy nẻo

Vầngtrăng tàn, nghiêng nghiêng bên bờ suối

Đêmxa mờ, le lói ánh sao thưa

Trờikhông mưa, mà sao giọt nhỏ mưa

Conkhông khóc, mà sao nhòa mi mắt

TìnhThầy trò, rẽ đôi bờ thi thiết

Sắcvới không, lìa hai ngả cách xa

Đâu là chơn đế

Đâu là tục đế

Tánh là như thế

Tướng là như thế

Bào ảnh mịt mờ

Vạn hữu trùng ba

Chúng con xin chắp tay

Từ tạ, nhớ ơn Thầy.

Tháng3 – 2007

TNTMặc Giang

Phật Pháp trường tồn

Nhớ ngàn xưa Đức Phật hoằng dương

Kế thế truyền Tổ Tổ Tông Tông

Đạo Từ Bi nơi nơi bừng sáng

Đến ngàn sau, mạng mạch tuôn dòng

Lời của Thầy, như pháp âm triều sóng

Lời của Thầy, như pháp cổ ngân vang

Cho chúng con hòa reo ánh đạo vàng

Đem đuốc tuệ, rạng soi muôn đường tăm tối

Xe tam thừa lồng lộng

Thuyền bát nhã thênh thang

Gieo khắp lòng nhân thế

Hòa vui ánh đạo vàng

Biển thệ từ bi lớn

Biển tuệ trí rộng sâu

Cho chúng sanh thoát khổ

Hòa vang ánh đạo mầu.

Cuộc đời Thầy, là đồi cao núi cả

Hành trạng Thầy, là biển thệ đại dương

Cho chúng con, lên đường tứ thánh

Đi khắp bốn phương, đưa mọi người về bến thanh lương

Hình ảnh Thầy, là cây cao bóng mát

Phong cách Thầy, là tùng bách từ nghiêm

Cho chúng con, tựa nương qui hướng

Đi khắp năm châu, cho nhân gian, thấm nhuần đạo thiêng.

Tháng 3 – 2007

TNT Mặc Giang

Bóng Thầy, vi tiếu niêm hoa !

Hôm nay về dưới mái chùa

Cổng tam quan rộng mở

Chúng con nhìn chữ tam vô

Chắptay thầm niệm Nam Mô

Tìmhình bóng Thầy, cõi chơn thường đâu đó

Nhìnquanh sân chùa, rồi nhìn ra đầu ngõ

Nhìnbốn hàng hiên, rồi đến áng hương thờ

Chúngcon tìm Thầy, như đi tìm giấc mơ

Cõithường chơn, mắt trần làm sao thấy

Nhớngày nào Thầy dạy : Thấy, không thấy

Nhớngày nào Thầy dạy : Tiếng vô thinh

Bóngcòn mơ, làm sao thấy được hình

Chơnkhông nhận, làm sao tìm vô tướng

Đâulà con đường bất nhị

Mộtkhông phải là một, hai không phải là hai

Cónghe không tiếng vỗ bàn tay

Chợtbừng tỉnh, đi tìm trong chữ nhất

Nhấtkhông phải là nhất

Nhưchẳng phải là như

Trêntòa cao, Đức Từ Phụ mỉm cười

Cầmtrên tay, niêm hoa vi tiếu

Conchắp tay, quì dưới Phật đài

Tìmhình bóng Thầy, niêm hoa vi tiếu

Conchắp tay, thắp nén hương trầm

Tìmhình bóng Thầy, vi tiếu niêm hoa.

Tháng 3 – 2007

TNT Mặc Giang

Hìnhbóng tôn thờ

Chúngcon xin nhớ ơn Thầy

Dạycon từ lúc sơ cơ

Tậpsống cuộc đời tỉnh thức

Khuyênrăn từ đó đến giờ

Thầylà biển thệ thâm sâu

Dạycon ánh đạo nhiệm mầu

Bướcđi trên đường giải thoát

Ngườingười đón ngọc minh châu

Khoáclên mảnh áo nâu sồng

Kệkinh sớm tối chiều hôm

Đêmngày sáu thời chung sống

Anvui thanh thoát tâm hồn

Thầy là núi cả non cao

Nhà xưa mở cửa ra vào

Chúngcon nguyền theo chí hướng

Xalìa nghiệp cảnh trần lao

Thầylà bóng cả tình thương

Dạycon đạo lý chơn thường

Bướcđi trên đường Tứ Thánh

Đưangười về bến thanh lương

Cuộcđời quán trọ hư vô

Tửsinh dù có mấy bờ

Ngàntrùng dù xa mấy nẻo

Chúngcon mãi mãi tôn thờ.

