Bóng Cha, Vòng tay Mẹ (thơ)

26/08/202518:12(Xem: 2933)
Bóng Cha, Vòng tay Mẹ (thơ)
cha me


Bóng Cha, Vòng tay Mẹ



Đặc biệt năm nay 2025 , năm Ất Tỵ lễ hội Vu Lan rằm tháng bảy lại trùng hợp với Ngày nhớ ơn Cha (Father’Day 7/9/2025 ).

Kính trân trọng dâng tặng những ai may mắn có được đấng sinh thành như hai vầng trời soi sáng trong tim




Cha như ngọn núi cao,

lặng lẽ che chở con qua giông bão!

Mẹ như dòng suối mát,

tưới tẩm cho con từng ngày

Tình cha thường ít lời, không dễ thấy,

nhưng là “bức tường vững chãi” dựng xây

Khác nhau cách thể hiện,

nhưng tạo thành mái ấm trọn vẹn !


Hai nguồn mạch chảy vào đời con,

cả hồn, cả bóng đầy thương mến

Vòng tay mẹ ấm áp dịu dàng ôi, quá tuyệt vời

Bao trùm tình thương sông núi không rời

Bất kỳ người con nào

cũng trải nghiệm và hiểu được


Hãy gìn giữ hình ảnh cao đẹp

bền bỉ, mà thầm lặng như ân phước

Mỗi khi dự lễ hội là nhớ đến sự thiêng liêng

Lễ hội dù diễn ra một ngày

vài lần rồi cũng tan liền

Nhưng “nghi lễ trong lòng” cần diễn ra từng hơi thở.

“Đạo nghĩa hiếu kính “ cần soi nội tâm, và nhắc nhớ !


Huệ Hương


hoang hon


Đi giữa đôi bờ.
( CÓ NÊN MẮT NHẮM , MẮT MỞ? KHI TIẾP CẬN HAI THẾ HỆ TIẾP NỐI )


Đừng ao ước bất cứ việc gì trên đời phải hoàn hảo!

Hiểu “Cộng Duyên “, nghiệp lực nhân quả rất công bằng

Đôi lúc cần “mắt nhắm, mắt mở “..

sự lạc quan tích cực sẽ tăng

Hạnh phúc đến trong cách ta biết hòa điệu

“Chấp nhận thế giới như nó vốn vậy” là thâm hiểu(1)


Với cái nhìn “cuộc đời như một dòng sông”

Vài chỗ đục, nơi chỗ khác lại thuần trong

Nếu đang khát, hãy cứ uống

nhưng đừng mong giọt nào cũng tinh khiết

Như vầng trăng kia, cũng khi tròn khi khuyết


Như khi tiếp cận trong gia đình,

xã hội hãy trải nghiệm sâu

Nhủ thầm : luôn đi giữa hai bờ “buông bỏ, mong cầu”

Cần lắng nghe cách chân tình, giữ sự hiện diện ấm áp

Cứ gieo hạt,

nẩy mầm tùy duyên theo chiến lược đối đáp ,


Nước mới hòa cùng nước cũ , thông điệp muôn đời

Kẻ đi trước vun bồi đắp lối,

người sau tự định hình nhưng sẽ không rời

Ba trục : truyền thống, sự tự do, và Buông / Giữ


Và quan trọng hơn,

gia đình là gốc rễ , hy sinh, danh dự !

Cha mẹ không thể bảo vệ con khỏi khổ đau

Và những ước mơ chẳng vẹn toàn mãi khát khao

Người trí hãy an vui với một điều duy nhất :

“Chỗ cần mắt nhắm mắt mở,

chỗ cần kiên quyết bền chặt “

Để trao lại thế hệ sau sức chịu đựng,

và biết trân trọng giữ Gốc”


Huệ Hương



(1) Marcus Aurelius (121–180) – Hoàng đế La Mã và triết gia Khắc kỷ, trong Meditations đã nhiều lần nhắc: “Chấp nhận thế giới như nó vốn vậy, không mơ đến hoàn hảo.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/09/2011(Xem: 8612)
Đạo Phật là đạo giải thoát. Con cái, báo hiếu cha mẹ, không phải chỉ phụng dưỡng cha mẹ bằng tất của cải vật chất, mà còn giúp cho cha mẹ có được lòng tin chân chính...
28/08/2011(Xem: 6886)
Thứ bảy, ngày 13 là buổi lễ bắt đầu. Phần khai kinh Trai đàn Bạt độ diễn ra rất long trọng, có sự tham dự rất đông của chư Tôn đức và quý Phật tử khắp nơi.
26/08/2011(Xem: 7072)
Bàn tay ba không đủ làm con ấm. nhưng tình thương ba làm con ấm biết chừng nào. Chúng tôi lớn lên vì tình thương lớn lao của ba.
26/08/2011(Xem: 7791)
Đạo hiếu nếu xét cho kỹ nó đã được sách vở, kinh giảng nói đến nhiều, nhưng nó là cái đạo tự nhiên từ lúc con người mới xuất hiện.
23/08/2011(Xem: 7107)
Mỗi người sinh ra và lớn lên giữa cuộc đời này, được nên danh và thành công phần nhiều đều nhờ vào công sức nuôi dưỡng dạy dỗ của mẹ cha.
23/08/2011(Xem: 6282)
Tình thương của mẹ là chất liệu nuôi dưỡng trái tim con, nâng đỡ cho con từng bước từ sơ sinh đến lúc trưởng thành.
23/08/2011(Xem: 7261)
Mẹ đã đi xa, nhưng lời dặn dò sáng sớm hôm nay vẫn còn văng vẳng quanh tôi. “Đừng làm gì có tội với tổ tiên, với cha mẹ nghe con…”
22/08/2011(Xem: 9035)
Con đành xa Mẹ từ lâu Đến nay mấy bận bạt màu xiêm y Thời gian còn lại những gì?! Còn hình bóng Mẹ khắc ghi trong lòng.
22/08/2011(Xem: 6843)
Mẹ ơi! Đường về nhà sao vắng vẻ quá, vẫn ngôi nhà đó, mảnh vườn ngày nào mẹ còn ra vào nhổ cỏ, hái rau. Thế mà nay cỏ mọc đầy mà rau thì lụi tàn đâu mất.
22/08/2011(Xem: 9343)
Tiếng “mẹ” “cha” ôi sao quá giản dị, quá mộc mạc. Thế nhưng, ẩn chứa bên trong sự mộc mạc, giản dị ấy là cả tình yêu thương bao la, là sự hy sinh bất tận...