Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Tha thứ và giận dữ

23/05/201101:02(Xem: 779)
Tha thứ và giận dữ
THA THỨ VÀ GIẬN DỮ
Tác giả: Đức Đạt Lai Lạt Ma và Paul Ekman
Chuyển ngữ: Tuệ Uyển

thathuvasanhanEKMAN(Giới thiệu): Hai nhận thức quan trọng được làm rõ là: tha thứ và giận dữ. Chúng ta bắt đầu với câu hỏi về việc chúng ta có thể tha thứ và vẫn để cho người hành động nhận lấy trách nhiệm, vì họ có thể lựa chọn để không làm việc ấy. Đức Đạt Lai Lạt Ma đã làm rõ ràng việc chúng ta có thể tha thứ ra sao nhưng vẫn tin rằng trong ý chí tự do chọn lựa, tất cả chúng ta có thể không phải hành động tổn hại mà thực hiện những điều tốt đẹp. Rồi thì tôi sẽ trích dẫn một số tác phẩm mà ngài đã viết trước đây để biện minh về việc giận dữ có thể không làm ưu phiền mà xây dựng, và ngài đã đồng ý. Đây là những giây phút cuối cùng của buổi đàm luận thứ hai của chúng tôi.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng.

EKMAN: Bây giờ, nếu tôi có sự chọn lựa, rồi thì nếu tôi hành động trong một cách tồn hại người khác, tại sao ngài tha thứ cho tôi vì đã làm việc ấy? Tôi đã có thể chọn không làm việc ấy.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Hm. Tôi sẽ trả lời. Nếu ông giữ mối ác cảm ấy…

EKMAN: Vâng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Nếu ông giữ mối hận thù ấy, sau đó ông sẽ khổ sở hơn.

EKMAN: Vâng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Nếu ông tha thứ, rồi thì ông sẽ cảm thấy càng… càng thoải mái hơn.

EKMAN: Ô. Vì thế, như vậy sẽ tốt cho ngài.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng!

EKMAN: Điều ấy tốt hơn cho người tha thứ, nhưng như vậy nó có làm mất đi trách nhiệm …?

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Không, không, thí dụ - Tôi sẽ đưa ra một thí dụ. Bây giờ chúng tôi tha thứ cho những người ở Bắc Kinh. Điều ấy có nghĩa là chúng tôi cố gắng …không giữ cảm giác tiêu cực đối họ, do bởi những hành vi sai lầm của họ, nhưng không có nghĩa là chúng tôi chấp nhận những điều ấy, những gì họ đã làm. Do vậy, tinh thần tha thứ này chống lại họ, cho đến khi nào hành động của họ được lưu tâm.

EKMAN: Hãy giải thích thêm một ít nữa. Tôi mới hơi hiểu một ít.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Ô, tha thứ, tôi cảm thấy, có nghĩa là không phải quên đi những gì mà họ đã làm. Nhưng tha thứ có nghĩa là không giữ lấy cảm giác tiêu cực của chúng ta đối với họ. Thế nên, cho đến khi nào hành động của họ được lưu tâm, đôi khi chúng ta phải sử dụng óc thông minh của họ. Ông phải thận trọng trong việc sử dụng đến biện pháp trả đủa, mà không với ý thức tiêu cực.

EKMAN: Ngài có thể đừng nói đến những người ở Bắc Kinh một lúc được không?

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Cười.

EKMAN: Bởi vì, bất cứ là ai, nếu họ hành động trong một cách tổn hại, và họ có tự do lựa chọn nhưng họ đã chọn lựa để hành động trong cách ấy, ngài tha thứ cho họ, nhưng ngài có lên án những hành động của họ không?

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Ô, vâng.

EKMAN: Vâng?

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng!

EKMAN: Đấy là một hành động sai.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng!

EKMAN: Một hành phi lý, vô đạo đức.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng – nếu chúng ta ở về phía chân thành! Thế thì, phải phê phán.

EKMAN: Điều này, tôi nghĩ, là những gì phương Tây không hiểu quan điểm Đạo Phật. Họ tin rằng tha thứ có nghĩa là người ta không bắt họ phải lãnh lấy trách nhiệm vì đã hành động một cách sai lạc. Nếu chúng ta không bắt họ lãnh lấy trách nhiệm, làm sao họ học hỏi và thay đổi?

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Đúng như thế. Ô, đúng thế. Thông thường, ông thấy, tôi thực hiện sự phân biệt, “sau một hành động.”