Tháng3 – 2007

TNTMặc Giang

TiễnNgười thăm lại Nhà Xưa

Trànnước mắt cho bờ mi ấm lạnh

Ngậpthương đau cho cay xé tâm hồn

Nunglò cừ để tôi luyện sắt son

Lửathử vàng để trui rèn chí khí

VìĐạo Pháp leo lên đồi thế kỷ

VìQuê Hương trèo vách núi nhiêu khê

Hạnhdấn thân không sao vẹn ước thề

Tâmnguyện lực chẳng sờn lòng gai góc

Biểntrần khổ ta du thuyền độc mộc

Hạnhđộ tha xin trang trải cho đời

Câykhô cằn ta gắn nụ xinh tươi

Đấtnức nẻ xin ươm mầm nẩy hạt

Sóngtriều vỗ lung linh bên bờ cát

Nướccam lồ ăm ắp vẫy cành dương

Banđức Từ xóa sạch mọi đau thương

Banđức Bi dưỡng nuôi chân thiện mỹ

Aicản được bước chân người Tăng Sĩ

Áo Như Lai ta vá nhuộm tam đồ

Chắp tay nguyền với hai chữ Nam Mô

Dung tất cả nhập Huyền môn Hoa Tạng

Đất Nước này, ai có quyền mua bán

Đạo Pháp này, ai có quyền eo kèo

Tích trượng kia, ta nện cho mấy hèo

Đừng trí trá mang tội đồ Tông Tổ

Năm ngàn năm, giống Lạc Hồng rạng rỡ

Hai ngàn năm, tắm gội đạo từ bi

Đạo vì Đời, mang tâm lực vô nghì

Đời vì Đạo, nguyện tiến tu thánh đức

Người nhẹ gót thong dong về Tây Trúc

Thăm Nhà Xưa một thoáng, kẻo hoài trông

Chốn Ta Bà, sen quý mãi trổ bông

Tình Pháp Lữ mong chờ Người quay lại

Thuyền bát nhã, nắm tay chèo tay lái

Chuyển pháp luân, nương tâm lực tâm đan

Khắp muôn phương gieo rắc ánh đạo vàng

Bồ Tát hạnh chu du hành Lục Độ

Đời khổ ải, nguyện lên đường cứu khổ

Đời thương đau, nguyện cứu hết thương đau

Tiếng chuông ngân vang vọng khắp tinh cầu

Áo Như Lai chưa phai màu hoại sắc

Người về thăm cho đệ huynh nhắn gởi

ĐấngCha Lành an trụ có khỏe không

Giahộ cho trần thế bớt long đong

Thờimạt pháp chúng sanh nhiều nông nỗi.

Cungtiễn Ngài thăm lại Nhà Xưa

Ngày14-01-2010

TNTMặc Giang

Tiễnbước về Tây

Tiễnngười quay gót về Tây

Phùsinh còn lắm nỗi nầy tình kia

Tiễnngười nặng bước chia lìa

Mônđồ Pháp quyến đầm đìa móc mưa

Thươngngười biết mấy cho vừa

Mộtđời tận tụy ai chưa thấm lòng

Ngườiđi cánh hạc thong dong

Chúngcon ở lại nhớ trông bóng người

Nhìnnhau nước mắt khô cười

Cànhmai trước ngõ ít tươi nụ vàng

Tiễnngười tay đứt cung đàn

Đờnngưng khúc nhịp đò ngang bóng chiều

Cònđâu sóng vỗ cầu kiều

Cònđâu gió thoảng cánh diều bay xa

Trầngian vốn chẳng là nhà

Phiêudu quán trọ ta bà thế thôi

Non cao núi ngả lưng đổi

Thùy dương cát trắng sóng mòi nhẹ lay

Người về hoa cỏ đan mây

Chúng con ở lại niềm tây lạnh lùng

Điểm khởi, phải có điểm cùng

Vẽ lên dấu ngọc thỉ chung đăng trình

Có tử, thì phải có sinh

Vẽ lên diện mục hỏi mình là ai

Bản hoài bản nguyện Như Lai

Ô hay, trước ngõ cành mai trổ rồi

Ân tình nặng nghĩa một đời

Gắn lên chót đỉnh chơi vơi tiếng lòng

Bảorằng mây trắng thong dong

Biếtđâu tơi tả tơ mòng ẩn sâu

Bảorằng bãi biển nương dâu

Biếtđâu bèo bọt muộn sầu mênh mang

Hữutình gắn cõi trần gian

Vôtình lay động trên đàng ta đi

Nếukhông, cạn tiếng Từ Bi

Tâmkhông, nhưng nặng tư nghì độ sanh.

Kínhtiễn Người đi,

Ngày14-01-2010

TNTMặc Giang

Phát nguyện Hồi Hướng

Xưng dươngChư Phật

Đại giácnhiệm mầu

Xưng dươngBồ Tát

Biển thệthâm sâu

Xưng tánThánh Tăng

Suối nguồnvạn hạnh

Nguyện khắphồi hướng

Pháp giớichúng sanh

Mười phươngba cõi

Phàm Thánhđồng về

Đạo lý huyềnvi

Từ bi thấmnhuận

Phật nhựttăng huy

Pháp luânthường chuyển

Pháp thânbất diệt

Phật pháptrường tồn

Nhất niệm,vô ngôn

Dung thôngtam thế

Lậu thô vitế

Tình dữ vôtình

Trí giácquang minh

Đồng đănghoa tạng

Đáo đầu bỉngạn

Vô lượngpháp môn

Vũ trụ cànkhôn

Hóa đài lânthể

Năm châu bổnbể

Bảo sở hoàn nguyên

Đồng hóa hữuduyên

Đồng thànhPhật Đạo.

