Ngày Con Đi

21/08/202507:03(Xem: 1525)
Ngày Con Đi
me hien


NGÀY CON ĐI
Thích Nữ Hương Trí cảm tác


Nỗi u buồn man mác chẳng biết tự khi nào đã len vào gian phòng nhỏ của mẹ. Ngoài kia, vườn xuân đang rộn rã, lá non reo vui, gió nhẹ thì thầm bản nhạc diệu kỳ của sự sống. Nhưng trong lòng mẹ, hôm ấy không có nắng. Chỉ có một nỗi buồn lặng thầm, nỗi buồn của ngày chia xa, nỗi buồn khó tả khi đứa con thơ của mẹ khăn gói bước chân vào chốn thiền môn.

Đôi mắt mẹ nhìn con, có khi dịu dàng như vầng trăng thu, có khi hân hoan, trách yêu vì con nghịch ngợm, cứng đầu... Nhưng hôm nay, đôi mắt ấy lại đẫm sương. Nước mắt không rơi thành dòng, mà lặn sâu trong khóe mắt, làm đôi mi và vành môi cứ run run như chực vỡ òa.

Mẹ vẫn lặng lẽ ngồi đó, trong căn phòng vắng, chỉ có tiếng tắc kè điểm nhịp, tiếng lá vàng xào xạc ngoài hiên. Đôi tay gầy guộc, chai sạn vì bao tháng năm tần tảo, lại một lần nữa chăm chút cho con: chiếc áo ấm, vài đôi tất, khăn quàng cổ, chai dầu gió, bàn chải… Tất cả được mẹ soạn sẵn, như muốn gửi trọn tình thương trong từng vật nhỏ. Con chạy tới chạy lui ríu rít, nhưng đâu hiểu hết ánh mắt thâm quầng vì những đêm dài mất ngủ của mẹ.

Mẹ ơi! con nhớ ngày ba đột ngột qua đời, mẹ mới ngoài bốn mươi. Từ ấy, mắt mẹ như chôn giấu một dòng lệ không bao giờ cạn. Mẹ vừa làm cha vừa làm mẹ, cặm cụi sớm hôm, che chở cho đàn con. Có những đêm, con thấy mẹ ngồi lặng bên ngọn đèn dầu, ngắm chúng con ngủ say mà khóe môi mỉm cười, nhưng lệ lại rơi trên đôi gò má rám nắng. Những lúc giả vờ ngủ, con nghe lòng dâng lên một nỗi nièm khó tả

Rồi con lớn lên, đến tuổi mười lăm, lòng khởi nguyện xuất gia. Con biết mẹ từng ước mong có một đứa con thoát tục tu hành. Nhưng khi ngày ấy đến thật, mẹ lại rơi nước mắt. Không phải vì ngăn trở, mà vì thương con còn thơ, phải rời vòng tay mẹ.

Đêm trước ngày đi, con nằm im, nghe nhịp thở của mẹ, nghe tiếng trở mình khe khẽ. Con tưởng mẹ ngủ, nào ngờ chính đêm ấy, mẹ chẳng chợp mắt. Canh ba, mẹ lặng lẽ dậy, nhóm bếp, nấu nồi khoai ngào đường, gói trong lá chuối khô. Sáng ấy, tay mẹ run run trao con, mắt hoe đỏ. Con lau nước mắt mẹ, nũng nịu dọa: “Mẹ đừng khóc, không thì con không đi nữa đâu!”. Hai mẹ con nhìn nhau, nghẹn ngào không nói nên lời.

Mẹ dúi vào tay con gói bột ngũ cốc: “Khi thức khuya học bài, nghe đói thì lén pha một ly, cho đỡ đói”. Người đời nào có ai dạy con cái “lén lút” bao giờ! Nhưng con hiểu, đó không phải sự vụng về mà chính là nỗi lòng của mẹ, thương con đến từng bữa ăn, giấc ngủ và cảm nghe đươc tiếng rột rột trong cái bụng đói của con. Mùi thơm ấy, con biết sẽ theo con mãi suốt cuộc đời, giữa chợ đời náo nhiệt hay chốn núi rừng thanh đạm.