EKMAN: Vâng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Chỗ mà hành vi được quan tâm đến, ông phải chống đối lại. Ông phải dừng lại; ông phải cố gắng để dừng lại. Ngay cả sử dụng một phương pháp hơi cứng rắn. Ông biết không? Nhưng, cho đến khi nào người hành động được lưu tâm đến, ông không nên phát triển cảm giác tiêu cực mà nên giữ một thái độ từ bi hơn [đối với họ]. Bây giờ, chính chúng ta, ông thấy, chúng ta thường làm như thế. Khi tôi làm điều đấy, một lỗi lầm, đến với ông, rồi sau đó, tôi phải, sau này tôi sẽ nói…

Geshe Thupten Jinpa (thông dịch viên): Hối lỗi.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: … một loại hối lỗi nào đấy. Ô, thú nhận, đúng đấy.

EKMAN: Vâng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: “Tôi lấy làm tiếc”. Tôi xin lỗi. Do vậy vào lúc ấy, tôi thực hiện sự phân biệt. Tự tôi bây giờ cảm thấy điều ấy sai lầm, hành động sai lầm. Nhưng hành động sai lầm, ông không bao giờ …Tuy thế, ông tin hành động sai là sai, hành động ấy là sai.

EKMAN: Phải đấy. Rất quan trọng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vì thế, tôi nhận ra hành vi ấy là sai, nhưng điều ấy không có nghĩa là tôi vẫn hành động như vậy. Do vậy, tôi xin lỗi. Thời điểm này, tôi phân biệt giữa hành động trước đây của tôi và chính tôi.

EKMAN: Nếu tôi chấp nhận lời xin lỗi của ngài, thế rồi tôi đang nhận ra rằng ngài và hành động của ngài không phải là một.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng, đúng đấy.

EKMAN: Và vì thế điều này đưa chúng ta ngay vào trái tim của giận dữ. Bởi vì khi ngài viết về điều này – khi tôi đọc điều ấy lần đầu tiên, tôi nghĩ trong Đạo Đức cho Thiên Niên Kỷ Mới – ngài nói rằng ngài sử dụng sức mạnh để chấm dứt hành động [sai lầm] và [ban] từ bi cho người làm việc ấy.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng.

EKMAN: Điều ấy, tôi tin tưởng, là một sự diễn tả về giận dữ xây dựng. Điều ấy có nghĩa rằng nếu chúng tôi chấp nhận quan điểm của ngài về điều ấy, rồi thì chúng tôi phải nói rằng giận dữ có thể là xây dựng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng.

EKMAN: Vâng. Ngài đồng ý?

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Bây giờ, hãy nghe thế này, ông thấy, niềm giận dữ ấy đối với hành động ấy. Không phải là đối với con người [đã làm việc ấy].

EKMAN: Không cố gắng đề tổn thương con người.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng, vâng, đúng như thế.

EKMAN: Nhưng mà là chặn đứng hành động.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Đối với cá nhân, đối với người hành động là: từ bi. Đối với hành vi ấy là: giận dữ.

EKMAN: Ngay cả từ một quan điểm thực tiển, hãy để mọi thứ khác qua một bên, họ sẽ không bao giờ thay đổi nếu ngài cố gắng để làm tổn hại họ. Chỉ nếu khi ngài có lòng từ bi đối với họ, họ sẽ dừng hành động …

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Ô, vâng, đúng là như thế!

EKMAN: …trong một cách tổn hại.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Đúng đấy!

EKMAN: Do thế, đúng thật nếu ngài không có bất cứ quan tâm nào đến nguyên tắc, nhưng chỉ vì kết quả thực tiển, đây là một đường lối đúng.

ĐỨC ĐẠT LAI LẠT MA: Vâng. Rất tuyệt diệu. Những từ ngữ tế nhị - ý nghĩa vạn năng.

CẢ HAI: Cười.

Forgiveness and Anger (Transcript)
Ẩn Tâm Lộ ngày 20/05/2011
http://www.emotionalawareness.net/transcript.html