Tháng 01 –2008

TNT MặcGiang

SámTâm Nguyện

Cúi đầu Lễ Phật Di Đà

Mộtlòng cầu nguyện thiết tha chân thành

Nhất tâm bất loạn rành rành

TâyPhương Cực Lạc vãng sanh tức thì

Sen vàng chín phẩm huyền vi

Lạc Bang là nẻo con đi trở về

Dứt trừmột niệm Giác-Mê

Giác-Mê, không niệm là về Phương Tây

Di Đà,Lục-Tự, là đây

Duy tâm Tịnh Độ, hiển bày đích đang

Cho con thấythật rõ ràng

ChưPhật-Thánh Chúng, hai hàng hiện ra

Quán Âm, ThếChí bên ta

Chúng sinh siêu độ hằng sa không lường

Con từ vôthỉ lên đường

Vào sinh ra tử muôn phương nghiệp dày

Con từ vôthỉ đến nay

Tứ sinh, lục đạo, đọa đày trần lao

Cừu thù,oán đối ra vào

Lợi danh, danh lợi tội cao lỗi nhiều

Hết sinhlại tử tiêu điều

Mượn thân giả hợp bao nhiêu lần rồi

Xa mờ đạolý nhiệm mầu

Xa mờ tánh giác mà sâu phiêu trầm

Si mêphiền não tham sân

Bát phong suy động, xoay quần mông lung

Nghiệpduyên gây tạo điệp trùng

Cho nên vô thỉ vô chung là vầy

Tấm thânngũ uẩn đắp xây

Một khi còn mất, ngất ngây đau buồn

Lợi danhtranh đoạt luôn luôn

Một khi thành bại điên cuồng nhiểu nhương

Nghĩa tìnhvay trả vấn vương

Một khi rã hợp, tang thương vô ngần

Cuộc đời,là biển trầm luân

Ba chìm bảy nổi, phong trần thế ni

Tâm thànhniệm Phật Từ Bi

Con nguyền tỏ ngộ đường đi Đạo Vàng

Tâm Như,là Bóng Từ Quang

Con nguyền hiển lộ huy hoàng tánh linh

Giác-mê,là niệm hữu tình

Bồ-Đề vô niệm, quang minh tuyệt vời

Tử sinhthị hiện độ đời

Vào sinh ra tử độ người trầm luân

Chí caoĐạo Cả, thấm nhuần

Tự tha, tự độ, Phật Ân đáp đền

Lạc Bang,huyền diệu thênh thênh

Ta Bà kham nhẫn, tạo nên Sen Vàng.

Năm 2004

TNT Mặc Giang

Sám Hồi Đầu

Đệ tử chúng con ngay từ độ

Cõi huyền vi mở cửa sắc không

Đã đeo mang nghiệp dĩ chất chồng

Trôi lăn mãi sáu đường sinh tử

Vì ba độc không ngăn điều dữ

Vì ngã nhơn xa lánh điều lành

Nên mê mờ trí giác tinh anh

Trầm luân mãi đêm dài tăm tối

Đường thánh đức thênh thang không tới

Nẻo chúng sinh nghẽn lối lại về

Mãi hơn thua tranh chấp muôn bề

Gây oan nghiệt đọa đày gian khổ

Nay nhờ được đạo mầu tỏ ngộ

Ban Đức Từ hóa độ mười phương

Chúng con nương đạo lý chơn thường

Chắp tay nguyện trước đài Điều Ngự

Chúng con nguyện xa lìa đường dữ

Chúng con nguyện dứt nẻo vô minh

Đã từ lâu quên mất tánh linh

Xin sám hối hồi đầu bỉ ngạn

Chúng con nguyện đạo vàng tỏa rạng

Hoa Vô Ưu bừng nở nơi nơi

Hoa Từ Bi thơm ngát muôn đời

Cứu chúng sinh trong đường lục đạo

Bồ Tát nguyện, noi gương uyên áo

Bồ Tát hạnh, gìn giữ tinh chuyên

Vận Vô Tâm đi khắp mọi miền

Dụng Diệu Hữu hoằng khai Phật đạo

Chúng con nguyện Mười phương Tam Bảo

Nhủthùy từ phổ chiếu an bang

Nhủthâm ân chấn tích trùng quang

ĐạiThánh Đức, từ bi gia hộ.