Giờ xe lăn bánh, đưa mẹ trở về quê; con đứng nhìn theo, bụi hồng cuốn bay, bóng mẹ lúc ẩn lúc hiện rồi khuất hẳn sau hàng cây. Tim con thắt lại, muốn chạy theo níu lấy, nhưng đôi chân đã chọn một con đường khác. Con thì thầm gửi theo tất cả lòng tri ân và tình thương vô hạn đến mẹ.

Khi bước chân vào chùa, tiếng chuông ngân vang, lòng con chợt nhẹ như có cánh bay. Nước mắt rơi nhưng tâm lại sáng bừng, như thấy cả bầu trời mới mở ra. Con tự nguyện dặn lòng: “Phải tu cho tinh tấn, thế mới báo đáp công ơn sâu nặng của mẹ cha.” Con hiểu ra, hiếu không chỉ là ở bên phụng dưỡng cha mẹ, mà còn là đi tiếp con đường tỉnh thức để cha mẹ được nương nhờ ánh sáng Phật pháp. Nếu chỉ bám víu vào sự hiện diện hình hài, có lẽ con sẽ mãi ở lại trong vòng quay của luân hồi. Nhưng nhờ đi, con mới thật sự thấy được rằng: mẹ luôn hiện hữu trong từng hơi thở chánh niệm, trong mỗi bước chân quay về cội nguồn tâm linh.

Mẹ ởi! Mùi thơm bột ngũ cốc năm ấy đã thành một làn hương ký ức. Có người nói, đời người chẳng qua chỉ là những chuyến đi, hết ga này lại sang ga khác. Nhưng mẹ chính là “ bến đỗ đầu tiên”- nơi con cất tiếng khóc, được chở che bằng vòng tay dịu dàng. Rời khỏi bến đỗ ấy, con mới biết thế nào là vô thường, mới hiểu rằng yêu thương không thể nắm giữ mãi, mà chỉ có thể trân trọng trong từng phút giây..

Vu Lan về, người ta cài lên ngực một đóa hồng. Con có lẽ mang trên ngực đóa hồng đỏ, nhưng trong lòng lại mang cả một vườn hồng;bởi mỗi giọt mồ hôi, mỗi giọt nước mắt của mẹ đều hóa thành hoa nở. Người ta nói “báo hiếu là trả nợ”, nhưng con nghĩ được báo hiếu chính là một ân huệ. Được làm con của mẹ, được rời mẹ để đi tu, cũng là một cơ hội để con yêu thương theo một cách khác: sâu hơn, tĩnh lặng hơn, bền lâu hơn.

Mẹ ơi, có thể một ngày kia khi con cúi đầu cài hoa trắng, lòng sẽ nghẹn ngào. Nhưng ngay cả khi ấy, con tin mẹ không hề mất. Mẹ chỉ hóa thân trong từng nụ cười, trong từng làn gió sớm, từng câu kinh. Và con biết, sống trọn vẹn trong đạo hạnh chính là cách con giữ mẹ lại mãi mãi, không cho vô thường cuốn trôi.

Mẹ ơi!  Mẹ là vườn hoa bất tuyệt, là đại dương không bao giờ cạn, là hơi ấm giữa mùa đông giá buốt. Con xin dâng trọn đời mình lên Tam Bảo, nguyện sống xứng đáng để không phụ tình thương và hy sinh của mẹ.

Và mỗi độ mùa Vu Lan về, khi khói hương bảng lảng, khi tiếng chuông chùa ngân lên trong chiều, lòng con lại thấy thấp thoáng bóng mẹ. Con nghe như mùi ngũ cốc năm nào còn vương vấn, như bàn tay gầy gò vẫn còn đặt trên vai con, dặn dò: “Hãy sống cho tử tế, tu cho trọn đạo, ..... con nhé!”