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/06/201108:45(Xem: 280)
Kính thưa Thầy Admin và Chư Vị đồng tu, Gần đây qua tập sách "Ý Nghĩa Hoằng Pháp và Hộ Pháp" của tác giả Diệu Âm - Diệu Ngộ khuyên nên niệm Nam Mô A Mi Đà Phật thay vì Nam Mô A Di Đà Phật như trước đây. Điều này nếu không khéo tự nhiên sẽ chia làm 2 nhóm trong cùng một pháp môn tu tịnh độ, chính vì lẽ đó kính mong Chư Tôn Đức lý giải vấn đề trên để hàng Phật tử tại gia yên tâm tu niệm. Vấn đề này có liên quan đến tập sách "Hương Sen Vạn Đức" của Hòa Thượng Thích Trí Tịnh, hiện nay Hòa Thượng đang còn đương chức, nếu như niệm A Mi thật sự có lợi ích hơn niệm A Di thì thiết nghĩ Giáo hội Phật giáo Việt Nam nên phổ biến rộng rãi điều này một cách chính thức đến với các Phật tử, chứ để tình trạng này kéo dài mà Giáo hội không lên tiếng thì sẽ làm cho các Phật tử thêm hoang mang. Còn một khía cạnh khác nữa là nếu thay A Di bằng A Mi thì không chỉ riêng câu niệm Phật mà các câu trong các bài chú (như chú Vãng Sanh chẳng hạn) đều phải thay đổi lại hết. Rồi liệu các danh hiệu Phật khác có
11/04/201311:27(Xem: 1582)
Chương trình Ánh Sáng Phật Pháp - Video
11/04/201311:25(Xem: 1439)
Chương trình Ánh Sáng Phật Pháp - Video
11/04/201311:23(Xem: 1349)
Chuong Trinh Ánh Sáng Phật Pháp
01/07/201114:04(Xem: 2798)
Số đông quần chúng cần một thời gian dài mới quen thuộc với ý niệm về tái sinh. Tôi cũng đã trải qua nhiều giai đoạn trong tiến trình đưa đến sự xác tín vào tái sinh.
17/10/201510:44(Xem: 2783)
Các buổi giảng pháp của Thầy Minh Định tại Úc
03/12/201305:18(Xem: 21828)
Người ta thường nói :"Ăn cơm có canh, tu hành có bạn". Đối với tôi, câu nói này thật là quá đúng. Ngày nhỏ chưa biết gì nhưng từ khi làm Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử tôi đã thấy ích lợi của một Tăng thân. Chúng tôi thường tập trung thành từng nhóm 5,7 người để cùng nhau tu học. Giai đoạn khó khăn nhất là sau 75 ở quê nhà. Vào khoảng 1985, 86 các anh lớn của chúng tôi muốn đưa ra một chương trình tu học cho các Huynh Trưởng trong Ban Hướng Dẫn Tỉnh và những Htr có cấp nên đã tạo ra một lớp học Phật pháp cho các Htr ở Sàigòn và các tỉnh miền Nam. Nói là "lớp học" nhưng các Chúng tự học với nhau, có gì không hiểu thì hỏi quý Thầy, các Anh và kinh sách cũng tự đi tìm lấy mà học. Theo qui định của các Anh, Sàigòn có 1 Chúng và mỗi tỉnh có 1 Chúng. Chúng tu học của chúng tôi (Sàigòn) có tên là Chúng Cổ Pháp và phải thanh toán xong các bộ kinh sau đây trong thời gian tối đa là 3 năm:
27/06/201503:18(Xem: 2374)
Qua 4000 năm Văn Hiến của dân tộc thì trên 2000 năm, Phật giáo có mặt, đồng hành cùng dân tộc. Tính từ thời lập quốc họ Hồng Bàng – Kinh Dương Vương tên nước là Xích Quỷ (năm 2879 trước c.n) đến thời nhà Lý vào năm 1010-1225 đã là 4000 năm, đến nay cũng gần 5.000 năm. Từ thời lập quốc ở Trường Giang, bị Hoa tộc lấn dần cho đến Hùng Vương qua 18 đời, đất nước Văn Lang chỉ còn lại Bắc Việt và Bắc Trung Việt ngày nay.Quê hương vốn ở Hồ Động Đình, do Lạc Long Quân và Âu Cơ sinh 100 con lập quốc. Kinh Dương Vương là con của Đế Minh và Vụ Tiên, là cháu ba đời của Thần Nông, mà Thần Nông là một trong Tam Hoàng thời thượng cổ.Như thế, Lạc Long Quân là con của Kinh Dương Vương, Kinh Dương Vương là họ Hồng Bàng, lấy quốc hiệu là Xích Quỷ. Kinh Dương Vương truyền ngôi cho Lạc Long Quân, Lạc Long Quân truyền cho Hùng Vương, lấy quốc hiệu là Văn Lang. Từ thời kinh Dương Vương lập quốc đến nay, dân tộc trãi qua 11 lần thay danh đổi hiệu:
05/05/201022:39(Xem: 4464)
Đại lễ Kỳ Siêu ngày 18 tháng hai năm Giáp Ngọ tại chùa Phật Ân
12/07/201123:27(Xem: 1749)
Một số người nghĩ rằng họ biết tất cả về Đạo Phật và Phật tử chỉ bởi vì họ đã đọc một vài quyển sách. Họ cầm một quyển lên, “Hmm. Hãy xem quyển sách này nói gì. Ô, theo điều này, dường như những người Phật tử là cực đoan. Họ tin tưởng trong tất cả những loại dữ kiện kỳ dị.” Họ cẩm một quyển khác lên: “Lạy Chúa tôi, Đạo Phật hoàn toàn hư vô.” Họ vẻ ra tất cả những loại kết luận sai lầm căn cứ trên những thông tin giới hạn một cách cực đoan; họ không thấy bất cứ điều gì như toàn cảnh của một bức tranh. Điều này rất nguy hiểm.