Tháng7 – 2005

TNTMặc Giang

Bản hoài tâmnguyện

Côngơn Thầy suốt đời xin khắc cốt

Côngđức Thầy trọn kiếp nguyện ghi tâm

Dùtang thương có đập giũa phong trần

Khôngsuy suyển mảy may ân giáo dưỡng

Chimđủ cánh dẫu xa lìa tổ ấm

Bayđó đây vẫn nhớ cội nguồn xưa

Nhuộmgió sương phiêu bạt giữa bốn mùa

Cànghoài vọng quãng đường qua sâu nặng

Trảiđêm dài mới biết sương ướt áo

Băngthời gian mới hiểu thấm tương chao

Khicon thoi đưa đẩy nhịp lên cao

Càngthấm thía sâu dày Ơn Thầy Tổ

Manghạnh nguyện bước lên đường cứu khổ

Càngkính thương Bậc Thượng Sĩ xuất trần

Mỗivào ra cát bụi đãi châu thân

Càngnung đúc sắt son tô chơn thể

Đềnơn Thầy Tổ

Nhớnghĩa ân xưa

Chuyểnxe Tam Thừa

Bangàn thế giới

Mườiphương ba cõi

Bốnloại sáu đường

Thoátkhỏi đau thương

Bảnhoài tâm nguyện.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Ngưỡng phục TônSư

Mộtlời dạy khắc ghi trong tâm khảm

Cảcuộc đời giáo dưỡng quá thâm sâu

Cõiphù sinh đâu có dễ tìm cầu

ÂnThầy Tổ xin tôn thờ mãi mãi

Hìnhbóng Thầy bao trùm lên hoàn vũ

Hànhtrạng Thầy tràn ngập khắp càn khôn

Ngôntừ Thầy vang vọng như chuông ngân

Côngđức Thầy cao siêu hơn núi cả

Vì saosáng giữa muôn ngàn tinh tú

Đạihải đăng siêu tuyệt giữa muôn đèn

BậcLong Tượng kiệt xuất chốn thiền môn

Khócó được xuyên qua dòng lịch sử

TríKim Cang, phục nhân tâm nhiếp thế

KhẩuKim Cang, sư tử hống rừng thiêng

HuệKim Cang, soi pháp giới mọi miền

ĐứcKim Cang, chuyển Tam đồ bát nạn

LờiThầy dạy còn làm mềm sỏi đá

Câycỏ kia chuyển mạch nở xinh tươi

Vạnvật kia cơ cảm kết môi cười

Huốngchi con người cưu mang tình thức

Mộtcơn mưa pháp bắt đầu nhỏ hạt

Thấmvào người và thấm cả tâm can

Barừng pháp vũ mưa phủ mây ngàn

Thấmnhuận muôn phương sơn hà đại địa

Chúngcon kính bái bậc Tôn sư cao cả

Chúngcon ngưỡng nguyện bậc Tôn đức từ nghiêm

Pháplực khinh an, châu thể thường nhiên

Đểcứu độ trên dòng sông chuyển hóa.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Xin cảm Ơn Thầy

Thầymang hạnh nguyện Pháp vương

Chúngsanh dìu dắt thoát đường trầm luân

Đọađày từ độ phong trần

Xátxây từ thuở phù vân nắng chiều

Thầymang hạnh nguyện Cha Lành

Bađường sáu nẻo chúng sanh đều nhờ

Xarời bến mộng sông mê

Quayđầu bỉ ngạn cùng về Nhà Xưa

“Thầylà con thuyền thanh lương”

Đứctừ cam lộ cành dương

Dịuxoa khổ đau trầm thống

Xóatan bóng tối cùng đường

Thầylà hiện Phật Pháp Thân

Pháptừ, pháp nhủ, pháp ân

Chúngcon lên đường Tứ Thánh

Tiếntu đạo nghiệp chuyên cần

Chúngcon xin cảm ơn Thầy

Lờivàng thước ngọc mảy may không sờn

Luyệntô bồi đắp sắt son

Lìaxa đường dữ lối mòn tử sinh

Chúngcon xin cảm ơn Thầy

Khôngcòn lầm lạc từ nay trở về

LinhSơn chờ đón Long Hoa

Liêntrì Hải Hội kết tòa Sen thơm

Senvàng sen trắng sen xanh

Đàisen thơm ngát để dành chúng con.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Kính mừng Thầy

MừngThầy đến với chúng con

ChaLành pháp nhủ từ ân

Bảoban, khuyên răn, sách tấn

Chúngcon gìn giữ chuyên cần

MừngThầy đến với chúng con

ĐạoVàng thêm những dấu son

Tiếntu trên đường giải thoát

Cứunhân độ thế không sờn

MừngThầy đến với chúng con

“NhứtTăng đáo, nhứt Phật lai”

Một quay đầu là bỉ ngạn

Hào quang tỏa chiếu Liên đài

Mừng Thầy đến với chúng con

“Nhứt Tăng đáo, nhứt Phật lai”

Một quay đầu là quy nhất

Nhà xưa xa vắng lâu rồi

Chúng con xin cảm ơn Thầy

Đạo mầu giải thoát là đây

Không còn si mê lạc lối

Giã từ quá khứ tương lai

Chúng con xin cảm ơn Thầy

Lời vàng, thước ngọc hôm nay

Chúng con xin nguyền tinh tấn

Một đường kết tọa bảo Liên

Thành tâm kính chúc dâng Thầy

Thời thời, pháp nhủ từ ân

Đuốc tuệ, hàm linh phổ chiếu

Trượng thừa công đức bi lân

Thành tâm kính chúc dâng Thầy

Thườnghằng, pháp thể khinh an

Thườngchơn, chúng sanh dị độ

Ta Bà chuyển hóa, Lạc Bang.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Công Đức Tôn Sư