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26/08/2024(Xem: 3605)
Lễ Vu Lan Báo Hiếu Phật Lịch 2568 (25/8/24) tại Chùa Thiện Minh, Lyon, Pháp Quốc
26/08/2024(Xem: 3102)
Sáng ngày 25/08/2024 (nhằm ngày 22 tháng 7 Giáp Thìn), Chùa Đức Sơn, Bothwell, Tasmania đã trang nghiêm tổ chức Lễ Vu Lan Báo Hiếu Phật Lịch 2568. Đại Đức Thích Đăng Từ, Tri Sự Tu Viện Quảng Đức, Úc Đại Lợi đã từ bi quang lâm chứng minh cho buổi lễ. 🌷🌷🌷🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
23/08/2024(Xem: 3356)
Thêm một Vu Lan nưã lại về Lòng con quay quắt nhớ chiều quê Mẹ ngồi vá áo cho con trẻ Chiếc võng đong đưa những trưa Hè.
22/08/2024(Xem: 3274)
Chiều ngồi nhìn lá thu rơi Ép dòng dư lệ trùng khơi nổi sầu Ơn cha, nghĩa mẹ, liên thâu Mắt tràn khóe mắt rầu rầu ruột gan
22/08/2024(Xem: 2872)
VU LAN 2024 Năm 2024 là năm có nhiều biến cố trong cuộc sống:- kinh tế - thiên tai – dịch bệnh – chiến tranh xảy ra lan tràn khắp tinh cầu, nhưng truyền thống Vu Lan của Phật giáo Bắc tông vẫn không vì thế mà bị mai một! PGVN đang trãi qua một giao động như đợt sóng ngầm, một phần phản ảnh kinh tế xã hội, một phần do biến chứng nội tại từ một vài thành phần chưa đúng chuẩn mực của một tu sỹ để cộng đồng mạng đồng loạt lên tiếng. Nước đục được hiện lên những cáu bẩn khi dùng phèn chua khuấy lọc, cũng thế, những hiện tượng lâu nay ẩn tàng trong Phật giáo được xem là mặc nhiên, bổng nổi cộm khi xuất hiện một tu sỹ hành pháp “đầu đà” xuất hiện. Độc tố vốn sẵn có trong cơ thể bổng hiển lộ khi sử dụng thuốc xổ độc gan thanh lọc cơ thể. Độc tố tuy nguy hiểm, nhưng cần thiết để cơ thể phát hiện thải trừ khi được phát hiện . Trong lúc bệnh, cơ thể vẫn cần bồi bổ cùng lúc với thuốc men,Qua cơn bạo bệnh, cơ thể phục hồi nhanh và khỏe; cũng thế,những thời đại Phật giáo thăng trầm, nhờ n
22/08/2024(Xem: 3055)
Vu Lan Thắng Hội – Hội huy hoàng QUẢNG ĐỨC muôn trùng dậy tiếng vang NGUYÊN TẠNG chân tâm châu viên nguyệt Lam viên Tu Viện mãn hoa quang Hiếu Tâm TÂM ẤN LÀ Tâm Phật Từ Đức Đức lưu phương Thế gian Hoằng pháp vi gia vụ : “ Đại Nguyện” Úc Châu thắng hội hội viên hoàn.
22/08/2024(Xem: 2762)
Con đã thấy khắp nẻo đường đất nước Hình ảnh cha yêu rong ruổi ngược xuôi Tay lấm chân bùn dải nắng dầm mưa Nhẫn nhục tận tụy vì con vất vã. Lê chân trần hay trên chiếc xe lăn Cha khẩn cầu mời người mua vé số Mong người xót thương cảnh đời cơ khổ Có chút tiền nuôi vợ bệnh con khờ.
22/08/2024(Xem: 2653)
Mẹ ơi Vu Lan về lòng con buồn không nguôi Mái hiên xưa cộng sản đã đập rồi Mái hiên ấy ngày xưa Mẹ hong tóc Đứng bên Mẹ, con chải tóc Mẹ buông Mùi hương chanh, bồ kết ngạt ngào thơm Hương Quê hương quyện trong hương tình Mẹ