Đức trọng, ân sâu

19/09/202507:35(Xem: 1704)
Đức trọng, ân sâu


cha me
Đức trọng, ân sâu


Cha mẹ sinh con là một đại ân khó đáp. Ví như có người dời núi, vén mây, đi trên nước, tay nắm hư không thì vẫn không so được ân tình cao lớn của cha mẹ.

Công mẹ cha đã là trời biển. Ví như ai đó từ miền đất lạ đến trao tay mình một món quà thì cũng là lẽ thường. Nhưng từ nơi nào, kiếp nào mà Cha mẹ đến được với nhau để sinh mình ra, mới thật là một kỳ tích khó đoán.

Hãy ngẫm thử, chỉ cần ngày đó, phút giây ấy, nếu cha lỡ hẹn với mẹ thì “đò đã rời bến” lấy đâu mà có mình trên đời? Vậy sự có mặt của ta là một phép lạ mà chính cha mẹ đã hóa phép cho ta.

Cha mẹ thương con không điều điện, không cân đo tính đếm. Từ thuở hộ thai đến lúc lọt lòng rồi chăm nôm, săn sóc, lo toan hết mực, nuôi dạy tận tình; tất cả đều dành hết cho con. Vậy con phải làm gì để đền đáp ân sâu ấy?

Chư Phật xưa, thánh nhân xưa cũng là những đứa con từ thai mẹ sinh ra. Thế thì các ngài đền đáp thâm ân bằng cách nào? Đây là một câu hỏi để chúng ta trả lời. Nhờ tìm rõ cội nguồn ân đức của cha mẹ thì may ra phần nào mới thỏa cách báo ân.

Lại có những đứa con vượt ngoài lễ giáo, xem nhẹ ân tình. Cha mẹ dù cắt ruột đẻ ra thì đứa con đã trở thành “vong bản”. Không còn biết đến cội nguồn, chẳng màn cơ phương báo đáp. Nó đi xa như vậy chỉ vì chút bả lợi danh, nghe theo bạn dữ, khinh thường khuôn nếp kỷ cương.

Hỗn với cha mẹ là một trừng phạt của lương tri. Khinh miệt luân thường là kẻ đạp lên nhân nghĩa. Sống thiếu đức như cây khô thiếu nước, là sa mạc khô khan, là nhân tình cơ khổ. Bao đời ít có kẻ nhởn nhơ, bất hiếu mà được thảnh thơi; chẳng qua nghiệp tội vẫn chưa đáo đầu vậy.

Người hiếu tử nên ghi lời Phật, đối đáp nhân tình cho phải lẽ. Học lấy phép đạo mà tu trì, miễn sao không thẹn với lòng là được. Ai cho mình điều chi thì nên giữ lễ. Có nhiều loại ân cao, nghĩa cả mà kẻ phàm như ta đây cần phải khắc sâu. Đó là ân cha mẹ, ân thầy tổ, công đất nước và nghĩa của muôn người.

Thích Thiện Lợi


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2013(Xem: 5883)
Tháng 07-2005 Ngày trở về tôi lặng yên không nói Mắt buồn buồn, nhìn, ngó thật xa xôi Ngó trước sau, ngó quanh quất một hồi
10/04/2013(Xem: 5041)
Tháng 10 - 2006 Cha ra đi, cõi vô thường tan biến Mái tranh nghèo, như vắng bóng Cha ơi Vẫn còn đây, bức mành thưa cửa sổ Gió phất phơ, reo kẽ lá không lời Cha ra đi, khung trời còn nhung nhớ
10/04/2013(Xem: 5204)
Mẹ ơi mẹ, tiếng mẹ hiền còn đâu nữa Bóng mẫu từ, hương thờ nhả khói mờ sương Mẹ đi đâu trên khúc rẽ vô thường Con tìm mẹ giữa ngàn dâu xanh biếc Con tìm mẹ bên dòng sông ly biệt Nghe lạnh lùng Cầu Ái Tử ngân vang
10/04/2013(Xem: 5874)
Nhiều năm Cha vẫn viết cho con Rồi bỗng nhiên Cha không viết nữa Tự hỏi lòng hay Cha kém mắt ?... Những bức thư không nói lên lời?....
10/04/2013(Xem: 6046)
Một bát hương thơm cúng tổ tiên Ân sâu nghĩa nặng tỏ bày lên Vu Lan báo hiếu nay còn nhớ Tảo mộ đền ơn vẫn chẳng quên Cha mãi chơi xa miền Cực Lạc
10/04/2013(Xem: 5919)
Ba mươi ngày ấy tối trời Sao mai mồng một sáng ngời niềm tin Mẹ mừng con mới vừa sinh, Lọt lòng mất sữa năm canh mẹ buồn.
10/04/2013(Xem: 7371)
Mùa thu sang thanh thanh trong xanh, Gió đưa làn mây trôi nhanh nhanh, Từng đàn chim đua nhau vây quanh, Mừng Vu Lan đang đăng lễ hội.
10/04/2013(Xem: 7383)
Ngày tôi biết gọi “ba” Nước nhà tôi yên hòa, Cha ngừng thôi chiến trận, Đi cải tạo miền xa. Mẹ vất vả quê nhà, Thay mặt cha nuôi dạy, Bầy con dại lớn khôn.
10/04/2013(Xem: 6160)
Nhìn nắng chiều tà tắt héo hon thời gian lặng lẽ bước ngày mòn vài con chim nhỏ bay trong gió vỗ cánh cuối trời, tiếng nỉ non.
10/04/2013(Xem: 7793)
Rằm tháng Bảy mỗi năm Tự Tứ Đồng về chùa cùng dự Vu Lan Là ngày chư Phật hỷ hoan Là ngày báo hiếu chu toàn thâm ân Lời Phật dạy ân cần tha thiết Ân mẹ cha chi xiết cao dày.........