Thầy là bậc Thượng sĩ xuất trần

Siêu phàm xuất chúng

Mỗi ứng xử thiên hà rúng động

Mỗi hành trạng trái đất nghiêng mình

Tứ chúng, môn đồ đến nhân loại chúng sinh

Đều bái phục, tôn vinh, kính ngưỡng

Thầy là bậc Danh Tăng lương đống

Đỡ ngôi nhà chánh pháp của Như Lai

Mỗi bước chân sen quý tỏa liên đài

Mỗi ngôn từ gầm vang sư tử hống

Trên, đất trời ngân vọng

Dưới, cơ cảm A Tỳ

Đạo vàng tỏa rạng từ bi

Tâm như vô trụ tư nghì độ sanh

Cây cao bóng cả vươn cành

Cam lồ ban đức reo nhành thùy dương

Thầy là bậc minh sư, tăng tướng đường đường

Bi trí lực xuất thần oai nghi tế hạnh

Nguyện độ lực tuyệt siêu, hành tung Tứ Thánh

Tam đồ quy phục

Bát nạn tiêu tan

Linh Sơn, thơm ngát Đạo Vàng

Tào Khê, Tổ ấn trùng quang pháp mầu

Trên tay bửu bối minh châu

Hóa Thành Bảo Sở bắc cầu lại qua

Thầy là bậc Thánh Tăng, chỉnh lý Phật Đà

Băng thời đại trần lao uế trược

Cây Hạnh, trồng thêm cây Phước

Cây Đức, trồng thêm cây Ân

Từ Bi trái ngọt tình thương

Bảo ban giáo dưỡng trên đường độ sanh

Vô tàm vô quý đeo cành

Tầng không mây trắng trời xanh vô cùng

Nay Ngài về với thường chơn

Không ai vẽ nổi chân dung của Người

Nhớ xưa, Ca Diếp hoa cười

Nay Ngài tròn chín vẹn mười năm xưa

Chúngcon thương nhớ sao vừa

Chiếcxe chuyển hóa Ba Thừa còn đây

Thầyvề, gió lặng im cây

Đấttrời ngưng bặt nỗi nầy tình kia

Chúngcon đếm giọt chia lìa

LinhSơn trầm mặc Tào Khê đoạn đành

Thầyđi sương đọng nghiêng cành

Chúngcon lượm hạt long lanh vương sầu

Tiễn Thầy, lệ đá sa châu

Nam Mô Phật Quốc, kinh cầu vọng vang

Tiễn Thầy, thượng phẩm Sen Vàng

NamMô Cực Lạc, gió ngàn bay bay

TiễnThầy, thương cảm run tay

XinThầy quay lại một ngày không xa

Hồinhập tế độ Ta Bà

Chúngcon chờ đợi trong nhà Như Lai

Thiềnmôn lối cỏ hoa cài

ThầyTrò bảo tọa phương đài thiên thư.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Hành trạng Ơn Thầy

Thầylà Bắc Đẩu trên cao

Sángsoi đến cả ngàn sao

Xuyếnxao ngân hà rung động

Mônsanh Tứ Chúng đi vào

Thầylà thạch trụ thiền môn

Trămnăm khó có người hơn

Ngànnăm khó tìm người sánh

Dấu son ửng nhất sắt son

Thầy mang hạnh nguyện Pháp vương

Đức từ lan tỏa bốn phương

Đức bi thấm nhuần tám hướng

Mở thông muôn vạn nẻo đường

Thầy mang dấu ảnh Cha Lành

Nguyện lớn cứu độ chúng sanh

Ân lớn thống nhiếp Tứ Chúng

Sắc không bắc nhịp vô sanh

Thầy là bốn biển hải đăng

Trên thờ Tam Bảo thượng hoằng

Dưới cứu Tam Đồ hạ tế

Cổ kim chuông lớn ngân vang

Chúng con tưởng nhớ ơn Thầy

Đáp đền muôn một mảy may

Dâng nén hương mờ châu nguyện

Sa sa nặng giọt đong đầy

Chúng con tưởng nhớ ơn Thầy

Lớp lớp hàng hàng chắp tay

Truy niệm tuyên xưng tán thán

Muôn thương ngàn kính tỏ bày

Chúng con quỳ dưới chân Thầy

Thánh nhan ngự trị đâu đây

Giác Linh nhiệm mầu minh chứng

Chúng con nhớ mãi Ơn Thầy.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Trọn nghĩa Ơn Thầy

Chùa xưa quyền quyện khói trầm hương

Thầy ẩn tịch băng thuận thế thường

Đệ tử môn đồ nay vắng bóng

Nhớ ơn Thầy Tổ đọng ngân sương

Chuông chùa từng tiếng vọng ngân xa

Dưa muối tương chao thiếu mặn mà

Kinh kệ trầm trầm nghe đứt đoạn

Nhớ Thầy ươm giọt nhỏ châu pha

Thầy đi tịch lắng phủ sân chùa

Kéo nặng chân mây như đổ mưa

Trĩu ánh thái dương tà giọt nắng

Gió ngừng cây cỏ hết đong đưa

Bởi Thầy mang tất cả đi rồi

Để lại bi từ nghèn nghẹn thôi

Dẫu biết trần gian như trọ quán

Tránh sao lệ đá nhỏ đầy vơi

Ơn Thầy một kiếp đã cưu mang

Cửa Phật từ bi tỏa đạo vàng

Rũ áo Thầy về ngôi Thánh trụ

Chùa xưa mây trắng kéo lang thang

Di ảnh tôn thờ nguyện Giác Linh

Cao đăng Thánh quả vị vô sinh

Ta bà thương cảm châu toàn nguyện

Dìu dắt chúng con trọn nghĩa tình

NhớThầy tay chắp búp sen đài

Sinhtử đôi đường đếm một hai

Chođến hữu vô thôi gõ cửa

Sắc khôngngưng đọng giọt sương mai.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Hạnh nguyện đăngtrình

Mượnthân tứ đại đăng trình

Minhchâu ngời sáng minh tinh

Dõisoi ba đường sáu nẻo

Tầngkhông, nào vẽ bóng hình

Duytuệ thị nghiệp là nhà

Theochân Phật Tổ Thích Ca

Giáchạnh châu viên quả mãn

Thỏng buông Song Thọ Ta La

Hữu tình mới giác hữu tình

Vô tình đi hỏi vô minh

Hữu vô tùy duyên bất biến

ƯuĐàm mỉm nụ lặng thinh

Bồ đềvô thọ thường chơn

Viêndung đừng hỏi vòng tròn

Dấuchấm tương ưng tiếp nối

Đườngxưa nào mất lối mòn

Thầyđi hoại sắc Ta Bà

Thầy về nhuận áo Cà Sa

Thắm tô con đường Tứ Thánh

Hoa mai trước cửa đêm qua

Thầy đi đất mới nở hoa

Thầy về sen quý kết tòa

Bồ đề ươm từ phiền não

Phật tâm phổ chiếu châu sa

Thầy đi mở cửa Từ Bi

Thầy về ân đức vô nghì

Đệ tử môn đồ pháp quyến

Nhìn nhau biết nói năng chi

Nghĩa tình sâu nặng ơn Thầy

Tâm hương thầm nguyện chắp tay

Thượng phẩm kết đài vô trụ

Ta Bà thương cảm hồi quy.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Đền Ơn Thầy Tổ

Một đời, huệ mạng uyên thâm

Ân Sư Thầy Tổ đáp đền

Trên thời, thượng cầu Phật Đạo

Dưới thời, cửu hữu bi lân

Một đời, nhờ ơn giáo dưỡng

Muôn kiếp không thể nào quên

Trải qua muôn hình sắc tướng

Ba đường sáu nẻo chông chênh

Kiếp này hữu duyên cửa Phật

Bồ đề tâm nguyện vun trồng

Dắt nhau đi vào cửa hữu

Tột cùng trả lại cửa không

Còn chúng sanh, còn Bồ Tát hạnh

Hết chúng sanh, hạnh nguyện viên dung

Mỗi chúng sanh, đều có Phật tánh

Hình tướng dị, Phật tánh tương đồng

“Tam đồ bát nạn câu ly khổ”

Tứ sanh cửu hữu đáo huyền môn

Lậu thô vi tế lìa căn cội

Băng ngàn Hoa Tạng tỏa thường chơn

Một đời, duyên ngộ Phật ân

Muôn kiếp trôi nổi luân trầm

Không còn lầm đường lạc lối

Bọt bèo mây cỡi phù vân

Một đời, nên thân huệ mạng

Nhớ ơn giáo dưỡng đáp đền

Trên thời phụng thờ Tam Bảo

Dưới thời tế độ cưu mang.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Xin Thầy quay lại

Thầy về diệu hữu chơn thường

Giã từ quán trọ trên đường phù sinh

Nhà xưa thăm lại quê mình

Bản lai diện mục bóng hình thiên thu

Thầy về tịch tịnh chân như

Giã từ nhiễm thể thật hư phiêu bồng

Băng qua ngưỡng cửa sắc không

Rạng soi dấu ấn điểm hồng tô son

Thầy về thăm lại Linh Sơn

Ngàn năm đậm nét lối mòn chưa pha

Cửa không, đâu chẳng là nhà

Cửa sắc, đâu chẳng Ta Bà trần lao

Giật mình chợt tỉnh chiêm bao

Ô hay nguyên vẹn cây đào trước sân

Vạn niên, mây trả phù vân

Thiên thu, tâm thể thường chân vô cùng

Chim bay, nào vẽ tầng không

Lưu chi dấu ảnh dòng sông lững lờ

Chúngsinh chìm mộng ru mơ

XinThầy quay lại phất cờ độ sanh

Chúngsinh chìm nổi loanh quanh

XinThầy quay lại vẫy cành thùy dương

Lụcđộ vạn hạnh lên đường

Duthuyền Bát Nhã thanh lương vô cùng.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Bài ca Diệu Hữu

Cuộcđời như quán trọ

Thângiả huyễn phù sinh

Trênnhịp bước đăng trình

Băngqua từng cuộc lữ

Xuyênthiên hà vũ trụ

Đáonhân thế trần gian

Rạngsoi Ánh Đạo Vàng

Giữamuôn ngàn tăm tối

Hỡichúng sinh ba cõi

Hỡimuôn loại sáu đường

Chìmbiển khổ trầm luân

Quayđầu là bỉ ngạn

Đây,con đường giác ngộ

Đây,Ánh Đạo Từ Bi

Đừngmê ngủ làm gì

Trởvề trong tỉnh thức

Hãyxa lìa đáy vực

Hãydứt bỏ hố sâu

Nươngđạo lý nhiệm mầu

Bướclên đài sen quý

Nhàxưa ngàn ý vị

Lốicũ vạn tin yêu

Antọa đỉnh nguyên siêu

Hátbài ca Diệu Hữu.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Hạnh nguyện cưumang

Thầyvề Hoa Tạng Huyền Môn

Chúngcon ở lại sóng cồn nghe đau

Biểnkhơi cần những con tàu

Cứungười thống khổ mau mau lên bờ

Thầyvề thăm lại Nhà Xưa

Chúngcon ở lại gió lùa đêm đông

Nhớơn Giáo dưỡng chạnh lòng

Mộtđời Huệ Mạng nặng oằn thâm ân

Thầyvề rũ áo phong trần

Chúngcon ở lại phù vân mưa ngàn

Dẫurằng cát bụi mênh mang

Nhưngđời cần Ánh Đạo Vàng dõi soi

Hợp tan nay lở mai bồi

Nhân duyên bến mộng sông ngòi biển Đông

Tử sinh còn mất tuôn dòng

Nên người đại nguyện cạn lòng chưa thôi

Xin Thầy hồi nhập Ta Bà

Chiếc áo hoại sắc Cà Sa không sờn

Dù cho nước chảy đá mòn

Nhưng người tế độ sắt son tinh kỳ

Nhiệm mầu Ánh Đạo Từ Bi

Cưu mang muôn kiếp cũng vì độ sanh.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Hát Chứng Đạo Ca

Mấy mươi năm mượn tấm thân giả huyễn

Hạnh cưu mang giong ruổi cõi diêm phù

Đức Phật ra đời chỉ một chữ NHƯ

Thầy xuất nhập cũng chỉ một chữ NHẤT

Nhất tột Thượng thừa, tam dung nhị đế

Như thị hoằng khai, diệu hữu chơn thường

Từng điểm son, tiếp nối những dấu son

Cho đạo lý từ bi thêm tỏ rạng

Cửu hữu đồng đăng Huyền môn Hoa Tạng

Chúng sanh đồng đẳng Phật Tánh không hai

Chủng loại dị biệt Nam Bắc Đông Tây

Linh Sơn tọa thị phương đài đâu khác

Vũ trụ càn khôn không đầy hạt cải

Thiên hà đại địa lọt bũm chân lông

Du thuyền Bát Nhã, ca hát Tánh Không

Bốn biển trầm luân, hồi đầu bỉ ngạn

Thầy nhập diệt trở về thăm Hoa Tạng

Căn nhà xưa an trụ đã lâu rồi

Nhưng chúng con vẫn thương tiếc Thầy ơi

Bởi Ta Bà, cần bàn tay hóa độ

Chúng sanh khổ, nguyện lên đường cứu khổ

Chúng sanh đau, nguyện xoa dịu thương đau

Hạnh độ tha, chưa xơ mạn con tàu

Thân cát bụi, không bào mòn tâm lực

Cho đến khi nào, chúng sanh quy NHẤT

Ba đường sáu nẻo, thông suốt chữ NHƯ

Liên đài bảo tọa, không thiếu không dư

Hát Chứng Đạo Ca, Tỳ Lô Tánh Hải.

Tháng 9 – 2010

TNTMặc Giang

Lời Cầu Nguyện

Kính lạy Mười phương Phật

Kính lạy Mười phương Pháp

Kính lạy Mười phương Tăng

Xin từ mẫn chứng minh

Lời chúng con Cầu Nguyện

Nguyện thượng cầu Phật đạo

Nguyện hạ hóa chúng sanh

Tất cả sống an lành

Quay về đường Giác ngộ

Nguyện chúng sanh Ba cõi

Nguyện muôn loại Sáu đường

Hết thống khổ đau thương

Nhuận từ ân phổ chiếu

Kính lạy Mười phương Phật

Kính lạy Mười phương Pháp

Kính lạy Mười phương Tăng

Xin từ mẫn chứng minh

Lời chúng con Cầu Nguyện

Nguyện thế giới hòa bình

Nguyện chúng sanh an lạc

Mọi thời thời khắc khắc

Sống thân thiện thanh lương

Nguyện mưa thuận gió hòa

Nguyện bốn mùa đồng bạn

Không thiên tai hạn hán

Không tiếng khóc bi thương

Không ai oán nhiễu nhương

Không cừu thù oán hận

Không ngã nhân quanh quẩn

Không bỉ thử leo đài

Kính lạy Mười phương Phật

Pháp thân phổ châu sa

Cùng thế giới Ta Bà

Đều nhờ Ơn tế độ

Kính lạy Mười phương Pháp

Pháp bổn pháp vô sanh

Bồ đề bổn vô thọ

Mây trắng cỡi trời xanh

Kính lạy Mười phương Tăng

Đi trên đường giải thoát

Vào cửa vô không sắc

Vào cửa hữu không hình

Chim bay giữa tầng không

Ảnh hiện trong dòng nước

Khi lai không lưu tích

Khi khứ chẳng lưu hình

Kính lạy Mười phương Phật

Kính lạy Mười phương Pháp

Kính lạy Mười phương Tăng

Xin từ mẫn chứng minh

Lời chúng con Cầu Nguyện

Nguyện mười phương ba cõi

Nguyện sáu nẻo ba đường

Thuyền bát nhã thanh lương

Đưa người lên bờ giác

Biển trầm luân trôi giạt

Thống khổ đã lâu rồi

Đừng lần lữa lơi bơi

Quay đầu là bỉ ngạn

Ánh Đạo Vàng tỏa rạng

Khắp pháp giới hằng sa

Chúng sanh cõi Ta Bà

Đức Từ bi thấm nhuận

Nhà nhà đều ân hưởng

Người người được an vui

Hoa hàm tiếu mỉm cười

Nở trên cây giác ngộ

Không nơi nào còn khổ

Không nơi nào còn đau

Phật Pháp vốn nhiệm mầu

Tỏa đài sen bát ngát

Tây Phương Cực Lạc quốc

Ta Bà tịnh độ bang

Dưới ánh đạo huy hoàng

Dung thông vô lượng cõi

Vượt thiên hà vũ trụ

Vượt vô thỉ vô chung

Một chữ NHƯ vô cùng

Một chữ PHÁP vô tận

Chắp tay Dâng Cầu Nguyện

Lời Cầu Nguyện hôm nay

Kim cổ không đổi thay

Băng ngang dòng sinh diệt

Không diệt, nào có diệt

Không sinh, nào có sinh

Băng ngang dòng diệt sinh

Vào hằng sa Pháp giới.

Tháng12 – 2003

MặcGiang

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/03/201706:52(Xem: 2294)
Một thời máu lửa đạn bom Quê hương tang tóc, hồn hoang tru gào Từng trang sử đẫm lệ trào Ngày im tiếng súng nghẹn ngào gọi nhau!
05/04/201322:25(Xem: 4157)
Lịch sử luôn trao tận tay từng số phận thuận nghịch của duyên trần (biệt nghiệp) để từ đó hòa mình vào vận mạng chung của cộng nghiệp.
20/08/201419:28(Xem: 8507)
“Trang hỡi Trang, em là vì sao sáng Giữa khung trời mây trắng với trăng thanh” Một công trường lưu dấu tích tên em Nay bị di dời, Trang ơi em có biết Năm mươi năm giữa Sài Gòn náo nhiệt Chợ Bến Thành nhộn nhịp khách lại qua Mỗi một khi nhìn bức tượng kiêu sa
07/07/201107:27(Xem: 2746)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
13/06/201421:21(Xem: 8701)
Hãy là “ong”(1) chiêu cảm nhiều nét đẹp Góp nhụy hoa tạo mật ngọt cho đời An nhiên bay thong thả khắp muôn nơi Đem ích lợi ít khi nào tác hại Đừng là “ruồi” thấy phân là bu lại Mang hôi dơ truyền nhiễm đến cho người Chỉ thấy xấu việc dơ bẩn thì bươi Gây thiệt hại hơn là điều lợi ích
02/01/201622:32(Xem: 1853)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
12/04/201407:44(Xem: 19079)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
23/03/201408:09(Xem: 12656)
Một thường lễ kính chư Phật Lễ Phật, tâm Phật dung Phật tuệ sanh Kính Phật phước đức an lành Nguyện làm Bồ Tát dưới chân Phật đài.
08/04/201318:12(Xem: 26052)
Mỗi thế hệ thi ca đều xuất hiện những tâm hồn đặc biệt của các nhà thơ qua từng thế hệ. Phần nhiều, tâm hồn xuất phát từ cảm tính của thi nhân qua mọi sinh hoạt của xã hội. Tập thơ Hoa Song Đường của nhà thơ Mặc Giang vượt ra ngoài cái vòng tâm tư hiện hữu xưa nay, nó mang tính chất triết lí nhân sinh, chứa chất mọi quy luật sinh tồn mà con người và vũ trụ cố gắng tranh đấu để bảo tồn lẽ sống cùng với vạn hữu.
21/10/201621:07(Xem: 2315)
Ngẫm về khúc ruột Miền Trung Vùng đất kỳ lạ của cùng quê hương Dân tình sống thật dễ thương Tài ba cũng lắm, tai ương cũng nhiều Địa linh nhân kiệt tuyệt siêu Anh hùng liệt nữ mực điều viết son Gương cao vắt đỉnh Trường Sơn Thâm sâu in bóng rợn hồn Biển Đông Nhưng sao nghiệt ngã chất chồng Dân sinh thống khổ gánh gồng nhiễu nhương